Cái Chết Của Những Xác Sống Tập 1

Lượt đọc: 1322 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mục 3

Vào đêm diễn ra “tuồng kịch” lâm chung của Smiley, Cheshire vừa bước trong hành lang mờ tối của nhà tang lễ vừa hối hận vì đã quay lại đây. Mẹ cô hiện giờ chỉ mải nghĩ về cuộc sống của bản thân, thậm chí chẳng buồn nói lời chào mừng sự trở về của cô con gái; còn ứng cử viên bố dượng tương lai của Cheshire, John, rất rõ ràng không hề chào đón sự hiện diện của cô.

Cheshire liếc nhìn đôi giày trượt patin xách trên tay. Cô rất tức giận với quyết định xử lý của John nên đã lẻn vào văn phòng của người điều hành và lấy lại nó. Cô thấy chán nản khi nghĩ đến cảnh sống chung với John trong tương lai. Cuộc sống chỉ có hai mẹ con tuy không thực sự hòa hợp nhưng khá vui vẻ, có lẽ cô không nên hy vọng vào điều đó nữa. Nếu đứa con của John được sinh ra, Cheshire sẽ trở thành kẻ bị vứt bỏ. Mọi thứ sẽ kết thúc... thậm chí có cả cái chết. Cái gọi là “kết thúc” như ông Smiley đang chờ đón thời điểm thích hợp hiện diện ở khắp mọi thứ.

Nhưng Cheshite quyết định ngừng đào sâu suy nghĩ thêm. Cô có thể có trực giác về cuộc sống của mình nhưng lại không phân tích nó. Cô có niềm tin thường trực rằng nếu cứ cố chấp đâm đầu suy nghĩ những sự việc khó nhằn, chờ đợi phía trước cũng chỉ có vực sâu khôn lường mà thôi. Nếu để bản thân bị nuốt chửng bởi những thứ bí ẩn vô hình như vậy, cuộc sống của cô sẽ bị hủy hoại. Trực giác về cuộc sống đó của Cheshire mang lại cho cô nhận thức rằng “sự thư thái” là thứ có giá trị trong cuộc sống, không, chính bản thân “sự thư thái” mới là cuộc sống.

“Trước hết cứ tìm Grin và cùng đến quẩy vũ trường ở Marbletown đã...” Cheshire thầm quyết định trong lòng. Sau “màn kịch” lâm chung của ông Smiley, Grin đã đến nhà tang lễ để hỗ trợ công việc. Đã đến giờ ăn tối nhưng cậu vẫn chưa quay lại biệt thự Barleycorn. Cheshire cảm giác từ hôm qua, thái độ của Grin trở nên hơi xa cách. Cô lang thang trong hành lang tìm kiếm bóng dáng của Grin, cẩn thận để không bị phát hiện bởi những nhân viên lớn tuổi không thích nhìn thấy một cô gái punk lượn lờ trong nhà tang lễ.

Bên trong nhà tang lễ, đèn chiếu sáng bị bóp méo tạo cảm giác vắng lặng nhằm nổi bật sự trang nghiêm. Cheshire không thể ngăn nỗi chán ghét với mùi u ám này. Âm thanh có thể nghe thấy ở đây toàn là tiếng khóc thầm không nên lời của gia đình người chết, hay nhạc nền đám tang khiến người ta khó chịu như khúc cầu nguyện bóp méo âm thanh, nhạc cầu siêu.... Nếu ở lại lâu hơn, Cheshire nghĩ mình sẽ phát ốm mất...

Đúng lúc này, Cheshire bỗng nghe thấy một âm thanh khác thường từ đâu đó trong hành lang vọng lại. Cô nhìn về phía phát ra âm thanh. Lúc nãy, Cheshire không để ý, nhưng giờ cô phát hiện một cánh cửa trong số các phòng ở hành lang đang khẽ hé mở, có âm thanh cùng ánh sáng từ đó lọt ra ngoài. Âm thanh đó thật ra chính là một giọng hát. Một giọng hát đinh tai nhức óc không hề ngại ngùng mà người già gọi là “giọng ca phá làng phá xóm”.

Kiểu ầm ĩ này có được phép xảy ra ở cái nhà tang lễ cao ngạo này không nhỉ?

