Câu chuyện về buổi gặp gỡ đầu tiên cho thấy Grin và Cheshire đều được nhà Barleycorn chuyên kinh doanh nghĩa trang quy mô lớn chăm sóc. Nghĩa trang Smiley được ông nội của Grin, Smiley Barleycorn xây dựng trên khu đất Tombsville thuộc miền quê hẻo lánh New England. Nghĩa trang được các thành viên trong gia đình quản lý, ông Smiley là người đứng đầu. Nhưng hiện tại, ông Smiley đang nằm trên giường bệnh, con trai trưởng của ông là John đã tiếp quản vị trí đứng đầu.
John độc thân mãi đến khi qua tuổi bốn mươi lăm. Gần đây, ông đưa người tình vốn là nữ diễn viên hết thời về biệt thự. Đứa con riêng người phụ nữ đó dẫn theo chính là Cheshire. Tên thật của Cheshire là Sága Shimkus. Cái tên như được nhặt về từ rừng Na Uy dù cô sinh ra ở Pháp, có lẽ do người bố đã mất tích của cô vốn là người Bắc Âu.
Con đường số 113 đơn điệu khiến Grin thấy nhàm chán. Vừa lái xe, cậu vừa nhớ lại lý do chính khiến mình quyết định đến nghĩa trang.
Khoảng ba tháng trước, đang chuẩn bị nhập học Đại học Boston, Grin nhận được một bức thư. Người gửi là luật sư của gia đình Barleycorn. Nội dung bức thư đề cập đến việc ngài Smiley Barleycorn do bệnh tình lâu ngày trở nặng đã lập di chúc, và bởi cháu nội ngài - Grin cũng được nhận một phần nên hy vọng cậu có thể tới một chuyến.
Grin đã rất ngạc nhiên. Từ khi sinh ra tới giờ, Grin chưa gặp bất cứ ai trong gia tộc Barleycorn chứ đừng nói đến ông nội Smiley, dù người bố Steven của cậu là con trai út trong nhà. Nhưng hồi bố cậu còn trẻ, ông đã cãi nhau với bố mình - ngài Smiley và bỏ nhà ra đi.
Sau khi rời nhà Barleycorn, Steven gia nhập hải quân và đến Nhật Bản với tư cách quân bổ sung. Ông kết hôn với người phụ nữ làm phiên dịch viên ở Tokyo và sinh ra cậu. Vì thế, trong Grin có một nửa dòng máu Nhật Bản, cậu còn có tên đệm là Kyouto. Mẹ đặt tên đệm đó với hy vọng cậu không quên nơi mình sinh ra.
Steven hầu như không còn liên hệ với người nhà Barleycorn nữa. Dù hồi nhỏ, Grin thi thoảng cũng thắc mắc vì sao bố không mấy khi nhắc đến anh em họ hàng thân thích nhưng cậu cũng chẳng dám hỏi. Mẹ cậu thường nói: “Rồi sẽ đến lúc bố con muốn trò chuyện về gia đình mình thôi.”
Nhưng câu nói đó của mẹ cậu đã không thành sự thật. Vào một đêm đông giá lạnh năm Grin vừa tròn mười ba tuổi, trên đường về nhà từ một bữa tiệc gia đình, chiếc xe chở bố mẹ cậu đã va chạm chính diện với một chiếc xe mất lái do một thiếu niên không có bằng điều khiển. Cả hai đều không thể về nhà.
Chuyện đó lưu lại trong ký ức Grin như một cảnh tượng trong phim. Bi thương quá lớn khiến trái tim cậu tê liệt, cậu không cảm nhận được sự chân thực từ những hành động người lớn xung quanh đang làm như xử lý hậu sự hay tổ chức lễ tang. Tất cả giống một bộ phim tự động chạy, bỏ mặc mình cậu ở lại phía sau. Ký ức về cái chết của bố mẹ lắng lại trong tim Grin như hình ảnh tạm dừng của bộ phim đó. Cậu cũng không có cơ hội nói những lời cuối cùng với bố mẹ bởi họ qua đời ngay tại hiện trường tai nạn. Một cảnh tượng không âm thanh và vắng bóng lời thoại. Chỉ có hồi ức lệch nhịp đến lạ lùng về vẻ đẹp của màu máu nhuộm đỏ chiếc cà vạt nơ xám thắt trên cái cổ rắn chắc của bố trong bộ vest tuxedo cùng đôi găng tay trắng dài ôm hết cánh tay mĩ miều của mẹ nổi bật trên nền tuyết trắng là tiếp tục lưu lại trong ký ức của cậu như một bức ảnh.
