“Đói quá cơ. Cứ thế này em sẽ chết mất.”
Lời nói khi bước vào phòng này của Cheshire là một sự mỉa mai với Grin, nhưng nó cũng là cớ để cậu quyết tâm dọn ra ngoài.
Ngày 2 tháng 11, sáng Chủ nhật, hay chính là buổi sáng sau ngày cậu chết, Grin thấy mình trở thành kẻ bất hạnh nhất thế giới dù đó là chuyện cực kỳ đương nhiên.
Hạt giống cho sự u sầu của Grin không phải chỉ là những thứ nằm bên trong không ai thấy được. Qua một buổi tối, cậu nhận ra biến dị trên cơ thể. Khi bình minh đến, trên chân cậu xuất hiện đốm tròn màu hồng nhạt. Sau đó, các nốt màu đỏ tía dần tăng lên và bắt đầu mở rộng phạm vi. Màu sắc của chúng sẽ nhạt đi khi dùng ngón tay ấn xuống. Thế nhưng không hề nhầm lẫn, đây chính là thứ ghê tởm gọi là vết hoen tử thi - hiện tượng ngừng tuần hoàn máu và máu ứ lại tại những vùng trũng trên cơ thể. Grin run lên vì sợ hãi. Trạng thái thần kinh không có thay đổi mấy so với khi còn sống, vậy mà cơ thể vật lý của cậu đã bắt đầu thực sự chết đi rồi.
Grin nhảy xuống giường, vào phòng tắm và quan sát khuôn mặt mình. Phản chiếu trong gương là khuôn mặt tái nhợt không một chút máu của xác chết. Vì lý do nào đó, tay và chân cậu vẫn cử động tự do trong khoảng thời gian co cứng tử thi sau khi chết và ngay cả sau khi hiện tượng căng cứng kết thúc. Nhưng Grin có cảm giác rất kỳ lạ, như thể cậu đã trở thành một con rối vậy. Người ta cho rằng sau khi co cứng tử thi kết thúc, má sẽ chảy xuống, khuôn mặt giống như đang cười. Chỉ duy nhất điểm này, đối với Grin, người vốn có khuôn mặt nguyên bản luôn như treo trên môi nụ cười, là không khiến người khác chú ý đến. Dù thế nào, Grin hiện tại đã danh xứng với thực, trở thành “ivory grin” xịn xò.
Girin quyết định trang điểm để giấu đi làn da nhợt nhạt. Dù cậu trai trẻ dân punk có trang điểm cũng chỉ khiến mọi người xung quanh cho rằng cậu lại nổi hứng như mọi lần mà chẳng mảy may nghi ngờ. Chỉ lúc này đây, Grin mới thấy biết ơn khuôn mặt cười nhạo ngu ngốc và phong cách punk của mình.
Khi hoàn tất việc trang điểm, Grin nhận ra mắt mình bắt đầu trở nên vẩn đục do khô. Cậu thử nhỏ thuốc nhỏ mắt và đeo kính râm mỏng, góc vừa đủ rộng giống kiểu ca sĩ Lou Reed đeo ngày xưa. Như thế này chắc chắn mọi người xung quanh có thấy cũng sẽ không nhận ra đây là người chết. Họ chỉ nghĩ có một gã dân punk sắc sảo ở đây và sẽ dời tầm mắt sang chỗ khác.
Ngay khi Grin nhìn mình trong gương và tự cho điểm đạt yêu cầu, Cheshire xông vào phòng và rủ cậu đi ăn. Bị coi là những kẻ lập dị và kỳ quặc, Cheshire và Grin hiếm khi báo ăn cơm ở nhà Barleycorn.
“OK, đi thôi chứ?”
Grin quyết định chấp nhận đề nghị của Cheshire. Từ sáng sớm, Tiến sĩ Hearst đã đến bệnh viện ở Thị trấn Marbletown để xem kết quả phân tích hôm qua và hiện không có ở đây, dù cậu cứ thế nhốt bản thân trong phòng, chờ cả thế giới đến đè ép mình thì cũng chẳng có cách nào khác. Tuy vậy, cậu dự định sẽ cẩn thận, nếu có thể, không chạm vào Cheshire. Bởi thân nhiệt cậu đã giảm hơn 10 độ, giờ chắc tay cậu lạnh như sản phẩm điêu khắc bằng đá cẩm thạch rồi.
