Cái Chết Của Những Xác Sống Tập 1

Lượt đọc: 1340 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mục 1

Vào đêm thi hài của Smiley được đặt trong phòng “Giấc ngủ hoàng kim”, một bữa tiệc tối nội bộ tập trung những thành viên trong gia đình được tổ chức tại hội trường nhà ăn bên trong nhà tang lễ. Ngoại trừ Monica đang nhốt mình ở phòng riêng trong tâm trạng suy sụp sau lễ tang cùng với người chăm sóc Norman và Cha cố Mariano là không tham gia, những thành viên có mặt trong “vở kịch” lâm chung của Smiley đều tập trung lại đây.

Grin vừa nhìn một vòng quanh bàn ăn vừa nhớ lại buổi tiệc tối náo loạn bởi đoàn tàu quan tài xông vào đã diễn ra ở đây trước đó. Lần này, không khí có đôi chút khác biệt. Theo chỉ thị của John, đèn trong hội trường phòng ăn đã tắt, thay vào đó là giá nến như ngọn trường mâu ba cạnh của người Ba Tư được đặt ở bốn góc của chiếc bàn ăn dài, tất cả mọi người sẽ dùng bữa dưới ánh sáng huyền ảo của những ngọn nến. Bầu không khí của căn phòng pha trộn giữa sự nghiêm trang tang tóc và sự hài hước mỉa mai hình thành từ thái độ diễn kịch của mọi người. Nhìn những bóng dài lay động phản chiếu trên bốn bức tường mỗi khi người phục vụ đi lại trong nhà ăn băng qua trước giá nến, Grin có cảm giác dường như bản thân chính là một vị hoàng thân quốc thích thời Trung Cổ được mời tham dự bữa tiệc của một gia tộc u ám.

Tuy nhiên, ở trong điều kiện ánh sáng lờ mờ như vậy có thể nói là chuyện tốt đối với Grin. Sau khi chết, cậu trang điểm khuôn mặt để giấu đi màu da không còn sức sống của mình. Dù cậu thanh niên dân punk có trang điểm kỳ dị thì đúng như mong đợi, cậu chỉ bị mọi người cho rằng lại nổi hứng phản nghịch chứ không ai có ý định tọc mạch gì. Hơn nữa, với những hành vi kỳ lạ có vẻ không tốt này, hầu hết mọi người đều mang tâm lý người không biết không có tội và lựa chọn lờ đi. Grin chưa bao giờ thấy biết ơn vì đã trở thành một dân punk như lúc này, dẫu sao việc phơi bày bản thân dưới ánh sáng vẫn cần có dũng khí.

Thứ khiến Grin u sầu lại là những món ăn được bày trên bàn hơn là bầu không khí u ám trong phòng. Cơ thể cậu giờ chỉ là một cái xác, nghĩa là đã không thể tiếp nhận thức ăn được nữa.

Dù là chất lỏng hay chất rắn, chỉ cần thức ăn đi vào cơ thể và tích tụ trong các cơ quan, nó chắc chắn sẽ trở thành nguyên nhân gây hư thối. Thứ quan trọng vốn dĩ khiến người ta phải tạ ơn vì đem lại sự sống cho cơ thể, giờ lại trở thành điều đáng sợ thúc đẩy sự suy sụp của cơ thể. Grin đều trốn tránh bằng cách ở lì trong phòng mỗi khi đến giờ ăn nhưng chỉ có lần này, cậu buộc phải tham dự vì nó mang tính chất lễ nghi của gia tộc. Không còn cách nào khác, Grin đành tìm cách đút thức ăn vào túi và sẽ vứt đi sau đó. Việc ăn uống vốn khiến người ta phải vui vẻ lại trở thành phiền hà, tồn tại lửng lơ giữa người sống và người chết. Grin vừa nghĩ vừa ngẩng đầu nhìn lên. Cậu có thể nhìn thấy một đám người đang vây quanh bàn ăn với khuôn mặt buồn rầu trên bức tường của hội trường nhà ăn.

Bức tranh khảm tường to lớn được trang trí trên bề mặt tường nhà ăn gần như bắt chước hoàn toàn bố cục bức tranh The Last Supper (Bữa Tối Cuối Cùng) của Leonardo da Vinci. Đó là khung cảnh nổi tiếng mô tả khi Chúa Jesus, người đã dự kiến cái chết của chính mình do sự phản bội của Judas Iscariot, tuyên bố trong tiệc thánh “Thầy nói thật với các con. Một người trong các con sẽ giao nộp thầy”, mười hai sứ đồ bắt đầu xôn xao. Vừa nhìn quang cảnh kịch tính trong tranh, Grin đột nhiên tự hỏi liệu Judas có mặt trong bữa tiệc tối nay không.

“Bức tranh kia rất giống cảnh phá án trong tiểu thuyết trinh thám. Thám tử nổi tiếng Jesus tập trung những kẻ tình nghi và, chà, hung thủ là I... gì ấy nhỉ?” Cheshire ngồi cạnh Grin cuối cùng cũng nhìn bức tranh tường và vô tư phát biểu cảm tưởng.