Hiếu kỳ, Cheshire quyết định thử lại gần cánh cửa. Nhìn vào bảng hiệu trên cánh cửa thì đây là “Phòng thăng thiên”. Đó là nhà để xác cô đã đến xem vào hôm kia. Ở Mỹ, người ta có phong tục để di hài người chết trong nhà xác của nhà tang lễ và tang quyến cùng người đưa tang sẽ cử hành tang lễ ở đó. Như vậy, những người đang ồn ào trong căn phòng này đáng ra phải là những người đến đưa tang hết sức bi thương, nhưng...

Cánh cửa trước mắt Cheshire đột nhiên mở ra, có người đứng ngay trước cô.

“Ố là la, tiểu thư punk đây mà. Gặp lại cô khiến tôi rất vui đấy.”

Người đàn ông trước mắt mặc bộ vest sẫm màu nên Cheshire không nhận ra ngay, nhưng ông ta chính là Bill, chủ quán cà phê mà sáng nay cô ghé qua. Bill có vẻ khá say, cái mũi đỏ không ngừng tỏa nhiệt phừng phừng, nói với cô bằng giọng điệu vụng về: “Chà, vào thôi. Quên chuyện lúc sáng rồi chứ? Cô cũng uống một ly nhé. Bây giờ, chúng tôi đang thức canh người chết O’Brien đây.”

“O’Brien, có phải là nhà kinh doanh bất động sản mà ông nói không?”

“À ờ, con trai của ổng, Freddy, nói sẽ tổ chức lễ tang ở đây.” Bill hạ giọng.

“Cả hai thế hệ đều mang tính cách yếu đuối. Đương nhiên, vợ của Freddy là con gái nhà này nên chẳng có cách nào khác. Đó là lý do chúng tôi tổ chức thức canh người chết kiểu Ireland, gây náo nhiệt để an ủi linh hồn của Frank O’Brien. Nào cô gái, cùng vào thôi.”

Dứt lời, Bill cưỡng chế lôi kéo Cheshire vẫn đang do dự vào phòng.

Phòng để thi hài là kiểu phòng nối hai gian, cả gian phòng chờ lẫn gian an trí quan tài phía trong đều đầy khách. Mọi người cầm ly thủy tinh trên tay, khói thuốc lá bay mịt mù, thậm chí có những kẻ còn đang ồn ào tranh cãi với giọng điệu say khướt hoặc đang ôm vai bá cổ nhau hát hò. Cứ thế, Cheshire bị Bill kéo tay lôi vào tận gian bên trong.

Bên trong đặt một chiếc quan tài được bao quanh bởi vòng hoa hay dụng cụ đựng cắm đầy hoa, nhưng trong ánh mắt khiếp sợ của Cheshire, quan tài trống rỗng. Cô quay lại định hỏi Bill lý do, nhưng ông ta không phản ứng mà để cô ngồi xuống một chiếc ghế dài phong cách Louis XV hoa lệ, nơi đã có hai người đàn ông an vị trước đó. Người đàn ông lớn tuổi ngồi cạnh cô có vẻ đã khá say, ngồi yên trên ghế, đầu nặng nề cúi xuống không hề động đậy. Cheshire biết người đàn ông gầy còm tuổi trung niên ngồi kế bên - là Freddy. Mang đôi mắt say khướt nhòe nước, ông đang uống rượu. Freddy mở miệng sau khi ánh nhìn không tập trung của ông bắt gặp Cheshire: “Hở, cô gái của dàn hợp xướng biểu diễn à? Thật xấu xí.”

Cheshire phẫn nộ: “Chờ chút, chú, chú không biết tôi? Tôi là Cheshire đây.”

Freddy chớp chớp mắt hai, ba lần: “Ồ... Đúng này. Cô gái, xin lỗi nhé. Cô đến thăm viếng à? Không ai trong gia đình Barleycorn lạnh nhạt đến cả. John cũng không đến. Jessica thậm chí đã về sớm vì có hẹn xem kịch ở Marbletown. Ấy vậy mà chỉ có cô đến thăm viếng thôi. Chắc chắn bố tôi sẽ rất vui...”