Khi ngồi lên chiếc xe tang màu hồng và đặt tay lên vô lăng, Grin mỉm cười chua chát.
... Chiếc xe tang này cũng biểu thị nhân quả. Chỉ bị đánh cắp bởi mấy gã ở Harlem và sơn loạn màu hồng là chưa đủ, hiện giờ nó còn bị một người chết - lẽ ra phải được chở trên xe - chiếm lấy ghế lái.
Suy nghĩ theo cách đó khiến Grin dường như khách quan và thấy dễ chịu hơn một chút.
Khi lái xe ra, trên gương cánh xe tang phản chiếu hình ảnh John ôm giỏ mèo định chui vào chiếc xe Benz trong bãi đỗ. Thấy thế, Cheshire lập tức nói xấu: “Một kẻ khó ưa. Con mèo béo ông ta mua tuần trước còn dễ thương hơn cả em. Thế này thì khi mẹ sinh em bé, chắc chắn em sẽ trở thành kẻ bị ruồng bỏ, phải mặc đồ giẻ rách và bị bắt làm công việc cọ sàn bằng bàn chải như cô bé Lọ Lem mất thôi.”
Grin quyết định buộc bản thân quên đi phiền não bằng cách nói chuyện: “Khả năng đó rất lớn đấy... Mà bác John đi đâu nhỉ?” Cậu vẫn có thể phát ra âm thanh.
“Hình như ông ta đến trọ ở khách sạn trong Thị trấn Marbletown để tổng kết công việc cho kế hoạch mới. John bảo hãy báo cho ông ấy biết nếu có chuyện gì xảy ra với ông Smiley. Người này coi trọng kiếm tiền hơn cả bố mình ấy nhỉ?”
“Hôm qua, ông ấy cũng nói vậy còn gì. Nhân sinh quan của ông ấy là như thế.”
“Em nghĩ ông ta đang lên kế hoạch gì đó. Dường như từ hôm qua, ông ta cứ tránh mặt mẹ và một mình âm thầm làm gì đó. Mẹ em cũng không ngồi yên.”
“Mẹ em cũng có điều gì khuất tất sau lưng người khác không muốn ai biết, phải không?”
“Ừm, có lẽ là có. Mẹ đang che giấu nhưng là con gái của mẹ, em có chút cảm giác được... Thay vì lảm nhảm cái này thì... ăn thôi ăn thôi ăn thôi. Em đói bụng lắm rồi!”
Trước điểm giao nhau giữa một con đường cắt ngang qua dường số 113 hướng đến Thị trấn Marbletown là Quán cà phê Ngã Tư. Là một kiểu kết hợp giữa trạm xăng và quán cà phê rất phổ biến ở Mỹ. Cả hai chưa từng một lần đến quán này, nhưng sáng nay, họ đã quyết định thử đến đây.
Vượt qua ngã tư có thể nhìn thấy máy bơm xăng dầu màu đỏ của trạm xăng đứng sừng sững như bia mộ bị nhuộm màu máu. Grin bất ngờ nhớ đến một điều mê tín cho rằng ngã tư là nơi linh hồn những người chết xui xẻo hay chết trẻ lưu lại. Cậu nghĩ nó đúng là cửa tiệm phù hợp với mình bây giờ.
Cả hai xuống xe và đi vào trong. Không chỉ bên ngoài mà cả bên trong tiệm trông cũng rất phổ thông. Ngay bên tay phải khi bước vào là quầy bar, đối diện nó là một người đàn ông mũi đỏ đang nướng hamburger trên vỉ sắt. Bức áp phích trên tường quảng cáo nước giải khát được bán ra vào 5 năm trước. Có lẽ quá nửa ca khúc trong máy phát nhạc cố định sát tường toàn là những bài hit cách đây hơn 5 năm.
Trước quầy bar có hai người đàn ông đang ngồi. Một là cậu thiếu niên có gương mặt mụn sành điệu với tay áo phông xắn lên đến tận vai. Cậu ta vừa uống bia vừa pha trò thô tục với ông chủ tiệm. Người còn lại là người đàn ông mặc áo khoác thể thao đang rụt rè ngồi trong góc uống cà phê gợi cảm giác như từ nơi khác tới. Bên ngoài cửa tiệm có một chiếc Porsche màu xám và một chiếc Trans Am cũ được sơn màu tím quê mùa đang đỗ. Việc ai trong số họ lái chiếc xe nào, ngay cả một bà lão không phân biệt được đâu là cái hãm xung đâu là cái nắp đậy của xe ô tô cũng có thể đoán trúng.
