Cái Chết Của Những Xác Sống Tập 1

Lượt đọc: 1307 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mục 7

Chiếc xe lăn của Monica Barleycorn rời khỏi biệt thự và băng qua khu nghĩa địa nhà vườn, đi vào con đường nhỏ dẫn tới nhà thờ.

Bà lão ngồi trên xe lăn vừa vén mớ tóc bạc ra sau tai vừa ngoái lại đằng sau. Từ đây, bà có thể nhìn rõ căn biệt thự nhà Barleycorn mà bà vừa rời đi. Monica thích nhìn ngắm hình ảnh mái Mansard kiểu đặc trưng trong Thế chiến II của tòa biệt thự in trên bầu trời thu cao và trong vắt. Vào ban ngày, những chi tiết trang trí nóc bằng sắt đúc bao quanh đỉnh mái nhà tỏa sáng lấp lánh đầy kiêu hãnh như vương miện của vương hầu quý tộc dưới ánh mặt trời, và khi mặt trời lặn, những phiến ngói với hoa văn đủ màu sắc bày ra cái bóng mờ ảo thần bí giống vảy của một con cá khổng lồ trong cái ao cổ.

Tiếp theo là một ban công đặc trưng nhô ra phía dưới mái nhà. Đây cũng là nơi ưa thích của bà. Từ căn gác xép được dùng làm phòng trẻ em, Monica thường ra ban công này để ngắm nhìn lũ trẻ, đặc biệt là Jason, và khu nghĩa địa nhà vườn xinh đẹp, hay tự mình thư giãn với những câu chuyện tầm phào.

Jason... Mỗi khi trong đầu hiện lên cái tên này, ngực Monica lại âm ỉ đau... Nó từng là một đứa trẻ rất ngoan, vậy mà... Bây giờ, nó chẳng cho mình thấy bóng dáng.

Lúc này, thêm một cái tên khác hiện ra trong đầu Monica. Mỗi lần nhớ tới cái tên Jason, một cái tên nữa, James, cũng sẽ xuất hiện như cái bóng bám theo không rời. Ánh sáng và bóng tối của cặp song sinh tuy bề ngoài giống nhau nhưng nội tâm lại hoàn toàn khác biệt. Dù là mẹ nhưng Monica cũng không hiểu về James. Một James luôn khép kín trái tim, chẳng bận tâm đến ai từ khi còn là một đứa trẻ, so với Jason ngoan ngoãn và hiền lành... Nếu người mẹ già nua và lẩn thẩn này có thể diễn tả bằng lời những bất an mơ hồ và đầy phức tạp tận sâu trong tim mình, có lẽ bà sẽ lẩm bẩm như thế này.

Có phải ta đã mất cả hai đứa con của mình không?

Monica cắt đứt những suy nghĩ sầu muộn ở đây. Một lần nữa, bà ngẩng đầu lên, cố gắng mỉm cười nhìn căn biệt thự tiếp tục ngủ im trăm năm trong yên bình. Nhưng nụ cười đó đã nhanh chóng biến mất trước khi nó kịp thành hình.

Bà nhớ đến những góc khuất tăm tối làm tổ trong căn biệt thự nhìn có vẻ yên ả này. Hình dạng chân chính của góc khuất tăm tối đó chính là “cái chết”. Sau khung cửa sổ lồi hình cánh cung đang giương lên trên tầng hai chính diện của biệt thự, chồng bà hiện đang nằm trên giường chờ chết

Bệnh tật. Liệu đó có phải vì tội lỗi không nhỉ, Monica nghĩ. Kinh Thánh kể rằng khi trở về Capernaum, Chúa Jesus đã hướng tới một người bị trúng phong và tuyên bố “Hỡi con, tội lỗi của con đã được tha thứ”, người đó đã đứng dậy và ra khỏi giường. Bệnh tật hay bất hạnh của con người chắc hẳn do tội lỗi nhỉ? Nghĩ như vậy khiến Monica lạnh hết sống lưng. Monica bị bệnh gout lâu năm nên cẳng chân teo tóp, chẳng còn cách nào khác, bà phải di chuyển bằng xe lăn do Norman đẩy như thế này. Đây có phải vì tội lỗi không?

Người đang tận tụy đẩy xe lăn lúc này, Norman, đã trúng đạn vào đầu trong chiến tranh và giờ thậm chí không biết bản thân là ai. Có phải đó cũng do tội lỗi không?

Và cả người chồng đang nhìn xuống nghĩa trang này từ sau khung cửa sổ lồi của căn biệt thự này cũng bệnh sắp chết. Có phải ông ấy đang mang gánh nặng tội lỗi to lớn không được tha thứ?

Đương nhiên, Monica cho rằng con người là sinh vật mang đầy tội lỗi. Bà không rõ chuyện của Norman nhưng bà có thể đoán được chuyện liên quan đến bản thân hay ông chồng Smiley.

Là cái chết của Laura. Rõ ràng hai người phải chịu trách nhiệm về sự kiện này. Nếu Smiley không ép buộc yêu đương với mình và bản thân không đáp ứng điều này trái với lương tâm, vậy sẽ không có chuyện Laura phải chết...

Monica vô thức run lên và ôm chặt quyển Kinh Thánh trong tay. Nhưng xe lăn đã rời khỏi vườn và đến đoạn đường bắt đầu có thể nhìn thấy tháp nhà thờ, cuối cùng, bà cũng bình tĩnh lại. Lúc này, Monica mới nhớ về sự kiện gây chấn động nước Mỹ hiện nay.

Đúng vậy, có lẽ con người không cần tránh xa cái bóng tội lỗi của bản thân mình cũng được. Bởi trong mọi trường hợp, phán xét của Chúa vẫn tiếp tục được đưa ra. Và...

Ngoài ý muốn, trên mặt Monica tràn ra ý cười. Và chắc chắn con trai Jason của ta nhất định sẽ quay về trong vòng tay ta.

Trái tim Monica dần dần rộn lên vì vui sướng.

Đúng, không có gì phải lo lắng. Mình không có tội. Hôm nay, đầu óc mình sáng suốt kỳ lạ, có thể suy nghĩ rất nhiều chuyện. Hơn nữa, tình trạng thân thể của mình tốt hơn bao giờ hết, mình cũng đã làm lành với John, toàn là chuyện tốt cả. Đúng là Chúa đang ở đây...

Tap 2 Võ Phương Ngân (dịch)
Tap 1 Trịnh Thanh Tâm (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của masaya yamaguchi