Cái Chết Của Những Xác Sống Tập 1

Lượt đọc: 1320 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mục 2

Tại thời điểm nhà Barleycorn nhốn nháo do việc tuyên bố di ngôn, Thanh tra Richard Tracy đang phê pha điếu thuốc lá cuối. Nhưng đến phút cuối cùng, ông bẻ cong điếu thuốc và ném nó lên bàn. Một nữ cảnh sát cau mày đứng dậy và đi ra bật quạt thông gió.

Tracy chẳng quan tâm, cứ thế châm thuốc. Đã 1 tháng kể từ khi nhóm phản đối hút thuốc ở Sở Cảnh sát Marbletown thu được thắng lợi. Ở bộ phận Tracy làm việc, những người ngoan cố tiếp tục chống đối chỉ có hai người là ông và một cảnh sát già đã nhận quyết định về hưu vào tháng sau.

Tracy chẳng thích điều này. Ông không thể tưởng tượng một sở cảnh sát mà lại thiếu khói thuốc hay mùi cà phê cháy.

Chẳng phải sở cảnh sát chính là chỗ dường như chuyên nhặt nhạnh và lưu trữ những “rác thải” không lành mạnh trên thế giới đó sao? Điều gì sẽ xảy ra khi cảnh sát bỏ thuốc lá hoặc đến một câu lạc bộ thể thao như một gã đàn ông chơi chứng khoán ưu tú?

Dù trong lòng tràn ngập những suy nghĩ này nhưng Tracy vẫn cảm thấy ý chí của mình đang yếu đi từng chút một. Trong một tiếng đồng hồ, cái gạt tàn trước mặt ông đã đầy tàn thuốc đến độ không còn chỗ trống để nhét thêm bất cứ thứ gì. Đây có lẽ là kiểu hút thuốc vô tội vạ bất kể lý do. Tracy lấy từ ngăn kéo một chiếc gương cầm tay nhỏ, tránh không để mọi người biết và len lén nhìn vào đó.

Trong gương hiện lên đôi mắt hằn tơ máu của một người đàn ông trung niên mệt mỏi với vẻ bất an. Thời gian mất ngủ của ông đã kéo dài liên tục khoảng một tháng nay. Không còn những đêm có thể ngủ mà không cần sự trợ giúp của các loại thuốc an thần như barbiturat, bromovalerylurea và một thứ nhẹ nhàng hơn - rượu whisky Old Grand-Dad. Nhưng không chỉ vậy. Trạng thái của ông bây giờ chính là: Mỗi sáng, mái tóc vốn không nhiều lại rủ xuống lòa xòa; chân răng chảy máu không ngừng; bất kể thời tiết mưa hay nắng, không có ngày nào là trong lòng không phủ mây đen.

Gần đây, trong những giấc ngủ nông ngắn ngủi, Tracy thường mơ thấy toàn là tiêu đề của báo mạng “Thanh tra tài cán Tracy bị quỷ sát nhân đường phố giết hại”. Dù đã ngừng thuốc để chống lại nguy cơ ảnh hưởng xấu tới sức khỏe nhưng Tracy vẫn tự cảm giác thần kinh của mình đang mệt mỏi và lo lắng âm thầm.

Tracy thở dài, cất gương và quay sang chủ nhân chiếc bàn đối diện. Phía đó cũng có một người đàn ông đang soi gương. Nhưng khác với Tracy, cách hắn sử dụng gương khá vui vẻ. Từ nãy đến giờ, người đàn ông đó đang chăm chú dùng chỉ nha khoa để vệ sinh răng. Đôi lúc hắn sẽ chỉnh sửa kiểu tóc hay bôi son dưỡng lên môi. Tracy cực kỳ ghét người đàn ông đó, Thám tử Cảnh sát Charlie Fox - cấp dưới của ông. Trong đầu người thanh niên trẻ tuổi này chỉ toàn là chưng diện và nghĩ cách xin số điện thoại của những người phụ nữ hắn để mắt tới. Không chỉ vậy, hắn còn từng nói với những đồng nghiệp khác rằng “Vì tôi đẹp trai nên có thể”. Viên thanh tra dày dặn kinh nghiệm làm thế nào cũng không thể tha thứ cho phát ngôn nông cạn này.

Đang lúc Tracy định mở miệng nói với Fox vài lời khó chịu thì đồng nghiệp của ông, Thanh tra Wilson, đi ra từ phòng thẩm vấn và bước tới. Wilson nới lỏng cà vạt và cau mày. Tracy thích con người của Wilson. Người như thế mới là nhà điều tra thực sự. Nhìn thấy Tracy, Wilson giơ hai cánh tay lên vẻ bất lực, làm thành động tác “giơ tay xin hàng”.

“Cậu có nôn không?” Tracy hỏi.

“Ồ, tôi từng là người đàn ông được Sở Cảnh sát Marbletown lựa chọn cho đề cử giải Kẻ tình nghi xuất sắc nhất đấy. Nếu một kẻ sống cùng mẹ trong một cửa hàng đồ kim khí, độc thân, 42 tuổi, có tiền án ăn trộm đồ lót của phụ nữ và đang chạy bộ trong Công viên Mayfield, chắc mọi người cũng hiểu tâm trạng muốn trao giải Oscar cho hắn của tôi chứ.”