Cùng lúc tiếng chuông cửa vang lên sau lưng Grin và Cheshire, chủ tiệm và cậu trai mặt mụn quay lại nhìn. Họ có vẻ không ưa bộ đôi punk mới bước vào tiệm. Khuôn mặt tươi cười trước giờ bỗng biến thành vô cảm và bài xích. Ngay cả con mèo có bộ mặt thô kệch trong góc cửa tiệm cũng nhìn về phía hai người với vẻ cảnh giác. Grin và Cheshire thấy có chút khó chịu, nhưng thái độ này vẫn chưa đến mức khiến họ phải quay gót đi ra, nghĩ vậy, họ ngồi xuống bên quầy. Chủ tiệm vẫn giữ im lặng, quay lưng lại phía họ và bắt đầu nướng hamburger. Cả hai hướng về bóng lưng của chủ tiệm và gọi món mình muốn.
“Bánh hamburger bơ và chuối lắc.” Cheshire gọi.
“Cho tôi một cốc bia.” Grin nói. Cậu không muốn ăn gì. Đối với đồ uống cũng vậy nhưng...
Chủ tiệm vẫn giữ tư thế quay lưng về phía họ và gật đầu. Bên cạnh Grin, cậu trai mặt mụn cười khẽ như muốn nói gì đó. Đây là phản ứng thường gặp ở vùng quê. Grin đã miễn dịch với những rắc rối còn hơn thế này. Nhưng cậu vẫn theo thói quen chuẩn bị tâm lý sẵn sàng.
Trong khi chờ đợi những món ăn được gọi xếp lên quầy, cậu trai mặt mụn lên tiếng bắt chuyện: “Hai người đi cái xe tấu hài kia đến đây đấy hả?”
Đến rồi. Grin nghĩ.
“Xe tấu hài để chỉ cái xe cũ rích màu hoàng tử [1] đang đỗ ngoài kia à?”
Cậu trai mặt mụn há miệng có vẻ không hiểu ý nghĩa câu nói vừa rồi của Grin. Người chủ tiệm có cái mũi đỏ đột nhiên nói xen vào: “Gus muốn nói cái xe tang có màu đáng ghét kia kìa. Cậu hẳn nhận ra mọi người quanh khu này đều không có cảm tình với nó khi lái xe lòng vòng ngoài đường chứ?”
Ngay khi hiểu được đoạn hội thoại vừa rồi, cậu trai mặt mụn Gus lập tức lên tiếng hùa vào với chủ tiệm: “Đúng vậy. Đúng như ông chủ Bill đã nói. Khu vực này khác với những con hẻm nhỏ ở New York, không phải là nơi một kẻ bất lương trát phấn trên mũi rồi lang thang khắp nơi đâu. Hay là...”
Bill tiếp lời: “... Hay cậu cũng bắt cóc cả phụ nữ đấy?”
Trước giờ, vì phong cách bên ngoài của mình nên Grin và Cheshire đã phải chịu khá nhiều sự buộc tội vô lý. Ví dụ, Grin thậm chí còn từng bị nghi ngờ đã ăn trộm bồn cầu của Nữ hoàng Elizabeth. Nhưng bị coi thành tội phạm bắt cóc thế này có chút quá đáng. Cheshie phẫn nộ và bắt đầu cãi lại dữ dội: “Đừng có đùa. Chúng tôi không phải là...”
“Chờ đã.” Grin ngăn Cheshire lại. Cậu cũng biết chuyện trong vòng 3 tháng có ba cô gái trẻ biến mất khỏi Thị trấn Marbletown. Grin hỏi chủ tiệm: “Lại có phụ nữ mất tích à?”
“Ừ, hôm kia. Buổi tối tập thử cho đêm Halloween ấy. Dù đêm xuống nhưng vẫn còn rất nhiều trẻ con lang thang bên ngoài nên dân cư trong thị trấn cũng rất cảnh giác, vậy mà vẫn có người bị hại. Là nữ sinh trung học trên Phố Vine. Thật tội nghiệp, gặp phải chuyện khủng khiếp như thế...”
“Đã tìm thấy cô bé chưa?”
“Chỉ thấy mỗi cánh tay trái thôi.”
