Isabella Shimkus cuối cùng cũng nới lỏng cái ôm của mình và bắt đầu sửa sang vết son môi hỗn loạn với thái độ lạnh nhạt như chưa từng có gì xảy ra. Ngược lại, William Barleycorn vội vàng cách xa cô, đè thấp giọng kháng nghị: “Này, nhỡ bị ai nhìn thấy thì sao?”
Isabella khẽ nhướn mày và đáp lại bằng giọng điệu trêu chọc: “Ô kìa, chẳng phải ai đó vẫn luôn quen thói chủ động dụ dỗ ư? Sao hôm nay lại biểu hiện như cậu học sinh cấp hai bị phát hiện đang hút thuốc thế?”
“Em sắp kết hôn với John còn gì. Nếu vậy, chúng ta không thể vẫn như trước đây được. Hơn nữa, trong bụng của em chẳng phải đang mang thai đứa con của John à?”
Biểu cảm Isabella thay đổi như thể cô đã bôi nụ cười chế giễu cùng son môi trên miệng: “Với tư cách là đạo diễn sân khấu thì lời kịch này quá sáo rỗng đấy. Đây là cái cớ để chia tay à? Khi lôi chuyện đứa bé hay chuyện hỗ trợ công ty dịch vụ tang lễ, anh thực sự là một kẻ thô lỗ đấy. Ngày xưa, anh đâu như thế, vậy mà...”
Bị nói vậy, William chợt nhớ ra một việc. Từ “đạo diễn sân khấu” Isabella nhắc đến khiến anh nhớ ra điều bây giờ mình cần ưu tiên thực hiện hơn tất thảy mọi thứ.
Lúc này, chiếc điện thoại reo lên như đáp lại tâm tình của anh. William không đáp lại Isabella mà đi nghe điện thoại: “Ừ, là tôi đây. Được, cuộc đàm phán thử diễn ra tốt đẹp chứ? Chỉ còn chút nữa thôi nên hãy thử thúc đẩy xem. Phía bên tôi không có vấn đề. Tang lễ tôi đã bố trí. Ừ. Vậy thì nhờ anh. Tôi sẽ gọi lại...”
William đặt ống nghe xuống và bất giác mỉm cười chua chát.
Một tên đạo diễn chẳng ra gì. Phải tạo những màn kịch như trò hề thế này...
Nhưng một lúc sau, anh đã thay đổi ý nghĩ. Dẫu sao, công việc hiện tại anh làm cũng chẳng khác gì. Vì mỗi ngày, anh đều phải đạo diễn những màn hài kịch tỏ vẻ bi thương với tư cách là một đạo diễn tang lễ...
Làm những gì cần làm, sau khi nhận được phần thừa kế, hãy nhanh chóng thoát khỏi công việc chán nản này.
William lại mỉm cười, nhưng lần này không phải nụ cười chế giễu mà là nụ cười của người đã quyết tâm hành động.
Trong khi đó, dù bị làm lơ nhưng Isabella cũng không giận dữ, cô nhìn chăm chú bóng lưng của William. William có vẻ đã bắt đầu một kế hoạch nào đó. Isabella rất thích nhìn dáng vẻ William những lúc như thế. Người đàn ông này quyến rũ nhất là khi đang chăm chú vào một việc, dù là việc đạo diễn sân khấu hay là lên kế hoạch xấu xa.
Isabella ngạc nhiên khi nhận ra trái tim mình đang rung động. Isabella quyết định kết hôn vì nhìn trúng tài lực và khả năng kinh doanh của John do người yêu cũ của cô, William, giới thiệu. Nhưng nếu Smiley chết, William cũng được kế thừa một khoản kha khá và nếu anh ta chia tay với Helen, câu chuyện sẽ hơi khác đi. Isabella vừa khẽ ấn lên bụng mình vừa thấy cán cân trong lòng mình đang lắc lư muộn màng.
Biết đâu, có lẽ vẫn còn kịp...
Từ “chết” hiện lên ám ảnh trong tâm trí cô.