Chiếc xe tang Pontiac màu hồng kiểu cũ lao nhanh về phía Bắc.
Vùng quê hẻo lánh New England (Mỹ) đã vào mùa lá đỏ. Trên những ngọn đồi tràn ngập sắc vàng và đỏ của lá cây phong đường, thấp thoáng đâu đó người ta đã bắt đầu thu thập nhựa cây làm xi rô. Trong những trang trại dưới chân núi, nông dân đang chăm sóc đàn bò sữa lang trắng đen bóng mượt hay bầy ngựa giống Morgan vóc dáng nhỏ nhắn nhưng dũng mãnh sẽ được đưa đi triển lãm tại Lễ hội Lá vàng mùa thu miền Đông Bắc.
Giữa khung cảnh đậm chất thu ấy, chiếc xe tang màu hồng vẫn lặng lẽ chạy không ngừng nghỉ. Nếu để tàn dư của dân hippie lập dị đang sống ẩn dật tại các vùng quê nhìn thấy sự kết hợp kỳ quái này, chắc họ sẽ vừa vò mái tóc dài đã điểm bạc vừa than thở có phải mình vẫn chưa thoát khỏi trải nghiệm tồi tệ của trào lưu những năm 1960 không. Chiếc xe tang này nổi bật không phải vì đây là vùng quê hẻo lánh. Ngay đến những người dân New York bình thường vốn thản nhiên ngồi trên tàu điện ngầm bị vẽ bậy đầy những hình thù huyễn hoặc chỉ xuất hiện trong ảo giác khi phê thuốc phiện cũng phải choáng váng lúc nhìn thấy chiếc xe tang màu hồng chạy trên Đại lộ Số Năm vài ngày trước.
Từ nãy đến giờ đã có vài chiếc xe bán tải của nông dân ở gần đây chạy ngược đường hoặc chạy vượt qua xe tang, phản ứng của các lái xe ít nhiều đều giống nhau. Họ, đầu tiên ngạc nhiên, sau đó phẫn nộ cho rằng chuyện này xảy ra là lỗi của Đảng Dân chủ (tất nhiên cũng có người đổ lỗi cho Đảng Cộng hòa), cuối cùng đưa ra một kết luận đúng kiểu người Mỹ. Đây chắc chắn là chiêu trò tuyên truyền của sản phẩm nước ngọt hay chiến lược kinh doanh của chuỗi cửa hàng thức ăn nhanh mới nào đó.
Lý do khiến họ nghĩ đây có thể là chiêu trò quảng cáo vì trên thân xe tang có viết vài chữ màu xám. Nếu chiếc xe tang giảm tốc độ một chút để họ có thể đọc được những chữ viết đó, chắc họ sẽ ngã ngửa khỏi thùng xe, cảm thấy sự khó hiểu mơ hồ xâm chiếm thay vì những kết luận chắc chắn trước đó, đầu óc rối tung như một nhúm cỏ khô. Trên thân xe tang không hề có chữ “Dr Pepper [1] ” hay logo thương mại màu vàng của McDonald’s [2] . Dòng chữ được viết đầy tính tương tác hoạt náo như đang chuẩn bị nhảy hiphop lại là thứ đã cắn nuốt con người mang tên “Ái tình và cái chết là anh em”.
Ngược lại, những đứa trẻ quanh đó khi nhìn thấy chiếc xe tang này phần nào ôm ấp suy nghĩ mơ mộng hơn người lớn. Chúng bỏ dở việc chế tạo những chiếc đèn lồng bí ngô, tưởng tượng hôm nay là ngày Halloween nên có lẽ trên chiếc xe tang lúc này chính là những linh hồn ác quỷ sống lại từ cõi âm.
Thực tế, trên chiếc xe tang không hề có linh hồn ác quỷ nào, chỉ có một đôi nam nữ xấu xa mặc cả cây đen cùng một chiếc quan tài cũ mèm đầy vết xước.
Trong quan tài không có thi thể. Thực ra nó đang được sử dụng thay cho vật dụng chuyên chở đường dài, đựng quần áo, truyện tranh và đĩa CD của hai người họ. Thậm chí vì lớp gỗ dán bên trong quan tài thuộc loại tốt và khá thoải mái nên họ còn định dùng nó làm giường ngủ trưa sau mỗi lần chơi bời thâu đêm.