Cheshire nhồi khoai tây chiên vào miệng trong tiếng nói chuyện của chủ tiệm. Chủ tiệm cũng không để ý và tiếp tục kể: “Sáng sớm nay, Carpenter - nhân viên thư viện ở Tombsville đã phát hiện ra. Trong rừng sồi ở Núi Nox, không xa Thác Springfield là bao. Chỉ tìm thấy cánh tay thôi nhưng từ cái nhẫn đeo trên ngón tay là biết của nữ sinh trung học đó. Đến đây lại có tin còn gây ồn ào hơn. Gã đó đã quay trở về Tombsville...”
“Gã đó?”
“Jason đó.”
Lần này, đến lượt Grin ngạc nhiên. Nhưng chủ tiệm không hề nhận ra biểu cảm đó của cậu: “Jason Barleycorn đó. Câu chuyện về gã đó đã trở thành cấm kỵ của vùng này. Tuy là chuyện cũ nhưng nó đã tồn tại từ 20 năm trước rồi. Vừa hay cũng tầm mùa này... Câu chuyện xảy ra vào khoảng thời điểm Johnson và Nixon ‘tặng’ một đống bom cho Việt Nam để nói với họ ai mới là người mạnh nhất thế giới ấy. Vùng quanh đây cũng có đến bốn người phụ nữ đã biến mất.”
“Tôi cũng đã nghe chuyện đó từ chủ tiệm rồi.” Gus nói như đang kể về chương trình truyền hình yêu thích của mình: “Vào thời điểm đó, thi thể bị cắt rời của người phụ nữ được tìm thấy trong bụi cây ở Núi Nox. Đúng không ông chủ?”
Bill nặng nề gật đầu: “Ừ, khi đó rất khủng khiếp. Thân thể của những người phụ nữ đã bị cưa máy hay cái gì đó cắt nhỏ.”
“Đã bắt được thủ phạm chưa?” Cheshire sợ hãi hỏi.
“Chưa. Nhưng đã biết được kẻ tình nghi. Nhân chứng đã bắt gặp một người đàn ông ở một mình với người bị hại ngay trước khi mất tích vào ngày cuối cùng của Lễ Halloween. Kẻ đó là...”
“Jason Barleycorn?” Grin hỏi.
“Đúng vậy. Gã đó là con trai của Smiley Barleycorn ở Nghĩa trang Smiley đối diện chỗ này. Khi đó, gã đã trở thành Cha Tuyên úy [2] và đến Việt Nam, nhưng ở đấy, thần kinh gã ta có vấn đề và phải dưỡng bệnh ở nhà.”
Có vẻ Bill không biết Grin và Cheshire là người nhà Barleycorn.
“Có thật Jason đã làm không vậy?”
Bill bày ra biểu cảm bối rối và trả lời: “Không, cái đó thì... gần như đã xác định là gã ta làm rồi. Ngay sau khi vụ việc trở nên náo động vì lời làm chứng gây sốc kia, gã ta đã bỏ trốn. Người ta đã mở một cuộc tìm kiếm quy mô lớn, việc săn lùng trên núi cũng được tiến hành, nhưng không ai biết tung tích của Jason. Một tháng sau, người ta mới tìm thấy hắn.”
“Anh ta bị bắt à?”
“À, là thi thể. Người ta tìm thấy thi thể gã thối rữa nằm sâu trong một hang động ở Núi Nox. Và thế là kết thúc. Vụ án cứ mập mờ gác lại trong tình trạng không có chứng cứ. Có điều dân chúng trong thị trấn đều tin rằng Jason chính là hung thủ. Đến bây giờ là vụ việc lần này. Mọi người đều đang nói liệu có phải gã ta hồi sinh không. Jason của Halloween sống lại và...”
Cheshire kéo tay áo Grin và nhỏ giọng thì thầm: “Này, Jason này là Jason mà bà Monica vẫn luôn nói...”
Lời của Cheshire bị Bill nghe được: “Ê, cô cậu biết gia đình Barleycorn hả?”
Cheshire là người không biết xem xét tình huống. Grin còn chưa kịp ngăn lại, cô đã buột miệng nói đắc ý: “Đúng thế. Không giống với đám người nghèo khó các ông, Grin đang ngồi đây là thiếu gia của gia đình Barleycorn giàu có đấy.”
