
Enon Chapel Cemetery and Dancing Saloon
(tạm dịch: Nơi Mộ Địa Nhà Nguyện Enon và Hội Trường Khiêu Vũ) - George Cruikshank
John Barleycorn đang đắm chìm trong suy nghĩ ở một căn phòng khách sạn của Marbletown. Trên bàn đang mở cuốn sách bọc da cũ ông mượn từ phòng tư liệu của Tiến sĩ Hearst. Ông đã xem chăm chú hình vẽ minh họa được in trong cuốn sách này một thời gian.
Đó là một bức tranh rất lạ. Bức tranh ngang biến thành một mặt cắt được chia làm hai nửa trên dưới, phía trên vẽ nhà nguyện của giáo hội, phía dưới cách một tấm ván sàn nhà là một hầm ngầm để hài cốt. Trong nhà nguyện tràn ngập ánh sáng, từng đôi nam nữ trong trang phục dạ hội đang chen chúc nhau, say mê khiêu vũ. Nhưng trong hầm ngầm để hài cốt nhập nhoạng và u ám, bộ xương trong quan tài đang nhìn chằm chằm sự náo nhiệt phía trên với đôi mắt trống rỗng. Hình ảnh đối lập đó thể hiện cấu trúc kép đầy mỉa mai giữa người sống và người chết. Chú thích dưới bức tranh minh họa là “Nơi Mộ Địa Nhà Nguyện Enon và Hội Trường Khiêu Vũ”, trích từ văn kiện niên đại 1880: “Dưới thời Victoria, các nhà thờ gặp khó khăn về tài chính thường cung cấp địa điểm tổ chức khiêu vũ, nhưng bên dưới, hầm để tro cốt lại tỏa ra thứ mùi kỳ lạ.”
John ngẩng lên khỏi bức hình minh họa và hơi gật đầu.
Đúng vậy, thế gian này là thế đó, sống chết của con người là thế đó. Lẽ thường, người sống sẽ được ưu tiên hơn người chết. Người chết không thể không đồng ý với người sống về cách đối đãi với bản thân. Cái chết, chung quy chính là việc cuộc đời của “tôi” bị đặt dưới sự kiểm soát của người khác.
Đó là lý do John chợt nhận ra tại sao việc kinh doanh dịch vụ tang lễ được thành lập. Nếu không thể quyết định bất cứ điều gì, người chết cần ai đó quyết định đãi ngộ đó cho họ. Tiêu chuẩn đó rất đơn giản. Chẳng liên quan tới người chết đã nghĩ gì khi vẫn còn sống. Việc bạn có thể để lại bao nhiêu tài sản cũng là vấn đề. Với tư cách là giám đốc dịch vụ tang lễ, một năm này, John đã chứng kiến phát chán không biết bao nhiêu ví dụ như thế. Dù trong đầu có bao nhiêu tư tưởng cao quý, một khi chết đi, những người khác cũng chẳng có cách nào biết được các suy nghĩ đó. Những thứ mơ hồ như thế chẳng thể mua được bia mộ, mà nếu không thể lập mộ, người chết chỉ có thể bị lãng quên.
Bỗng nhiên John tự hỏi liệu bản thân có thể để lại bao nhiều tài sản cho Isabella.
Isabella... Mỗi khi nghĩ tới bà, người theo chủ nghĩa tôn thờ tiền bạc như John cũng không tự chủ trở nên lãng mạn hơn một chút. Sau khi được William giới thiệu làm quen với Isabella, John đã phải thay đổi phần nào nhân sinh quan của mình. Isabella là một đối tượng mang vẻ ngoài hoàn hảo, lý tưởng đúng như John hình dung. Từ trước đến giờ, John nghĩ phụ nữ chỉ bòn rút để kiếm tiền, nhưng từ khi gặp Isabella, suy nghĩ đó đã thay đổi. Hơn nữa, kể từ khi Isabella mang thai, nhân sinh quan của John còn phải thay đổi lớn hơn nữa.
Con của mình. Nghĩ đến điều đó, tâm trạng của John trở nên nặng nề không thể cưỡng lại. Đó là một cảm giác kỳ lạ ông chưa từng trải qua. Có lẽ John yêu đứa con đầu lòng của bản thân còn sâu sắc hơn cả Isabella. Ông phải kiếm đủ tiền để con mình sống thoải mái. Bây giờ, đó dường như là sứ mệnh lớn nhất đời mình mà ông có thể nghĩ ra trong vai trò một người cha.
Nghĩ đến đây, lần này, John làm ra một hành động không hề phù hợp với tính cách của bản thân. Ông cầu nguyện với Chúa mong rằng kế hoạch của mình sẽ thành công. Trước giờ John vốn là người vô thần, nhưng riêng điểm này ông không thể không cầu nguyện.
Lúc này, con mèo Sourire trong cái giỏ dưới gầm bàn bỗng kêu “meo meo”. Nó đã bị nhốt như vậy suốt từ hôm qua và đang rất khó chịu.
“Ôi, Sourire, xin lỗi mày nhé. Giờ đứa bé trong bụng Isabella còn quan trọng hơn mày. Nhưng tao sẽ không để mày phải khó chịu đâu...”
Đến đây, John vừa nhớ ra một việc, khuôn mặt trầm xuống. Ông lấy ba tờ giấy gấp từ túi áo ngực và thở dài. Đây là ba lá đơn xin hỏa táng ông đã rút trong hồ sơ của nhà tang lễ hôm trước. John gõ gõ đầu ngón tay vào mặt giấy và tiếp tục lên tiếng nói chuyện với con mèo trong giỏ: “Sourire, hình như có kẻ sát nhân hàng loạt rất khủng bố đang ở Nghĩa trang Smiley. Mày cũng phải cẩn thận nhé. Tao cũng rất vất vả, nhưng chỉ có từng này thì tao sẽ dọn dẹp sẵn sàng...”
John nhấc ống nghe điện thoại lên.