--- Lại muốn giết người.
Gã ta chỉ toàn nghĩ đến điều đó suốt dọc đường về nhà. Tâm trạng gã như vậy do không thể tin tưởng bác sĩ phân tâm học hay bác sĩ tâm lý mà gã đang tiếp nhận trị liệu.
Hắn ta chỉ biết đặt những câu hỏi chẳng đâu vào đâu, không hề cố gắng hiểu mình chút nào. Nói chuyện về giấc mơ ngày hôm qua hay nói về tình trạng thân thể hiện tại của bản thân thì được gì chứ?
Có điều... chà, kệ thôi. Đến cuối cùng, nguyên nhân những phiền não của mình... vì mình chẳng muốn trò chuyện với bất cứ ai về sự kiện đáng kinh tởm kia. Dù có nói cũng chẳng có ai hiểu.
Hơn nữa, mình có thể nói chuyện gì với một tay bác sĩ ngu ngốc như thế? Chỉ đến chỗ hắn ta những khi mình làm thế nào cũng không thể kiểm soát tâm trạng thôi. Khi đó, chỉ cần nói ít sự thật bề ngoài, trở nên vui vẻ một chút, sau đó lại làm việc, vậy là được.
Công việc? Gã thử nghĩ về ý nghĩa của từ này... Chắc nên nói là sứ mệnh thì đúng hơn. Không, có lẽ là báo thủ. Hay là, vận động thể thao? Dù sao đi nữa, chỉ cần hoàn thành nó, mình có thể được giải phóng khỏi gánh nặng trên người.
Dù vậy, đêm Halloween thật nguy hiểm. Không nghĩ mình lại bị cuốn vào sự náo loạn lớn nhường ấy. Từ nay về sau không thể cứ bất cẩn mãi được. Hãy tạm hoãn việc hoàn thành sứ mệnh ở Marbletown một thời gian vậy. Thực thi ở khu vực gần hơn sẽ tốt hơn. Vừa hay cũng có một mục tiêu thích hợp...
Trong tâm trí gã, sự kích động ấy lại sôi trào.
--- A... a... Mình lại muốn giết người. Không thể ngừng lại nỗi kích động này... Sự kích động lặp đi lặp lại trong vài tháng ở đây quả thật có hơi bất thường...
Gã nghĩ về vật hy sinh tiếp theo và lặng lẽ nắm chặt hung khí trong túi.