James Barleycorn chuyên chú làm việc. Ông mở khóa túi cao su đặt trên bàn tác nghiệp và mang thi thể từ trong túi ra.
Sau vài phút vật lộn, khi thấy xác chết cuối cùng cũng được lôi ra, James khép miệng thở phào và ấn ấn cái kính không gọng của mình. Ngược lại, đứng cạnh phụ việc - Walter nhìn thấy tình cảnh đó lại thấy kỳ lạ.
Có phải vì tử trạng của xác chết quá thê thảm nên phản ứng của James khác hẳn so với thái độ bình thường vẫn luôn cư xử lạnh nhạt với người chết...?
Walter có suy nghĩ vậy cũng không phải vô lý. Tình trạng của xác chết ở mức độ khủng khiếp hiếm thấy. Một vài chỗ trên cơ thể đầy vết bầm tím, cẳng trên tay phải và xương đùi trái bị gãy chĩa ra các hướng khác nhau. So với các bộ phận khác, phần đầu khá toàn vẹn nhưng chỉ còn một miếng da nối liền cổ với thân. Đôi lúc cũng có những người chết do tai nạn tàn khốc như thế được đưa tới Nghĩa trang Smiley, nhưng thi thể này xứng đáng giành giải thưởng trang điểm đặc thù của Viện Hàn lâm.
Nhưng phán đoán của Walter hoàn toàn trật lất. Trong lĩnh vực xử lý xác chết, James là một tay lão luyện. Cũng giống bác sĩ ngoại khoa không thể làm việc nếu luôn bị buồn nôn trong phòng phẫu thuật, nếu người làm tẩm liệm không thể vô cảm trước xác chết, họ sẽ không thể hoàn thành công việc. Hơn nữa, khi tới vùng có chiến tranh nhậm chức để xử lý thi thể, James thậm chí đã trông thấy những xác chết bi thảm hơn thế hằng ngày.
Lý do James có phản ứng khác với thường ngày vì xác chết này là của một người đàn ông mà ông ta khá quen biết. Người chết chính là nhà bất động sản Frank O’Brien, người khi còn sống đã có giao tình hợp tác kinh doanh với Nghĩa trang Smiley, cũng là bố chồng của chị gái cùng cha khác mẹ Jessica của ông. Frank thiệt mạng trong một vụ tai nạn đêm qua khi chiếc ô tô rơi xuống từ vách đá trên đường tới Thác Springfield cách nghĩa trang không xa.
Lời đồn cái chết của O’Brien không phải tai nạn mà có thể là tự sát cũng rơi vào tai James. Đó là lời đồn đãi rằng O’Brien thấy bi quan khi John thay ông bố Smiley nắm thực quyền điều hành nghĩa trang đã từ chối ký tiếp hợp đồng, nên đã tự mình lao xuống.
Nhưng dù cái chết của O’Brien là tự sát, James cũng không hề nao núng. Từ quan điểm của ông ta về cái chết, con người đoạn tuyệt sinh mệnh của bản thân là một điều hoàn toàn tự nhiên.
James vừa nhìn thi thể vừa nghĩ.
Trong vũ trụ này, việc mang sinh mệnh mới là điều phi tự nhiên đối lập với trạng thái cân bằng. Đúng vậy, con người đều biết điều đó. Và ai cũng mang trong người “bản năng chết” hướng tới trạng thái tự nhiên kia. Sau đó, chỉ cần có cơ hội thì...
Nghĩ đến đó, đột nhiên tâm tư của James lại vòng về chuyện “cơ hội” chết của O’Brien.
Người nắm thực quyền điều hành nghĩa trang - John.
Về việc này, James cũng khá kín miệng. Khác với Smiley mất đi hứng thú kinh doanh và ủy quyền cho người phụ trách các bộ phận công việc của nghĩa trang, John đánh hơi kiểm tra khắp nơi và ồn ào đến mức đáng ghét. James không có ham muốn quyền lực đến vậy nên bắt đầu nghĩ cũng chẳng có cách nào khác nếu John trở thành người điều hành nghĩa trang. Nhưng khi lãnh địa của bản thân bị chõ mũi vào, James thấy không thoải mái.
“Sếp, giờ làm gì ạ? Khâu vào hay trước tiên hoàn tất việc rửa sạch?”
Bị Walter lên tiếng gọi, James đột nhiên hồi thần. Đúng vậy, không được phép lười biếng. Ở đây có rất nhiều việc cần làm xong trong hai, ba ngày. Tranh thủ còn sớm đem công việc này xử lý cho xong.
“Ừm, trạng thái này có lẽ khâu vào trước sẽ tốt hơn...”
Nhưng James nhận ra Walter không tập trung nghe lời mình nói. Ánh nhìn của vị trợ thủ này như đóng đinh về phía thi thể đã được một thời gian.
Vẫn giữ nguyên trạng thái nhìn chăm chăm vào mặt xác chết, Walter cất giọng thì thào: “Sếp, hình... hình... như... cái xác vừa mở mắt...