Mỗi khi nhớ lại khoảnh khắc mình chết, Grin lại liên tưởng tới bài hát Revolution 9 (tạm dịch: Cách Mạng 9) của The Beatles. Âm nhạc tiên phong tập hợp trong Album Trắng đó như bức tranh âm thanh dị dạng được cắt ghép bất quy tắc từ nhiều hiệu ứng âm thanh đa dạng như tiếng người hay tiếng đảo ngược của băng cassette... Và ký ức về khoảnh khắc chết đi của Grin vừa hay y chang như vậy.
Khi tự hỏi phải chăng mình sẽ chết, trước hết, trong đầu Grin lại nghĩ tới một vấn đề cực kỳ nhạt nhẽo: Cậu phải mua dây đeo đồng hồ mới đã hết hạn vào hôm trước. Sau đó giống như Revolution 9 , một số hình ảnh trong cuộc đời cậu, hết cái này tới cái khác, xuất hiện rồi lại biến mất chẳng theo logic nào. Những hình ảnh đó quá rõ ràng, quá chi tiết và mạch lạc để có thể coi là ký ức mơ hồ của con người.
... Tấm biển “Không được cho ăn” treo trên chuồng lạc đà ở sở thú cậu từng đi với bố mẹ, những giọt mồ hôi trên cái mũi to của thầy hiệu trưởng đang đứng trước micro vào lễ khai giảng tiểu học, gương mặt trắng xanh và gầy gò của người bà với ống truyền dịch, vết bẩn hình con thỏ bám trên đôi giày ưa thích cậu thường mang khi thi đấu bóng rổ, đôi găng tay nhuộm đầy máu của mẹ, họa tiết hình hoa ngốc nghếch trên chiếc áo lót của cô gái lần đầu quan hệ, một câu trong đề thi lấy bằng lái xe máy mà làm thế nào cậu cũng không giải ra được...
Người ta nói vào giây phút chết đi, toàn bộ cuộc đời của con người sẽ được tái hiện trong đầu như chiếc đèn kéo quân. Ký ức tử vong của Grin cũng bắt đầu và kết thúc bằng sự cắt ghép hình ảnh cả cuộc đời như thế. Hơn nữa, điều cuối cùng hiện ra trong đầu Grin chính là cảnh tượng ngay trước khi cậu chết.
Đó là một luồng ánh sáng lạnh léo. Hình ảnh ánh sáng từ ngọn đèn huỳnh quang lạnh lẽo trong một căn phòng nhỏ hẹp và cả sàn nhà lát gạch được ánh sáng đó chiếu lên.
Ánh sáng mỗi lúc một chói lóa, các khớp gạch nhòa dần và cuối cùng, toàn bộ tầm nhìn bị ánh sáng nuốt chửng. Ánh sáng lan rộng đó cũng nuốt chửng cả thân thể Grin. Cậu bị đưa vào một không gian trắng xóa không tồn tại bất cứ hình ảnh nào. Lúc này, lần đầu tiên, Grin cảm nhận được nỗi sợ hãi. Thân thể cậu được bao bọc trong ánh sáng đang bắt đầu di chuyển đến một nơi nào đó. Grin thấy dường như bản thân đang trượt xuống (hay trượt lên?) xuyên qua một nơi giống như một đường hầm cực kỳ nhỏ hẹp và không có điểm dừng. Toàn thân Grin thấy bất an vì bị đưa đến một thế giới không biết và tách biệt với thế giới cậu quen sống. Grin không thể nghe thấy bất cứ âm thanh nào nhưng có lẽ cậu đang hét lên.
Sau đó, mọi thứ trở nên dễ chịu hơn. Cơ thể cậu vẫn bị ánh sáng bao bọc nhưng không còn gay gắt như trước mà dịu nhẹ hơn nhiều. Một thứ ánh sáng tinh tế, tự nhiên, khiến tâm trí trở nên an tĩnh giống như thứ ánh sáng được cảm nhận thông qua khung màn hình đặc biệt là giấy shoji đặt trong căn phòng của bà ngoại cậu ở Nhật Bản.
Hoàn toàn yên tâm, Grin bắt đầu trải qua quãng thời gian trong trạng thái như đang thiu thiu ngủ giữa thế giới rộng vô biên này.