Chiếc quan tài được sử dụng như vậy nên dù quần áo hai người họ đang mặc có màu đen nhưng cũng không thể coi là tang phục. Đất nước này vẫn chưa thoáng đến mức dám công nhận áo khoác da đóng đầy đinh tán vàng chóe trên vai và tà áo là áo tang dù nó màu đen. Tuy chưa đến độ mang vẻ linh hồn ác quỷ nhưng bề ngoài của họ cũng giống dáng vẻ chiếc xe tang nổi bật đã gây ấn tượng sâu sắc ở vùng quê New England.
Trong số hai người họ, chàng trai đang cầm chắc tay lái trông như bệnh nhân tâm thần phân liệt thể hoang tưởng, mặc áo phông rách tả tơi bên trong áo khoác da đầy đinh tán, quần da màu đen. Mái tóc nhuộm vàng hơi dài đang vểnh lên nhờ gội đầu thường xuyên bằng nước máy có pha thêm nước cứng [3] của London và được cố định bằng keo vuốt tóc. Kiểu tóc như thể một mình tự tiện giận dữ đối mặt với cả thế giới khiến cậu ta trông như một vị thần sấm phương Đông, nhưng gương mặt cậu ta hoàn toàn ngược lại, có phần không hài hòa. Đuôi mắt hẹp hơi rủ xuống trong khi khóe miệng lại khẽ nhếch lên. Thế nên gương mặt cậu ta dù giận dữ đến mấy trông cũng như đang chế giễu gì đó. Cậu ta giữ nguyên nụ cười, thô bạo giậm chân ga, đôi khuyên tai hình dao cạo đeo lủng lẳng trên tai rung lắc như vật sống theo từng chấn động của xe.
Vẻ ngoài của cô gái ngồi cạnh cậu ta cũng ấn tượng không kém. Tóc mái tươi tốt màu nâu đen phủ xuống tới sát môi như liễu rủ (chắc bố mẹ cô cũng phải thở dài vì điều này), hai bên xen lẫn những lọn tóc màu vàng và màu ngọc lam. Không thể phủ nhận mặt mộc sau khi tẩy sạch lớp trang điểm của cô gái vẫn lưu lại nét ngây ngô, nhưng do phấn mắt cùng đường kẻ mắt đặc quánh như mạng nhện khiến cô thành công phơi bày toàn bộ khiếm khuyết của gương mặt, khiến người ta liên tưởng đến nữ ma cà rồng mang lại điểm gở những năm 1920. Trang phục, phụ kiện của cô cũng khiến người khác khó chịu không kém. Bên dưới áo khoác da là chiếc váy ngắn họa tiết da báo mua ở chợ trời, cặp chân hơi mũm mĩm vắt tréo đầy khiêu khích mặc quần tất lưới màu đen, là kiểu gái điếm ưa chuộng. Không những vậy, tay cô treo leng keng vòng đeo dương vật dân gay Mỹ hay đeo, trên cổ là chiếc vòng chó màu đỏ phủ bóng đính đinh tán thay vì vòng cổ thông thường.
Phụ nữ có vẻ đang rất ưa chuộng kiểu vòng cổ này, còn đàn ông khi nhìn thấy phụ nữ đeo sẽ đánh giá họ “giống con chó nhà đáng thương bị những bà nội trợ rảnh rỗi đang gặp khó khăn trong việc kiếm tìm lối thoát cho tình yêu giam cầm”. Nhưng thực tế gương mặt cô gái tựa tựa kiểu mặt mèo hơn là chó. Khuôn mặt tròn, mũi nhỏ, cánh môi hơi hếch lên giống hệt chàng trai. Gương mặt cô lúc nào trông cũng như đang cười cợt người khác.
Cô gái lấy thanh kẹo vừa mua khá nhiều ở tiệm Drugstore ra khỏi túi, liếm một cái rồi nói với chàng trai ngồi cạnh: “Này Grin, anh đang nghĩ gì thế?”
Im lặng kéo dài một lúc lâu, đến khi tưởng như không thể nhận được câu trả lời, chàng trai mới lên tiếng đáp lời: “Đang nghĩ xem nếu chết, anh sẽ như thế nào?”
Cô gái nhăn mũi: “Hừ, vô ích thôi Grin. Dù anh luôn nói những lời u ám, với khuôn mặt hài hước, gây cười kia, hiệu quả phải giảm đi một nửa. Cheshire đây không bị dọa đâu nhé!”