Sau đó, Grin được bà ngoại ở Yokohama đón về, sống cuộc sống chỉ có hai bà cháu một thời gian. Nhưng trước khi Grin tốt nghiệp Trung học American, bà ngoại cậu đổ bệnh rồi nhẹ nhàng nhắm mắt xuôi tay. Cậu lại một lần nữa có cảm giác như đang xem một bộ phim. Trong bệnh viện, Grin bị gạt ra khỏi khung cảnh các bác sĩ và y tá bận rộn hối hả làm việc, thậm chí cậu cũng không thể nói lời nào với bà. Đến giây phút cuối cùng, bà ngoại quay về phía cậu yếu ớt mở miệng, nhưng ngay khi Grin vừa ghé tai lại gần, bác sĩ đã chụp mặt nạ thở oxy lên miệng bà. Và thế là chấm hết. Một lần nữa, Grin không thể nghe được lời trăn trối từ người thân quan trọng của mình.
Từ đó trở đi, Grin có phần kỳ lạ. Trú ngụ trong trái tim của cậu thiếu niên - người đã mất bố mẹ trước khi vỡ giọng, mất đi người giám hộ duy nhất trước khi trưởng thành và trở nên cô độc - thay vì tình yêu thương của người thân, lại là cái chết.
Mất đi những người thân yêu bất chấp ý nguyện, Grin không thể ngăn mình ngừng suy nghĩ về việc tại sao con người lại chết. Bố mẹ và bà ngoại đều không nói bất cứ điều gì về cái chết của họ, cứ thế biến mất trước mắt cậu. Grin điên cuồng đọc mọi loại sách Đông Tây kim cổ nhằm hiểu về bí mật của cái chết. Bằng cách đó, Grin hy vọng cuộc sống chẳng theo lẽ thường của một người đột nhiên bị cướp mất người thân yêu như cậu có thể phần nào dễ chấp nhận hơn.
Nhưng cuối cùng cậu vẫn chẳng hiểu gì cả. Cái chết vẫn mãi len lỏi trốn chạy qua từng kẽ tay cậu, như ác ma lão luyện cười nhạo sự vô tri của thiếu niên non nớt và thiếu kinh nghiệm.
Grin bỏ học trung học, giải quyết phần tài sản ít ỏi của bà ngoại và quyết định chuyển đến Anh mà không có mục đích gì. Cuộc sống của Grin bắt đầu trở nên cuồng loạn chính vào thời gian này. Cậu tham gia nhóm những kẻ hâm mộ punk rock nhằm quên đi sự bất an thường trực khi phải đối diện với cái chết luôn hiện hữu trong lòng mình. Cậu cùng băng đảng lưu manh ở London - nơi đang bị phá hủy dưới ảnh hưởng của suy thoái kinh tế - đánh ghi-ta, nhổ nước bọt lên hè phố và chơi thuốc. Thế nhưng sau một thời gian, cậu phát hiện mình vẫn như cũ, luôn đối diện với cái chết trong lòng. Punk để chỉ nhóm người chìm đắm trong lửa nóng do ma sát tàn khốc giữa thế giới nội tâm và thế giới hiện thực bên ngoài, cuối cùng vẫn nhìn vào tận cùng của cái chết tồn tại trong khe nứt giữa hai thế giới. Những kẻ mê phong cách punk rốt cuộc cũng chính là đám xác sống đang hướng tới cái chết. Sống trong một đám như vậy, chẳng thể quên được cái chết.
Tâm trí Grin bắt đầu rời xa đám punk vẫn đang tiếp tục la hét cùng một kiểu mẫu không có tương lai, một lần nữa suy ngẫm thẳng thắn về cái chết và có xu hướng chìm đắm vào việc đọc sách. Tuy nhiên, sự tồn tại lố bịch của những thứ như phong cách punk của kẻ đọc sách sớm muộn cũng sẽ bị những người cùng hội cùng thuyền khác ghét bỏ và xa lánh. Grin đã bị chúng bạn dưới đáy xã hội gạt ra khỏi nhóm, thêm lần nữa lại một mình đối diện với cái chết trong lòng. Chỉ có phong cách lập dị của punk rock và thói quen xấu chơi thuốc là còn tồn lại trên người cậu.