Nghe vậy, biểu cảm của Bill càng lúc càng xấu đi, ông nói: “Ồ ồ, cái này thật là... Smiley Barleycorn lại có đứa cháu ‘xã hội đen’ như này. Chà, có lẽ chuyện này sẽ gây ngạc nhiên đây. Vì chỗ của ông ta có vẻ không chỉ chuyên kiếm tiền nhờ xác chết mà còn hết lần này đến lần khác sản sinh ra xác chết. Không chỉ mỗi Jason...”
‘Ý ông là gì?” Grin nói.
“Frank đã bị hại chết.”
“Frank?”
“À, là Frank O’Brien. Nhà kinh doanh bất động sản ngày xưa tại Tombsville, bạn nhiều năm của tôi. Thế nhưng tối hôm qua, ông ấy chết vì tai nạn xe hơi.”
“Cái đó mà cũng là lỗi của nhà Barleycorn à?”
“Đúng. Xe ô tô rơi từ vách đá gần chỗ Thác Springfield, tạm thời được kết luận là chết vì tai nạn, nhưng giống như bị John Barleycorn giết hơn. Frank kể rằng từ thời Smiley đã ký kết hợp đồng với nghĩa trang để giải quyết đất đai dùng làm nghĩa địa. Nhưng từ khi con của ông ta là John tiếp quản công việc, mối hợp tác trở nên xấu đi. Gần đây, John cũng không tiếp tục gia hạn hợp đồng với Frank mà ký hợp đồng với nhà khai thác đất người Nhật đáng ngờ. Tôi nghĩ Frank đã rất suy sụp. Bởi công việc với nghĩa trang là nguồn thu nhập tuyệt vời với ông ấy. Không ngạc nhiên nếu ông ấy bỗng dưng muốn lao ô tô xuống biển.”
“Kìa, đây chẳng phải vu oan cho người khác sao?” Cheshire thay mặt Grin bác bỏ: “Chắc chắn do Frank đã chậm chạp nên mới bỏ lỡ hợp đồng.”
“Không phải. Lũ nhà Barleycorn kia từ xưa đã khó ưa. Smiley và John rất giống nhau. Ngoài việc tìm đủ mọi phương pháp tàn nhẫn để kiếm tiền xoay quanh người chết, cả hai còn đùa giỡn phụ nữ nữa. Vợ trước của Smiley, Laura, đã tự sát vì không chịu nổi thói trăng hoa của chồng đấy. Chuyện này các cô cậu hẳn phải biết chứ?”
Grin và Cheshire từng nghe John kể câu chuyện đó. Đến giờ, dường như với cả John và James, đó vẫn là vết thương từ tận đáy lòng. Grin đột nhiên nhận ra có lẽ bố mình rời khỏi nhà do chuyện bà nội tự sát. Nhưng hiện giờ, cậu chỉ cảm thấy chuyện quá khứ thế nào cũng được. Vì bản thân Grin đã không còn tương lai, vì chính cậu chẳng còn sống nữa, nên quá khứ có ra sao cũng không thể gây ảnh hưởng gì tới cậu.
Chẳng có lý do gì để thấu hiểu những cảm xúc đó của Grin, Bill tiếp tục đưa ra những lời buộc tội khó chịu: “Các con trai của ông ta cũng chẳng khác gì bố mình. Người lớn nhất John cũng rất mãn nguyện khi lôi kéo được một nữ diễn viên hết thời đang mang bầu về nghĩa trang. Còn James là một kẻ hết sức lập dị với kế sinh nhai duy nhất là trang điểm xác chết, William là đứa con phóng đãng chẳng đáng một xu. Không chỉ con trai, người vợ hai Monica của Smiley là một kẻ Công giáo cuồng tín, không ngại ngần ‘cầm đồ’ cả sinh mệnh của mình vì nhà thờ. Tôi nghĩ bây giờ, gia đình đó đang loạn hết cả vì di chúc nên cũng chẳng ngạc nhiên nếu cái gã Smiley bị ai đó đầu độc...”
“Đủ rồi đấy!”
Cơn giận dữ của Cheshire bùng nổ trước cả Grin: “Cái tiệm này chẳng những bán hamburger thịt mèo dở tệ mà còn định bán cả hamburger kẹp lời buộc tội nữa sao? Còn nữa, nữ diễn viên hết thời đang mang bầu mà ông nói là mẹ tôi đấy!”
