Như mọi lần, vị luật sư nhỏ bé vẫn lao vào phòng ăn với dáng vẻ hấp tấp như một chú thỏ bận rộn ở xứ sở thần tiên.
“Ôi không, xin lỗi vì tôi đến muộn. Có một cuộc tranh chấp lao động tại công ty khách hàng ở Marbletown. Đó là cuộc đình công vào thứ Sáu gần đây. Tôi đã nói rồi mà, thật là sai lầm.”
Harding liến thoắng một hồi rồi tự tiện ngồi xuống cạnh John: “Không, tôi không ăn đâu. Ngay sau đây tôi phải bay đến New York. Nhiều việc quá. Chỉ cái này là được...”
Chưa dứt lời, Harding đã tự ý uống rượu của John không ngừng. Nhưng John chẳng những không chất vấn hành vi bất lịch sự của vị luật sư bận rộn này mà còn nhìn anh ta với ánh mắt như thể Livingstone [2] gặp được Stanley [3] trong rừng rậm. Harding nhìn mọi người và nói: “Sao thế? Ai cũng mang bộ mặt không thoải mái như thể thức thâu đêm vậy...”
Tất nhiên, không ai trả lời. Nhận thấy không ổn, Harding vội vàng chữa lời: “Không, xin... xin lỗi. Là thực sự đã thức thâu đêm.” Sau đó, sắc mặt anh ta trở nên ngoan ngoãn: “Xin lỗi nhưng tôi đã đến phòng để di hài trước. Nhiều chuyện đã xảy ra, dù gặp nhiều khó khăn nhưng giờ ông ấy đang nhắm mắt yên nghỉ rồi. Như đang còn sống vậy. Tẩm liệm là công việc của James nhỉ? Đó là thành quả đáng được công nhận. Khi nhìn ông ấy nằm như vậy, tôi chỉ thấy giống như Smiley, người vốn thích những trò đùa giỡn, đang giả vờ ngủ say thôi. Rồi ông sẽ tỉnh dậy lúc không ai ngờ đến và khiến mọi người ngạc nhiên... Ừm... Hình như tôi lỡ nói nhiều lời không nên nói, nhưng đó là do mọi người đều bận rộn cả.”
“Andrew, thật tệ khi khiến anh phải vội vàng tới đây sớm, nhưng...” John lên tiếng chặn lại.
Grin nghĩ chẳng có gì tồi tệ khi khiến Harding phải vội vàng trong khi anh ta luôn tự mình bày ra dáng vẻ bận rộn, nhưng giọng điệu của John mang cảm giác cấp bách nghiêm túc.
“À à, tôi biết chứ. Là về di chúc của ông Smiley chứ gì. Bản di chúc mới...”
Vị luật sư bận rộn bày ra thái độ chuyên nghiệp nửa vời, và đến chỗ này, anh ta thở chậm lại một hơi: “... không có.”
“Không có?” Không chỉ John, những anh chị em khác của ông cũng đồng thời nhìn chằm chằm vào Harding với vẻ mặt như trút được gánh nặng.
“Ừm, không có. Ông Smiley cuối cùng đã không viết di chúc mới. Theo đó, phân chia di sản sẽ như di chúc trước đó. Nếu cần, tôi sẽ công bố lại một lần nữa ở đây nhé?”
“Không, không cần.” John nói ngay lập tức. Trông ông như thể đột ngột lấy lại sức sống nhờ những lời nói của Harding: “Mọi người cũng thấy không cần vì đã biết nội dung bản di chúc rồi đúng không? Bữa tối đến đây là kết thúc.”
Nói liến thoắng xong, John vội vàng đứng lên.
John dường như đã lấy lại được sự tự tin với tư cách là chúa tể của nghĩa trang. Ông cũng nói bằng giọng điệu ra lệnh rõ ràng với Isabella, người ông luôn cố gắng lảng tránh trong bữa tối: “Tiếp sau đây, anh sẽ làm việc ở văn phòng điều hành. Đêm nay, có lẽ anh cũng sẽ làm thâu đêm nên em hãy nghỉ ngơi ở nhà trước.” Sau đó, ông quay sang James: “James, để anh nói chú biết. Không phải anh sợ hãi gì cả. Người nên sợ hãi chẳng phải là chú sao? Bởi từ ngày mai, chú sẽ mất việc. Người tẩm liệm tài năng nhất vùng phía Đông từ ngày mai cũng chỉ là kẻ thất nghiệp thôi.”
James nghiến răng trước đòn phản công bất ngờ của John: “Anh bảo tôi nghỉ việc?”
“Đúng. Chú biết lý do mà. Được rồi, trong tối nay, hãy thu xếp hành lý và rời khỏi đây.”
James mở miệng định nói gì đó, nhưng lại bỏ ý định và trở về vẻ mặt vô cảm như thường lệ. Hài lòng với thái độ của James, lần này, John chỉ tay về phía William vẫn còn á khẩu vì chuyện James đột ngột bị sa thải. John nói: “Anh sẽ không để chú tự tung tự tác làm những gì mình muốn đâu, William. Kẻ chuyên chế giễu người khác giả như mình là một đạo diễn ngớ ngẩn. Không hiểu sao lại có một nhà viết kịch vĩ đại người Anh trùng tên với chú nhưng nếu có thể, chắc ông ấy sẽ cười to vào những vở kịch dở tệ của chú và không thèm tuyển chú đóng giả làm chân ngựa chứ đừng nói là làm đạo diễn kịch.”
Sau đó, ông quay sang Jessica và Freddy: “Anh không có lý do gì để căm ghét nhà O’Brien. Các bác sĩ và người làm dịch vụ tang lễ không được phép đặt tình cảm vào công việc kinh doanh. Thay vì nói này nọ về con người họ, tốt hơn là chúng ta nên nỗ lực cẩn thận với chỗ đứng của bản thân.”
Những người anh chị em phải cúi đầu trước lời lẽ cay độc của John. Dù sao, ở vào thời điểm có tính quyết định, John dường như vẫn giữ được thể diện với tư cách là chủ nhân mới của nghĩa trang. Sau khi nói những điều cần nói, John quay lưng lại với anh chị em mình và xin lỗi Harding với giọng điệu nhẹ nhàng: “Xin lỗi vì đã để anh phải xem một màn khó coi này. Có vẻ sự biến mất của một người khỏi thế giới cũng đồng nghĩa với việc trái tim của những người đang sống không còn bị xiềng xích nữa. Nhân đây, xin lỗi nhưng anh có thể đến văn phòng điều hành một chút được không? Tôi có chuyện muốn nhờ.”