Freddy ấn chai rượu whisky đang cầm vào tay Cheshire: “Nào, cô gái, ngồi xuống và uống nào. ‘Black Bush’ - một loại whiskey Ireland chính hiệu đấy nhé. Cái loại nghiêm chỉnh bỏ chữ ‘E’ vào trong đó đúng kiểu Ireland. Không phải ‘W•H•I•S•K•Y’ mà là ‘W•H•I•S•K•E•Y’. ‘E’ của energy (năng lượng) ấy. Cô hiểu chứ? Hở?” Ông nhanh chóng tuôn ra một tràng ngắn.

Cách đối đãi thích hợp với đối tượng đang chìm đắm trong rượu kiểu này chỉ có một. Cheshire nở nụ cười mập mờ, rót rượu vào ly của mình. Khi cô uống được một ly, một trong số những người đưa tang đang đứng cạnh cô, một người lớn tuổi với hai bên má mọc đầy râu trắng bắt đầu hát một bài hát kỳ lạ: “John Barleycorn phải chết...”

Thấy trong đó xuất hiện cái tên mình biết, Cheshire ngạc nhiên dựng lỗ tai lên lắng nghe.

“♬ John Barleycorn phải chết

Em bé John trong đất

Ở đó mưa rào rào

Tiếp đến, mặt trời lấp lóa

Một lúc nào đó sẽ lớn lên

Sinh ra từ đất, John Barleycorn

Đến một ngày, roẹt, bị cắt ngang đầu gối

Đưa đến lán nhỏ trong làng

Bị cắt thịt khỏi xương

Kẹp giữa hai tảng đá

Cuối cùng, cơ thể bị nghiền nát...”

Giọng hát bi thương của ông già vang lên mỗi lúc một to, một vài người bắt đầu hát theo. Ngạc nhiên về ca từ của bài hát, Cheshire vươn tay qua đầu gối của người lớn tuổi ngồi bên cạnh và kéo tay áo của Fredy: “Này, chú, John Barleycorn mọi người đang hát, chẳng lẽ là...”

Freddy vừa chớp mắt vừa trả lời: “Ha ha... Đừng lo. Không phải bài hát áp dụng tư hình với người điều hành ở đây đâu... Dù ta cũng muốn thế lắm. Đó là một bài hát dân gian của Ireland cổ cách đây tận 500 năm. Nói thế nào nhỉ, bài hát này nhân cách hóa và hát lên quá trình tạo thành rượu vang, từ cắt lấy hạt lúa mạch (Barleycorn) đến xay hạt lúa mạch đã được xử lý bằng cối đá và chưng cất nó... John Barleycorn để chỉ rượu. Hiểu không hả, cô gái?”

Nghe xong, cô mới lờ mờ nhớ ra, hình như John đã nói điều này trong tiệc trà hôm qua. Thử nghe lại bài hát này sau khi biết câu chuyện, mình có thể hiểu được ý nghĩa sâu sắc nào đó trong bài hát rùng rợn này cũng nên.

Cheshire dần thấy dễ chịu hơn, cô đổ một hơi chất lỏng màu hổ phách trong ly vào họng mình. Đây đã là ly thứ ba. “John Barleycorn” không đáng ghét này làm tan biến nỗi u sầu đè nén trong ngực, nó chảy dọc theo dạ dày cô mang theo hơi ấm tuyệt vời. Cheshire thở một hơi và lại rót rượu đầy ly. Trong lúc cô rót rượu, tiếng hợp ca vẫn tiếp tục.

“♬ John Barleycorn phải chết

Và như thế đã chết đi Barleycorn

Trong bụng kẻ sát hại

Cuối cùng sống lại anh hùng

John Barleycorn phải được hồi sinh

John Barleycorn, người đàn ông mạnh nhất

Không có anh, ai cũng không thể làm...”

Nhờ rượu whisky mạnh nên tâm trạng của Cheshire tốt hơn, cô không nhịn được tham gia hát cùng mọi người. Tiếng tán thưởng đối với giọng hòa ca bất ngờ của cô gái trẻ vang lên khắp nơi. Cheshire càng lúc càng hăng, giọng nữ cao lạc điệu của cô gào lên không dứt: “Joo... ohn Bar r r... ley cor r r... n phải chết.”