Grin không phản ứng với lời phát biểu đó, cậu khẽ khàng nhìn một vòng những người có mặt trong bữa tối. Mọi người đều mang bộ mặt chẳng liên quan, chỉ tập trung điều khiển dao và nĩa.

Grin cho rằng “cái ác” còn có mở đầu và kết thúc tồi tệ hơn cả “cái chết”. Bóng của cái chết rồi sẽ xuất hiện dù chúng ta ý thức hay không, nhưng cái ác trú ngụ trong con người không bao giờ lộ diện ra ngoài. Rất nhiều vụ người có khuôn mặt tựa thánh thần lại chính là tội phạm không biết hối cải. Có triết gia từng nói cơ thể con người là mộ chí [1] với linh hồn, nhưng có vẻ đối với cái ác, cơ thể người lại là nơi ẩn náu kiên cố.

Nhìn quanh bàn, ánh mắt của Grin dừng lại trên một người đàn ông đang chọc vô thức vào thức ăn trước mặt với vẻ buồn rầu như Chúa Jesus trên bức tranh tường. Trong khoảnh khắc, Grin có ảo giác ông Smiley đang ngồi ở đó nhưng thực tế, chỉ là ông bác John đang đội tóc giả và đeo kính. Cũng đã khá lâu ông mới ngồi ăn cùng mọi người thế này từ sau sự kiện đoàn tàu quan tài chạy loạn. Lần này, ông bác John không khỏe khoắn như lúc đó. Không, Grin nghĩ trông ông giống sợ hãi hơn là không khỏe. Hiện tại khi ông Smiley đã chết, người đàn ông này đã đạt được cả danh tiếng và địa vị thực tế đứng đầu gia tộc và nghĩa trang đúng như mong muốn, nhưng lại sợ hãi điều gì đó...

Cùng mang ấn tượng giống Grin còn có những người khác. William phá vỡ sự im lặng khó chịu trên bàn ăn và bắt đầu khai hỏa: “Sao vậy, anh trai, không khỏe à? Chẳng phải mọi thứ đang diễn ra đúng theo chiều hướng anh mong đợi đó ư? Hay là anh vẫn không thể yên tâm cho tới khi biết rõ nội dung bản di chúc mới?”

Trước lời nói vô lễ này, John từ từ ngẩng mặt lên, miệng chạm ly uống một ngụm rượu rồi cất tiếng bằng giọng điệu có vẻ đang cố gắng giữ bình tĩnh: “Chẳng mấy chốc, Luật sư Harding sẽ đến đây và thông báo. Tôi tin tưởng bố và bố cũng tín nhiệm tôi. Chắc hẳn ông sẽ không sửa đổi thành điều gì kỳ quặc.”

“Phải không đó? Chà, giả dụ đúng như anh nói, xem này, nếu bố sống lại và nói không để lại tài sản nữa giống như sự việc đang gây náo loạn đó đây kia thì... Ồ, đây sẽ là câu chuyện rắc rối không chỉ với anh mà còn với tất cả mọi người ở đây ấy nhỉ?”

William có vẻ chỉ định đùa giỡn nhưng không ai cười. Nhưng với John, câu hỏi sau đó của James làm hỏng không khí nơi này hơn cả lời nói đùa tệ hại của William: “Sẽ hủy bỏ việc hỏa táng bố chứ?”

John nhìn về phía James và nói vẻ khó chịu: “Tất nhiên rồi. Tang lễ ngày mai của bố sẽ được thực hiện theo nghi lễ Công giáo. Những gì tôi nói trước đây không tính. Bố cũng mong muốn điều đó nên quyết định di hài sẽ được chôn cất mà không hỏa táng.”

“Bố đã mong muốn, thật sao?” James ngập ngừng chỉ trích: “Câu chuyện hơi khác so với lần trước đấy.”

Sau một lúc, John đính chính: “Đúng vậy, là bố đã mong muốn.”

Tiến sĩ Hearst cố gắng cứu vãn tình hình: “Ừm, sẽ không vô lý nếu ai đó mắc lỗi trong cách diễn đạt thời gian khi mất đi người thân ruột thịt. Bởi diễn đạt thời gian liên quan tới người chết đều để ở thời quá khứ. Ngữ pháp ngôn ngữ liên quan đến cái chết kiểu này không chỉ trong việc diễn đạt thời gian mà còn có sự biến hóa trong nhân xưng nữa...”

Trong khi lắng nghe câu chuyện bác học của Tiến sĩ Hearst, Grin tự hỏi rốt cuộc có bao nhiêu người trong số họ bị sốc trước cái chết của người thân ruột thịt. Cũng giống Grin thấy không thoải mái khi có mặt tại bữa tối này, Cheshire bị choáng ngợp bởi bài thuyết trình mô phạm của Tiến sĩ Hearst, cô lái cuộc nói chuyện sang chủ đề gây hứng thú hơn: “Người chết sống lại làm cháu nhớ ra một chuyện. Nghe đồn là trong nghĩa trang này gần đây cũng có người chết thức tỉnh ấy.