Trong những tháng ngày ở London, Grin đột nhiên có hứng thú vào học trường đại học ở Mỹ. Lọt vào mắt cậu là Đại học Khoa học Tang lễ Boston. Ở đó có khóa học dành cho những người có nguyện vọng làm nghề mai táng trong tương lai. Mỹ có lịch sử phát triển ngành kinh doanh dịch vụ mai táng đặc thù không giống bất cứ quốc gia nào, ở đây, địa vị của người làm nghề mai táng cao ngang bác sĩ, rất nhiều trường giống trường Boston được thành lập. Trong thâm tâm, Grin định học chuyên ngành tẩm liệm xác chết. Tẩm liệm là kỹ thuật xử lý chống thối rữa hay còn gọi hóa trang xác chết, là chứng chỉ danh giá để được cấp phép hành nghề ở Mỹ.
Đây là một kiểu chữa trị thô bạo. Để theo đuổi bí mật cái chết đang làm tổ trong tim, Grin quyết tâm vứt sách vở và trực tiếp đối mặt với cái chết thực sự. Vào một ngày hè mặt trời vụn vỡ đã lặn xuống bên kia bờ sông Thames, cậu rời London.
Vì lý do đó, Grin đến Boston và nhận được thư từ nhà Barleycorn. Đó là chuyện về sau cậu mới nghe kể, nhưng có vẻ người ông sắp chết của cậu đã dành tâm huyết vượt xa bình thường, không tiếc thời gian và tiền bạc để tìm kiếm đứa cháu mất tích của mình.
Sau khi đọc thư, Grin vừa có cảm giác bối rối trước sự liên lạc từ những người thân không quen biết, nhưng cũng không nén nổi ý nghĩ đây chính là định mệnh. Bởi cậu nhớ khi còn bé, bố cậu từng nói gia đình Barleycorn đang kinh doanh dịch vụ mai táng tại một thị trấn vùng quê New England. Nhưng lúc có ý muốn vào học Đại học Khoa học Tang lễ, cậu chưa hề biết bất cứ điều gì về gia đình Barleycorn. Có lẽ dòng máu gia tộc chảy trong người đã khiến cậu đưa ra lựa chọn đó. Nghĩ vậy, tâm trạng Grin không khỏi mờ mịt.
Suy nghĩ cả đêm, Grin quyết định đến Tombsville, một thị trấn vùng quê New England, nơi gia tộc Barleycorn sinh sống. Cậu cho rằng kế hoạch nhập học đại học có thể thất bại giữa chừng, nhưng nếu được làm việc tại nghĩa trang gia tộc Barleycorn đang điều hành, đây sẽ là cơ hội thực hành tốt hơn hết thảy.
Tuy nhiên, chưa chắc mọi người trong gia tộc Barleycorn sẽ chào đón Grin. Ông nội Smiley đang hấp hối chấp nhận cậu, nhưng những người khác trong gia tộc cũng có thể coi dân punk đột nhiên xông vào nhà mình như cậu là một kẻ xa lạ đáng ngờ cần tránh xa.
Cùng hoàn cảnh này với Grin còn có Cheshire. Như đã đề cập trước đó, mẹ Cheshire có quan hệ tình cảm với ông bác lớn tuổi nhất, John. Hiện bà đang mang thai đứa con của John và người con riêng Cheshire đã phải nếm trải cảm giác trở thành kẻ lạc loài. Ờ thì, dù không có những chuyện đó, ở vùng quê hẻo lánh New England này, hai người khác biệt như họ muốn kết nối với những người giống mình là cả vấn đề.
Sau đó, nhờ sự xoay chuyển tình thế tài tình của ông nội Smiley, Grin cứ thế ăn nhờ ở đậu nhà Barleycorn, đồng thời giúp đỡ công việc của nghĩa trang.
Vài tháng trôi qua, Cheshire - người đã chán ngán cuộc sống buồn tẻ ở nghĩa trang, bất ngờ tuyên bố sẽ đi chơi Paris. Cuộc đi chơi ngẫu hứng bên ngoài kết thúc sau khoảng một tháng. Lần này quay trở lại New York, cô nhắn Grin yêu cầu “Hãy đến đây đón em”. Về phía Grin, cậu tự cổ vũ bản thân rằng thi thoảng làm gì đó để thay đổi tâm trạng cũng tốt nên đã đến New York và cùng Cheshire trải qua vài ngày sống buông thả. Chiếc xe tang màu hồng họ đang lái chính là một phần quà lưu niệm nhỏ họ có trong khoảng thời gian này. Hiện cả hai đang trên đường trở về nhà Barleycorn.