Cái Chết Của Những Xác Sống Tập 1

Lượt đọc: 1289 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mục 2

“Là chất độc của kẻ ngu dân đấy.” Tiến sĩ Hearst nhún vai nói.

Bối rối với những từ ngữ xa lạ, Grin hỏi lại: “Chất độc của kẻ ngu dân?”

Sau khi từ ngoài trở về, Grin nhìn thấy Tiến sĩ Hearst và theo ông đến tận phòng tư liệu của nhà tang lễ để hỏi ông chuyện xảy ra.

“Ừm, được tìm thấy trong chất nôn của cháu. Axit orthoarsenic, tức là một hợp chất hóa học của asen (thạch tín). Trước đây, nó được sử dụng để bẫy chuột hay trong thuốc trừ sâu. Lâu hơn nữa, ở Châu Âu thời Trung Cổ, nó toàn được dùng vào việc hạ độc giết người. Đến khoảng Thế kỷ XVI, nó được bán như là một loại mỹ phẩm dưỡng da gọi là ‘nước Tofana’. Là chất độc mà nữ giới ưa chuộng. Những truyện nổi tiếng có liên quan phải kể đến The Marquise de Brinvilliers (tạm dịch: Hầu Tước Phu Nhân Brinvilliers) của Alexandre Dumas hay Madame Bovary (Bà Bovary) của Flaubert...”

Grin vội vàng ngắt lời ông tiến sĩ: “Chất độc của kẻ ngu dân đó có trong cơ thể cháu?” Cậu không rảnh để nghe bài giảng lịch sử về chất độc ở đây.

“Hừm, axit orthoarsenic được gọi là chất độc của kẻ ngu dân vì nó rất dễ tìm thấy và bị phát hiện. Nó có thể sót lại trong tóc và thường dễ bị phát hiện. Vì thế, gần đây chắc chắn chẳng mấy kẻ giết người ngu ngốc nào lại thiếu thận trọng mà sử dụng nó cả. Nếu không phải tự cháu uống vào, có thể ai đó đã khiến cháu uống...”

Grin ngạc nhiên. Không có chuyện cậu tự mình uống thuốc độc.

--- Nếu vậy, cậu bị ai đó giết hại phải không?

“Hôm qua, cháu không ăn sáng. Như cháu đã nói, sau khi về phòng, cháu chỉ ăn hai viên sô-cô-la thôi.”

“Ờ, vì hôm qua cháu đã nói vậy nên ta đã thử phân tích số sô-cô-la còn thừa. Nhưng ta không tìm thấy gì cả. Có tổng cộng 12 viên sô-cô-la, ta đã kiểm tra cả 10 viên còn lại nhưng không tìm thấy axit orthoarsenic ở bất cứ viên nào.”

“Nhưng có thể nó nằm trong hai viên sô-cô-la cháu đã ăn đúng không?”

Khi nói ra điều này, trong đầu Grin bỗng hiện lên lời nói của chủ quán cà phê lúc trước: “... đang loạn hết cả vì di chúc nên cũng chẳng ngạc nhiên nếu cái gã Smiley bị ai đó đầu độc.”

“Chắn hẳn có ai đó đã bỏ chất độc vào hai viên sô-cô-la phải không?”

Tiến sĩ Hearst trông có vẻ tích cực hẳn lên: “Giấy bóng kính của hộp đựng sô-cô-la có gì bất thường không?”

“Cháu không rõ. Cháu nghĩ có lẽ không ai động tay chân gì ở đó. Nhưng không có nghi phạm sao ạ?”

“Hừm, đương nhiên có. Thứ kia chính là đồ John mang tới.”

“Bác ấy còn liên tục tiến cử nó với ông nội Smiley.” Đến đây, bất chấp tất cả, Grin nói: “Mới nãy ở quán cà phê đối diện ngã tư, cháu nghe người ta nói bác John thực sự đang nhắm tới di sản...”

“Chà, thế nào nhỉ?!” Tiến sĩ Hearst cau mày trước diễn biến bất ngờ của cuộc nói chuyện. “John có vẻ đang gặp rắc rối về tiền bạc nhưng, ừm, xin lỗi cháu vì nói những điều này, ông ấy chỉ cần đợi một chút là di sản sẽ vào tay thôi. Vả lại, có vẻ ông ấy cũng không bất mãn với việc phân chia trong di chúc đâu.”

“Nhưng chẳng phải luật sư đã nói bản di chúc có thể sẽ sửa đổi sao ạ?”

“Ồ, đúng vậy nhỉ? Thế nên ông ta không nhẫn nại được nữa? Ta cũng không nghĩ ra. Ông ấy có chứng chỉ bác sĩ. Nếu ông ấy sử dụng axit orthoarsenic cũng không hẳn sẽ bị lòi đuôi ngay lập tức đâu. Hơn nữa, dù bỏ độc vào hai viên sô-cô-la, nhưng việc chắc chắn khiến Smiley ăn trúng hai viên đặc biệt đó là rất khó. Ta không có cảm giác ông ấy đã làm điều gì để Smiley ăn trúng hai viên đó trong tiệc trà, tất nhiên, khám phá được tiểu xảo cực kỳ xuất sắc đó lại là một câu chuyện khác.”