Càng lúc càng hưng phấn, Cheshire túm lấy tay Freddy vẫn đang ngồi u ám một bên với ý đồ rủ ông hát cùng. Nhưng ông ta cứ cúi mặt xuống và lẩm bẩm: “Lúa mạch Ireland là đỉnh nhất, nhưng Barleycorn của New England là thứ tệ hại nhất...” Không có lựa chọn nào khác, Cheshire đành khoác vai ông già say rượu bên cạnh, vung tay dữ dội và cao giọng; “Joo... ohn Bar r r... ley cor r r... n phải chết. Điều đó! Bar r r... ley cor r r... n phải được hồi sinh. Wow... Wow...”

Động tác dữ dội của Cheshire khiến cổ của ông già đó rung lắc liên tục.

Người già say rượu chẳng nề nếp tí nào. Mình chưa đến hai mươi tuổi nhưng có vẻ có tửu lượng mạnh hơn hẳn nhỉ...

Nhưng suy nghĩ hưng phấn này của Cheshire lập tức bị tạt một gáo nước lạnh. Cô thấy bầu không khí trong phòng có phần kỳ lạ. Giờ đây, Cheshire là người duy nhất còn đang hát “John Barleycorn phải chết”. Những người khác cùng hát từ nãy đến giờ cũng im lặng và dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn cô.

Giọng hát của Cheshire nhỏ dần và cuối cùng biến mất không còn tung tích. Cả căn phòng bị sự im lặng nặng nề bao trùm.

Người phá vỡ sự im lặng chính là Bill. Ông mang khuôn mặt hoàn toàn tỉnh táo sau khi say rượu: “Này, cô gái, rốt cuộc cô có biết mình đang ôm ai không đấy?”

Cheshire chậm rãi lắc đầu, vẫn giữ nguyên tư thế ôm ông lão để đầu ông ngả trên vai mình. Freddy, người vẫn luôn cúi đâu, nhìn về phía Cheshire với vẻ mặt không thể tin và nói với giọng yếu ớt: “Đó là thi thể của bố tôi...”

Một lần nữa, giọng nữ cao của Cheshire vang vọng khắp phòng. Tất nhiên, đó không phải giọng hát vui nhộn mà giống tiếng thét gào của động vật bị bóp méo vì sợ hãi.

Tối muộn hôm đó, Cheshire được Tiến sĩ Hearst kể về chuyện người Ireland có phong tục để thi thể người chết ngồi trên ghế và làm tiệc rượu ầm ĩ trong lễ thức canh người chết. Ông tiến sĩ giải thích: “Ở đất nước này không tồn tại thức canh người chết. Nhưng việc những người thức canh dành cả một đêm bên cạnh người chết, không chỉ để an ủi người quá cố mà còn để giám sát không cho linh hồn người đã khuất sống dậy và làm điều ác. Uống rượu hay gây huyên náo đều được phép vì linh hồn người chết có thể ngạc nhiên và bỏ chạy.”

Cheshire vừa nằm trên giường nhớ lại câu chuyện của Tiến sĩ Hearst vừa tự thề với lòng mình sẽ không bao giờ uống rượu whisky Ireland hay tham gia lễ tang của người Ireland thêm lần nào nữa.

Ngủ được một lúc, Cheshire tỉnh dậy vì cơn khát lúc nửa đêm, cô chợt nhớ ra một chuyện.

Khi lẻn vào phòng của người điều hành nhà tang lễ để lấy lại đôi giày trượt patin bị tịch thu, Cheshire đã nhìn thấy trên bàn có đặt một tờ giấy đánh máy. Vì có thể nhìn rõ chữ in trên đó nên cô đã không nghĩ gì thử đọc nó. Có một câu văn kỳ lạ được đánh máy trên đó.

<JOHN - CÁI CHẾT THỨ HAI>

Ở đây, John Barleycorn là hiện thân của lúa mạch và đồ uống có cồn làm từ nó (bia và rượu whisky). Trong bài hát, John phải chịu đựng sự sỉ nhục, những cuộc tấn công và cái chết tương ứng với các giai đoạn khác nhau của quá trình trồng lúa mạch.

Tap 2 Võ Phương Ngân (dịch)
Tap 1 Trịnh Thanh Tâm (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của masaya yamaguchi