Bị áp chế bởi cơn tức giận của Cheshire, Bill phải ngậm miệng, nhưng Gus lại đứng bật dậy và trừng mắt nhìn hai người với ý định gia tăng khí thế cho vị chủ quán quen của mình. Tuy nhiên, chỉ sau khoảnh khắc, biểu cảm đáng sợ đó đã biến thành biểu cảm trong một cảnh kết thúc hài hước của truyện tranh. Cheshire ấn chiếc hamburger phủ đầy mù tạt và tương cà lên mũi Gus với một lực mạnh đáng sợ. Gus bị đẩy lui về phía sau, có vẻ đập đầu vào chiếc máy phát nhạc sát tường và gục xuống tại chỗ.
“Mời đi khỏi đây.” Bill lên tiếng thông báo.
Bill muốn cặp punk chết tiệt này rời đi trước khi Gus tỉnh táo đứng dậy. Nếu không, chắc chắn sẽ có một cuộc ẩu đả giữa đám thanh niên chẳng tốt đẹp gì cho cam này, mọi thứ trong tiệm sẽ lộn tùng phèo như thể bị khủng bố tập kích.
Dù Bill không nói, hai người phong cách punk này cũng định rời khỏi đây, họ nhanh chóng đi ra ngoài. Ngay trước khi lên chiếc xe tang, Cheshire còn không quên dùng đồng xu vạch một đường đẹp tuyệt lên thân chiếc Trans Am màu tím.
Mặt khác, trong cửa tiệm, người đàn ông mặc áo khoác thể thao ngồi trong góc quầy bar âm thầm tặc lưỡi trong lòng.
--- Cứ tưởng mình đã lỡ đến một nơi nhàm chán, không ngờ lại ngẫu nhiên gặp được cuộc cãi vã giữa đầu gấu và dân punk bản địa ở một quán cà phê nông thôn thế này.
Người đàn ông thường xuyên chứng kiến đến phát ngán loại xung đột tay chân kiểu này tại những con hẻm nhỏ ở thị trấn nơi mình sống.
Nhưng điều đó không có nghĩa ông ta mất đi hứng thú với hành vi của họ. Bởi người đàn ông này lặn lội từ xa đến đây để tham dự lễ tang sẽ được tổ chức ba ngày sau ở chính Nghĩa trang Smiley đã được nhắc tới trong cuộc nói chuyện.
Đám tang à? Thay vì nói một đám tang, sẽ phù hợp hơn nếu gọi nó là một vở hài kịch. Dẫu sao thì, hạt giống mà bản thân gieo đã vượt khỏi tầm kiểm soát. Ta cũng là một người đàn ông điên rồ... Chà, tốt thôi. Từ đầu đến cuối câu chuyện này có thể viết thành bài ký sự ở đâu đó, nếu ổn, không chừng có thể viết thành sách và xuất bản. Nếu vậy sẽ không uổng công mình đến vùng quê hẻo lánh này. Nếu được đưa vào sách, có lẽ ngay cả nghĩa trang lắm vấn đề trong câu chuyện của người chủ tiệm cũng có thể khiến độc giả bất ngờ và hứng thú lắm...
Người đàn ông đắm chìm trong suy nghĩ của bản thân và cười một mình. Nếu nhóm người vừa tức giận rời khỏi tiệm - Grin và Cheshire - tiếp xúc với người đàn ông ngay lúc này, biết được danh tính và mục đích của anh ta, có thể những vụ án lộn xộn và kỳ lạ xung quanh Nghĩa trang Barleycorn sẽ ít nhiều sớm được giải quyết. Nhưng nhóm Grin chẳng cách nào biết trước được điều đó, về phía người đàn ông cũng là xui xẻo ngoài ý muốn, nên cuối cùng, khi anh ta chưa bước chân vào Nghĩa trang Smiley, mọi thứ đã kết thúc.
Người đàn ông nghĩ đã đến lúc và đứng dậy. Anh ta thanh toán và tiện thể hỏi Bill: “Nghĩa trang Smiley đó có gần đây không vậy?”
Cảm giác như vẫn chưa hết giận, Bill híp mắt nhìn và nói:
“Sao vậy? Anh cũng đến nghĩa trang? Chỗ đó cách đây khoảng hai dặm.” Sau đó, ông ta đổi giọng: “Nhưng hãy cẩn thận thì hơn. Người dân Marbletown đang đồn đại khắp nơi. Lý do không thể tìm thấy cô gái bị mất tích vì những người chết bò ra từ Nghĩa trang Smiley bị báo ứng kia đã kéo cô ta vào mộ của họ...”