Grin vội vàng nhìn về phía Cheshire, tự hỏi có phải người được nới đến chính là mình không, nhưng Cheshire không có vẻ đã biết chuyện của cậu, khuôn mặt cô bắt đầu đắc ý khi nhận được sự chú ý của mọi người.

“Trong nghĩa trang này à?” John là người đầu tiên phản ứng.

“Vâng, Walter đã nói.”

“Lời gã gay đó nói ấy à?” James tiếp lời: “Đang nói đến chuyện của O’Brien nhỉ?”

Jessica và Freddy, từ nãy đến giờ vẫn luôn im lặng cúi đầu thưởng thức bữa ăn, ngẩng mặt lên khi nghe thấy họ của mình. Jessica mở miệng trong khi Freddy vẫn còn ngơ ngác: “Có chuyện gì với bố chồng tôi vậy?”

James khịt mũi vẻ coi thường: “Cũng không phải chuyện quan trọng đặc biệt gì. Chỉ là mí mắt của thi thể ngẫu nhiên mở ra do sự căng cứng sau khi chết thôi. Là chuyện thường xảy ra khi da bị xé thành từng mảnh do tai nạn khủng khiếp như thế. Phải không, Tiến sĩ Hearst?”

“Ừ, đúng vậy. Có trường hợp khi phẫu thuật, vì diện tích bề mặt da sẽ thu nhỏ lại nên phần da chùng sẽ bị kéo lên và xảy ra tình trạng như thế.”

Jessica nhìn James với vẻ mặt không thuyết phục cho lắm.

“Chị không tin à? Đấy là Walter không quen nên mới nhìn nhầm. Người đã khuất giờ đã ngủ yên trong mộ. Tôi đã khéo léo lấy cả ghèn chết nên mí mắt cũng khép lại được rồi.”

“Ghèn chết?” Freddy hỏi với giọng ngớ ngẩn.

“À, đó là ghèn mắt tích tụ ở đuôi mắt của thi thể.”

“Ô kìa, cám ơn về chuyện đó nhé! Chân thành cảm ơn cậu vì đã quan tâm tới bố chồng tôi hơn cả lúc ông còn sống.” Jessica nói mỉa mai.

James chỉ nhún vai, thế rồi ông ta quay sang John với vẻ mặt như đã nhận ra điều gì đó: “Anh sao thế, John? Trông anh có vẻ khó chịu. Anh sợ à? Hay là việc O’Brien sống lại khiến anh khó xử?”

Như chỉ chờ có thế, Jessica hối thúc Freddy: “Kìa, đó là chuyện của bố anh đấy. Nói gì đi chứ.”

Nhưng khi căng thẳng, Freddy chỉ dồn nước bọt ở khóe miệng chứ chẳng cất được thành lời.

William cũng muốn góp một tay chỉ trích John: “Ông anh trai của tôi ngay cả khi trở thành người đứng đầu nhà tang lễ vẫn cứ sợ người chết đó. Dù là bố của chúng ta hay ông O’Brien, anh đều sợ hết mà, chẳng có cách nào khác. Không phải với người làm dịch vụ tang lễ, việc thiết lập quan hệ với người chết rất quan trọng sao?”

John trừng mắt nhìn William, sau đó quay sang nhìn Isabella. Nhưng bà vờ như không có việc gì, treo nụ cười nhạt mơ hồ chẳng hướng về ai trong cả hai người. Jessica, người đang bực bội bởi sự ngu ngốc của Freddy, lên tiếng truy ép John: “Nếu bố chồng tôi thấy khó chịu với anh và đối tác Nhật Bản của anh, vậy chuyện ông ấy sống lại và đe dọa anh cũng không phải chuyện kỳ lạ đâu nhỉ?”

“Thôi ngay!”

Người hét lên là Freddy. Nhưng đối tượng là Jessica, không phải John. Khớp tay của Freddy nắm chặt trên bàn đã chuyển sang màu trắng. Jessica nhìn chăm chú như thể lần đầu tiên nhận ra sự tồn tại của chồng mình ở đó: “Nhưng anh...”

“Đủ rồi, hãy dừng lại đi. Đừng dùng kiểu đó để nói về chuyện của bố tôi. Mấy người cũng thật kỳ lạ. Đã làm dịch vụ tang lễ nhiều năm mà chỉ có thể dùng cách đề cập thấp kém như thế khi nói về người chết à? Tôi chán ngấy rồi.”

Ngạc nhiên với giọng điệu kích động ngoài sức tưởng tượng của Freddy, cả James và William đều im thin thít. Không khí trong phòng ăn càng lúng túng hơn so với trước. Cheshire đã quen với việc phá hỏng không khí chỉ bằng một lời nói của mình nhưng mỗi lần như vậy, cô lại có suy nghĩ ích kỷ ước mình có thể biến mất thuận lợi như biệt danh mèo Cheshire của cô...

Nhưng không khí nặng nề không tiếp tục kéo dài. Cậu phục vụ bước vào thông báo Luật sư Harding đã tới.

Tap 2 Võ Phương Ngân (dịch)
Tap 1 Trịnh Thanh Tâm (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của masaya yamaguchi