“Axit orthoarsenic là thứ như thế nào ạ?”

“Một chất bột màu trắng không mùi không vị, tan trong nước lạnh nhưng tan nhiều hơn trong nước nóng.”

Grin đột nhiên nghĩ ra: “Chất bột màu trắng... Vậy không thể phân biệt được với đường...”

“Nếu trộn lẫn với nhau nhé.”

“Trên sô-cô-la có rắc đường... Trong hồng trà cũng bỏ đường... Đúng rồi, cháu cũng uống cả hồng trà nữa.”

Tiến sĩ Hearst lâm vào suy tư: “Hồng trà à? Cũng có khả năng này. Chúng ta hãy cùng suy nghĩ từng bước một. Đầu tiên, hồng trà trong ấm giống nhau nên mọi người lần lượt tự mình rót ra cốc. Thứ tự rót là...”

“Cháu không nhớ rõ lắm, nhưng cháu nghĩ là khá tản mát. Ít nhất không có ai theo thứ tự cả. Cháu cho rằng cũng không xảy ra việc bị ai đó kiểm soát khi chọn cốc.”

“Vậy à? Thế còn việc bỏ sữa vào thì sao?”

“Cháu không bỏ sữa.”

“Thế hãy loại trừ nó. Còn lại là lọ đường à?”

“Lọ đường xác thật ở gần tầm tay cháu, nên cháu là người bỏ đường đầu tiên, sau đó đưa sang cho bác John.” Tiến sĩ Hearst cố gắng điều động trí nhớ: “John chắc hẳn đã bỏ đường vào. Tiếp theo là Monica. Sau đó...”

“Cheshire cũng khoa trương cho một đống đường vào. Đối thoại về ăn kiêng nổ ra, tiếp theo, Isabella không bỏ đường. Sau đó, những người còn lại đều nói không cần nên lọ đường lại về bên cháu.”

“Chính xác. Ta đã nói không cần đường. Ta nghĩ, sau đó, James, Norman, và cả Smiley cũng nói vậy. Cháu có nhờ ai đó bỏ hộ đường cho không?”

“Không có chuyện đó. Cháu đã tự mình bỏ vào. Như vậy nghĩa là...”

“Có vẻ không giải thích được việc này. Cả John và Monica chiều hôm qua đều không có vẻ khổ sở như bị trúng độc. Ta đã gặp Monica lúc ăn trưa và cũng thoáng thấy John vào buổi chiều khi ông ta quay về phòng. Cheshire đã bỏ một lượng lớn đường nhưng vẫn bừng bừng sức sống.”

“Thay vì trúng độc, trái lại, cô ấy trở nên thèm ăn mãnh liệt.”

“... Nếu vậy, thật khó tưởng tượng việc có axit orthoarsenic trộn lẫn trong đường. Vì chắc chắn một điều là tất cả mọi người đều đã uống đồ uống của mình.”

“Ừm. Cháu nhìn thấy Martha xếp chồng những cái cốc rỗng lại với nhau. Cháu nghĩ mọi người đều đã uống.”

“Nếu vậy, rốt cuộc sô-cô-la chỉ mình cháu ăn là đáng nghi nhất. Thế nhưng ta vẫn không giải đáp được chất độc đã bỏ vào đâu. Trừ phi bỏ vào thứ cháu chắc chắn sẽ đưa vào miệng, nếu không thì âm mưu đó không thể thực hiện được.”

Grin suy nghĩ một lúc rồi nói: “Nhưng đó là trường hợp đặt giả thiết rằng ngay từ đầu cháu đã bị nhắm vào. Lúc đầu, bác John muốn tiến cử sô-cô-la cho ông nội Smiley. Hơn nữa, hộp sô-cô-la đó đã ở trong tay bác ấy nguyên một ngày.”

“Có lý, nếu vậy sẽ tạm thời tạo ra mối liên kết giữa John, sô-cô-la và Smiley. Thế nhưng... dường như vẫn chưa thuyết phục lắm. Trước mắt, ta sẽ thử điều tra kỹ hơn bao gồm cả các khả năng khác có thể xảy ra. Ở đây, ta cũng có thể nhờ đến cảnh sát...”

Grin vội vã cắt ngang: “Tuyệt đối không được. Sẽ bại lộ việc cháu đã chết mất. Nếu vậy, cháu sẽ tự tìm. Dù sao cũng là việc của cháu.”

Kể từ sau khi bố mẹ mất, Grin luôn có tinh thần việc của bản thân thì phải tự mình làm. Dù bây giờ về mặt thể xác cậu đã chết, nhưng dường như tinh thần đó vẫn đang sống nên phương châm đó không hề thay đổi. Mặt khác, Grin cũng nghĩ hành động giờ đã muộn. Kể cả có khả năng khác thì đã một ngày trôi qua kể từ khi tiệc trà kết thúc. Dù định điều tra thì toàn bộ cốc chén cũng đã được rửa sạch hết rồi.

Sau một hồi suy nghĩ kế sách nhưng chẳng nghĩ ra phương án nào hay, Grin quyết định đến nhà bếp thăm hỏi Martha.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của masaya yamaguchi