Grin tất nhiên là tên thân mật của chàng trai. Sự thật cậu có một cái tên rất nổi bật - Francis Barleycorn, nhưng đám bạn xấu ở London đều gọi cậu bằng cái tên thân mật kia. Khi con người chết, khuôn mặt sẽ căng cứng do hiện tượng co cứng tử thi, nhưng sau một, hai ngày, các cơ dần nhão ra và mặt người chết sẽ giống như đang cười. Có tác giả đã mô tả đây là “the ivory grin [4] ” (nụ cười trắng ngà). Đám bạn xấu đã gọi người bạn kỳ dị có thói quen nói “Nếu tôi chết thì...” kèm theo khuôn mặt trông như đang cười giễu với làn da màu trắng ngà là “Grin [5] ”, bởi nó gợi nhớ đến hình ảnh miêu tả quái gở này.
Grin phẫn nộ khi Cheshire nhắc đến khuôn mặt mình: “Em cũng có gương mặt trào phúng giống hệt mèo Cheshire [6] cười nhăn nhở mà? Đúng như cái tên thân mật của em đấy.”
Cheshire hừ mũi, liếc nhìn Grin với vẻ cao ngạo của loài mèo rồi quay sang hướng cửa sổ. Grin vừa quan sát góc nghiêng của cô vừa nhớ lại hoàn cảnh hai người gặp nhau. Không rõ nguồn cơn nào và ai đã đặt cho cô biệt danh này, nhưng lần đầu tiên hai người gặp nhau quả thật rất giống khung cảnh lúc mèo Cheshire xuất hiện trong Alice in Wonderland (Alice Ở Xứ Sở Thần Tiên).
Hồm đó, Grin ngồi trên phiến đá cẩm thạch trong nghĩa trang cậu đang tá túc và phụ việc, say sưa đọc cuốn sách Phương Pháp Tiếp Cận Al-Mu’tasim của Mir Bahadur Ali. Đột nhiên, trên trang sách đang mở tí tách rơi những giọt màu nâu. Một giọt, hai giọt... Càng nhìn càng thấy vết nước bẩn mỗi lúc một nhiều hơn. Gin kinh ngạc ngẩng lên. Lần này đến lượt mặt cậu bị những giọt màu nâu xối xuống như thể vòi hoa sen.
“Cái quái gì vậy?”
Chất lỏng chảy ra từ những bụi cây phong đường mọc trên bia mộ. Ban đầu, chỉ có tiếng cười khúc khích vọng ra từ bụi cây đáp lại phản ứng khó chịu của cậu. Tiếp theo, cành cây sột soạt lay động, hai cẳng chân mũm mĩm mặc quần tất màu đen ló ra, cuối cùng để lộ gương mặt của một cô gái đang nở nụ cười ăn thịt người như chú mèo Cheshire.
“Cô là ai? Đang làm gì thế?”
Cô gái ngồi trên cành cây, đung đưa chân, vẫn giữ nguyên điệu cười nhăn nhở, vừa ném lon Coke cho người ăn kiêng đã rỗng về phía Grin vừa nói: “Cheshire.”
“Cô không thấy hành vi vừa rồi của mình rất tệ à?”
“Gì mà hành vi vừa rồi... Anh có bà ngoại không?”
Đột nhiên bị hỏi một câu chẳng liên quan, Grin lúng túng: “Có. Không, là từng có. Bà tôi mất rồi...”
“Mất năm bao nhiêu tuổi?”
“Chính xác là 68 tuổi.”
“Anh có yêu bà mình không?”
“Hả?”
“Tôi hỏi anh có yêu bà mình không?”
“À à, có chứ.”
Đến lúc này, Cheshire hít sâu một hơi rồi gào lên với Grin: “Vậy thì anh mau chóng nhấc cái mông ra khỏi ngôi mộ đó cho tôi. Ngôi mộ đã được xây rất lâu từ trước khi bà anh chào đời đấy.”
Thực ra bia mộ không lâu đến vậy nhưng Grin nhanh chóng đứng dậy. Với một kẻ luôn thích làm trái ý người khác như cậu, hành vi thành thật hối lỗi đó thực sự nằm ngoài dự đoán. Chính nhờ sự kiện này, hai người quen nhau. Từ đó trở đi, cả hai tâm ý tương thông rồi dính chặt lấy nhau như anh em sinh đôi khó có thể tách rời.
Nói tóm lại, hai người họ chính là Adam và Eva trong đám dân punk, đối tượng mà các ông lão và bà lão luôn cẩn thận bảo quản chứng nhận lương hưu trong tủ suốt nửa đời sau và đám giáo viên trung học yếu ớt cả về thể chất lẫn tinh thần tuyệt đối không muốn ở cùng trong thang máy. Tuy nhiên, cái xấu xa của họ cũng mới chỉ chiếm một nửa, đâu đó trong những góc tối phía sau, trái tim lương thiện của cả hai vẫn chưa hoàn toàn bị đánh mất.