“Thế còn chứng cứ ngoại phạm?”

“Xuất hiện một gã nổi bật đến độ muốn bọc bìa da và xuất bản. Không. Gã không phải thủ phạm.”

Dẫu không hiểu lắm nhưng Tracy vẫn thấy đồng tình với Wilson. Một nữ sinh trung học mất tích vào đêm Halloween, khoảng sáng nay, cánh tay nạn nhân đã được tìm thấy trên Núi Knox. Ngoài nữ sinh trung học này, trong vòng 3 tháng, ở đây có tới ba người phụ nữ mất tích. Tất cả đều tầm mười sáu, mười bảy tuổi, hai trong số đó là nữ sinh trung học ở Marbletown, người còn lại là nhân viên phục vụ tại Pizza House. Những cô gái đó đột nhiên biến mất không lý do và biệt tích đến bây giờ. Cảnh sát vẫn chưa nắm được manh mối của những vụ án này.

Wilson nói với vẻ mặt mệt mỏi: “Cả thị trấn đang náo loạn, thật khó khăn. Tôi là người nơi khác chuyển tới nên không biết những chuyện trước đây, nhưng có một số kẻ đang lan truyền lời đồn con quỷ sát nhân năm xưa đã sống lại. Những tố giác ngu ngốc kiểu này khá nhiều nên...”

“Bác gái lúc nãy mới ầm ĩ cũng vậy à?”

“Những chuyện kiểu này gây cản trở nhiều nhất. Vì bà ta đến từ Đường Vine - nơi nữ sinh trung học đã biến mất và còn hét lên ‘Rosie của tôi cũng biến mất từ đêm đó’ khiến tôi tưởng lại là một vụ án nữa nên đã khẩn trương mời bà ta cung cấp thông tin.”

“Không phải à?”

“Rosie là một con mèo. Tôi điên hết cả người. Chắc hẳn đám người đó đều là loại ăn thức ăn cho mèo trên đĩa sứ Sèvres. Bà dì tôi đã sử dụng đĩa đựng xúp bằng gỗ nhân tạo cực kỳ cẩn thận suốt 15 năm đấy.”

Wilson bĩu môi rồi khịt mũi, ném một bức ảnh lên bàn Tracy và nói: “Ảnh chụp Janice Smith, cô nữ sinh trung học, ngay trước khi biến mất. Em trai cô ấy đã chụp nó.”

Đó là một bức ảnh chụp vội với tiêu điểm không rõ ràng, dường như được chụp bởi một tay máy còn non kinh nghiệm. Trong ảnh là một nữ sinh trung học vùng quê điển hình với khuôn mặt đỏ và thân hình hơi mũm mĩm. Một mô-típ câu chuyện quen thuộc bỗng nảy ra trong đầu Tracy: Một cô gái trong đội nhảy cổ vũ, làm thêm ở tiệm Donut bị một thợ bảo dưỡng xe ô tô tự xưng là “thuần chủng” làm mang thai...

Trong ảnh, Janice đang mặc trang phục hóa trang cho Lễ Halloween. Trong tay cô là “hung khí” - một chiếc rìu - hoặc là một tác phẩm tệ hại bằng bìa cứng mô phỏng thứ gì đó. Hình như cô có mặt nạ, nhưng nó được kéo lên tận đầu nên không thể nhìn rõ. Địa điểm là một bãi đất trống ở ngoại ô Thị trấn Marbletown, có thể nhìn thấy con đường có chiếc xe moóc đang đậu trước tòa nhà bỏ hoang đối diện hàng rào trắng sau lưng cô. Là con đường số 113 hướng đến Thị trấn Tombsville. Chắc cô đã rất vui vẻ hóa trang thành con quái vật theo ý mình, nhưng chỉ vài phút sau khi chụp ảnh, con quái vật thực sự đã xuất hiện và và bắt cóc cô ấy.

“Vài phút sau khi tấm hình này được chụp, con đường này đã bị giăng dây.” Wilson vừa suy nghĩ vừa nói: “Có một vụ cướp ngân hàng ngay gần hiện trường. Những kẻ cướp ngân hàng đã bị tóm gọn nhưng Janice vẫn biệt tăm. Nếu kẻ sát nhân chạy trốn khỏi đó bằng xe ô tô, chắc chắn hắn đã bị bắt...”

“Cậu đã điều tra chiếc xe moóc trong hình chưa?”

“Tất nhiên. Đó là một chiếc xe phế liệu bị vứt bỏ. Từ manh mối này cũng không tra được gì.”

Tracy gật đầu và cất bức ành vào ngăn kéo bàn làm việc, ông quyết định tập trung vào vụ án mình đang phụ trách.

Nhưng không lâu sau, ông chợt nhận ra một sự thật kỳ lạ liên quan tới bức ảnh đó.

Tap 2 Võ Phương Ngân (dịch)
Tap 1 Trịnh Thanh Tâm (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của masaya yamaguchi