Nhưng sự yên ả đó không kéo dài lâu. Nguyên nhân khiến Grin buộc phải tỉnh lại cũng vẫn do ánh sáng. Lần này là ánh sáng nhân tạo kích thích như muốn đốt cháy da thịt, hoàn toàn khác với thứ ánh sáng nhẹ nhàng bao bọc lấy cậu trước đó. Giống loại ánh sáng áp bức trong phòng thẩm vấn để buộc nghi phạm thú tội.
Khi nhận ra, Grin đã chuyển từ thế giới giống như một động ánh sáng chạng vạng và tiếp tục trượt rơi trong đường hầm nhỏ hẹp. Gin rùng mình. Trực giác khiến cậu chắc chắn hướng đến của thân thể mình chính là nguồn ánh sáng mạnh mẽ làm bản thân khó chịu nãy giờ. Cậu biết những thứ có ở đó - một thế giới đầy đau khổ và phiền muộn chắc hẳn đang chờ cậu phía bên kia của ánh sáng mạnh mẽ đó.
Tại sao cậu phải đến một nơi như thế chứ...
Grin kháng cự. Vượt ra ngoài ánh sáng đó nghĩa là “CHẾT”.
... “CHẾT”??? Chẳng phải mình đã chết rồi sao?
Ngay khoảnh khắc Grin nhận ra điều đó, ánh sáng thống khổ đã bao trùm toàn thân cậu, khiến sự căng thẳng trong đầu cậu bị đẩy lên tới đỉnh điểm. Grin hét lên sợ hãi và giận dữ.
... Ánh sáng phát ra từ đèn trên trần phòng tắm. Là ánh sáng lạnh nhân tạo. Từ từ đổi tư thế ngủ, có thể nhìn thấy bồn cầu đang mở nắp trước mắt. Phía dưới là sàn nhà lát gạch trắng trải rộng, cả đồ nôn mửa kinh khủng văng lung tung dính lên cánh tay trái đang buồng thõng của cậu. Grin cong cánh tay trái, nhìn đồng hồ theo thói quen vô thức mỗi khi thức dậy. Sáu giờ chiều... Mình đã trong tư thế này ở đây bao lâu rồi?
Trí nhớ của Grin dần quay trở lại. Hình như cậu đã ngất xỉu rồi ngã xuống sàn phòng tắm trong phòng riêng của mình và giữ nguyên tư thế đó đến giờ. Hoàn toàn mất sức, Grin nằm trên sàn nhà như cũ, thử nhớ lại mọi hành động của mình kể từ khi quay về phòng.
Sau khi tiệc trà kết thúc, Gin quay về phòng riêng khoảng mười một giờ trưa. Tiếp đó, cậu mở đĩa nhạc cổ điển ưa thích, hút cần sa mua ở New York. Hôm nay là ngày cậu không cần phụ việc ở nghĩa trang. Trong lúc đó, Grin đột nhiên quyết định thử ăn sô-cô-la ông nội Smiley cho, thế là cậu xé lớp giấy bóng kính trên hộp, lấy khoảng hai viên bỏ vào miệng.
Lát sau, cậu thấy nôn nao khó chịu. Ban đầu, Grin cho rằng đó là do cần sa rẻ tiền, nhưng cảm giác khó chịu biến thành cơn đau dạ dày, cậu vội vã lao vào phòng tắm. Những cơn đau dạ dày dữ dội, nôn mửa và tiêu chảy lần lượt tấn công Grin. Khó chịu nhất là khi cậu đã nôn hết những gì có thể nôn nhưng dạ dày vẫn co thắt muốn phun ra. Cổ họng khô khốc, thực quản đau rát, dần dần cậu thậm chí không thể phát ra tiếng. Grin sợ hãi. Trong đầu cậu vang lên dự cảm mình có thể sẽ chết nếu tình trạng này tiếp tục. Tay chân cậu bắt đầu lạnh ngắt và co giật. Cuối cùng, Grin đứng lên khỏi bồn cầu, cố gắng tiến ra cửa để tìm kiếm giúp đỡ. Nhưng cậu giẫm vào bãi nôn của mình và trượt chân ngã xuống sàn, bị đập vào gáy và cứ thế mất ý thức...
Điều đầu tiên Grin nghĩ đến sau khi tỉnh dậy không gì hơn mối quan tâm thông thường - phải mặc lại quần bò và kéo khóa. Đến khi Grin nhận ra mình quan tâm đến vấn đề xấu hổ trước tiên bởi sự khó chịu của cơ thể không còn, cậu vịn tay đứng dậy khỏi bồn cầu. Cơn đau đớn khủng khiếp đã biến mất như chưa từng xảy ra. Tuy nhiên, Grin có cảm giác kỳ lạ như cơ thể không phải của mình. Trong những tình huống thế này, mọi người thường sẽ nhìn quanh xem liệu có phải bản thân đang mơ không. Nhưng bãi nôn xấu xí vẫn còn tung tóe và lan rộng dưới chân nói cho Grin biết đây là sự thật.
Grin ra khỏi phòng tắm và nằm xuống giường. Đĩa nhạc được cài đặt lặp lại nên vẫn luôn bật, phát ra không biết bao nhiêu lần bản diễn tấu dữ dội Sister Ray của Velvet Underground. Trên chiếc bàn phụ ngay tầm với có thể nhìn thấy hộp sô-cô-la và chiếc gạt tàn chứa điếu cần cháy dở. Grin vươn tay tắt đĩa nhạc rồi định thử xoay người ngủ tiếp.
Đột nhiên, cậu nhận ra trái tim mình đã ngừng đập.
Khi nằm ở tư thế nghiêng, Grin luôn có thể cảm nhận tiếng đập của mạch máu ở bên tai sát với gối. Cậu luôn cảm thán sự thần kỳ của trái tim có thể một mình liên tục hoạt động độc lập như vậy... Rất nhiều thứ trên thế giới chỉ chuyển động khi có lực tác động, vậy mà trái tim của con người lại có thể một mình tự chuyển động trái với lẽ tự nhiên... Nhưng bây giờ, bên tai cậu không còn âm thanh của mạch đập. Grin giật mình ngồi dậy trên giường, cố gắng thử bắt mạch ở tay hay thử đặt tay lên ngực để kiểm tra. Thế nhưng dù thử rất nhiều lân, cậu cũng không tìm thấy dấu hiệu cho thấy tim mình đang đập.
Tiếp theo, thường sẽ chẳng ai ý thức được điều này nhưng Grin nhận ra cậu không hô hấp. Phổi của cậu không hoạt động dù chỉ chút xíu. Nếu cố gắng thực hiện, cậu chỉ có thể làm nó phồng lên xẹp xuống nhưng cảm giác như đang kéo ống bễ, hoàn toàn không cảm nhận được việc hít thở. Khi thử dùng tay bịt lên mũi và miệng, cậu không hề thấy khó thở dù đã bịt một lúc lâu...
Grin vội vã leo xuống giường, chạy ra nhìn vào gương treo trên tường. Một khuôn mặt nhợt nhạt không một chút máu với biểu cảm ngu ngốc đang nhìn về phía cậu. Grin thử cử động lông mày, chép miệng nhưng có điều gì đó không ổn đã xảy ra với những hành động được ý thức điều khiển này. Cậu có thể nhìn, sờ hay nghe, nhưng Grin cảm thấy chúng không phải cảm giác của chính mình. Dường như ở nơi nào đó tách riêng trong cơ thể tồn tại một thứ đang điều khiển hành động của cơ thể và suy nghĩ của cậu... Đúng, nó giống như bạn đang xem một bộ phim do chính mình diễn xuất, hoặc bạn đang trong một giấc mơ sống động.
Trong một khoảng thời gian khá lâu sau đó, Grin cố gắng thuyết phục bản thân rằng mình đang mơ. Thế nhưng thời gian trôi qua, chẳng có bất cứ điều gì cho thấy đây là mơ xảy ra với Grin - người vẫn đang ngồi một mình trên giường trong phòng riêng tại biệt thự Barleycorn. Chẳng có con rồng màu xanh chọc mũi vào từ cửa sổ, cái giường cậu đang ngồi cũng không biến thành UFO và bay lên. Đến khi kim phút của chiếc đồng hồ quay được một vòng, Grin đưa ra kết luận: chẳng có giấc mơ nào lại nhàm chán như vậy.
... Không sai, đây chính là hiện thực.