Cái Chết Của Những Xác Sống Tập 1

Lượt đọc: 1344 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mục 3

“Thế, chắc chắn tôi có thể thừa kế di sản của bố tôi thật chứ?”

John hỏi từ sau bàn làm việc trong văn phòng. Ông nói bằng giọng trầm thấp, có cảm giác không thể bình tĩnh như nỗi lo lắng đang bủa vây khắp nơi phía bên kia bức tường. Sự đàn áp mạnh mẽ lúc trước đã biến mất. Ngồi lún sâu trong ghế sô pha, Luật sư Harding một lần nữa đưa mắt nhìn John trong căn phòng mờ tối chỉ có ánh sáng chiếu gián tiếp. Không biết vì cặp kính và bộ tóc giả hay do thái độ và cách cư xử mà Harding thấy John mình quen biết như biến thành một người khác vào lúc này. Tuy nhiên, Harding cũng không biểu lộ sự nghi ngờ này ra ngoài, vị luật sư cố gắng nói với giọng điệu tươi tỉnh: “Này, ông sao vậy? Không có chuyện ông Smiley ở phòng để di hài bên cạnh đang nghe trộm đấy chứ?”

Harding không nhìn rõ biểu cảm của John do thiếu ánh sáng, nhưng ít nhất anh ta biết John không hề cười. Không có cách nào khác, Harding đành chuyên tâm vào công việc thực tế của mình: “Đương nhiên, việc thừa kế được bắt đầu từ thời điểm người để lại di sản thừa kế, hay nói cách khác là ông Smiley qua đời. Như lúc trước tôi đã nói, vì ông Smiley không lập di chúc mới nên nội dung của di chúc trước đó có hiệu lực pháp lý. Ngoài quyền kinh doanh nghĩa trang, ông có riêng 16% tài sản của ông Smiley. Ông đã nói sẽ ổn thỏa nếu tài sản được chia đều cho các anh chị em nhỉ? Hay ông định nói mình không hài lòng với sự phân chia này?”

“Không, không có chuyện đó.”

Dứt lời, John liền mở nắp của hộp nhựa ông đã đem đến từ lúc nào và đặt nó lên sàn nhà. Bên trong hộp đựng miếng thịt có vẻ là đồ ăn thừa của bữa tối. John mở cái giỏ to cạnh bàn làm việc, bế chú mèo Sourire ra và cho nó ăn. Con mèo kêu như thể đang cảnh giác, nhưng khi được cho xem miếng thịt, nó lao vào ăn mà không thiết tha đến gì khác. John nhìn từ đầu đến cuối rồi mới ngẩng đầu lên nói: “Đối với tôi, chừng ấy là đủ rồi. Tôi biết sau khi trả khoản nợ phá sản bệnh viện ở Boston thì số tiền dư ra vẫn đủ để trả cho ngôi nhà mới của tôi.”

“... Thế cũng đủ trả cho khoản tiền tham ô nghĩa trang à?”

Harding hiếm khi đi chệch khỏi phạm vi trách nhiệm công việc của mình. Nhưng John không có vẻ gì tức giận: “Lời đó thật khó nghe. Tôi chỉ vay chút thôi. Trong số những chủ nợ của bệnh viện có cả mafia. Tôi bị họ gây áp lực mà. Nhưng đó là số tiền có thể dễ dàng bù đắp bằng di sản của bố tôi. Hay anh định kiện tôi?”

Harding vội vàng phủ nhận: “Không, vì tôi không nhận được lời nhờ vả cáo buộc ông từ bất cứ ai. Cả William lẫn James chỉ giỏi nói miệng chứ không phải kiểu người thích những chuyện thị phi nên chắc hẳn sẽ không làm gì cả. Tôi cũng là người thuộc chủ nghĩa không được ủy thác sẽ không làm.”

“Hừ, đúng thế nhỉ? Chúng chỉ là lũ thùng rỗng kêu to thôi.”

Dứt lời, John im lặng. Harding cũng không biết nói gì thêm. Sau khi suy nghĩ, vị luật sư quyết định thử nêu ra cốt lõi vấn đề mà bản thân đang nghĩ tới: “Nếu không phải là nội dung của di chúc, vậy ông đang lo lắng về việc ngài Smiley sẽ sống lại sao?”

John vội vã ngẩng đầu, nhưng có vẻ ông đã lấy lại được bình tĩnh và nói: “Không, tôi không nghĩ đến điều ngớ ngẩn như thế. Chuyện hôm nay tôi muốn nhờ anh không phải về chuyện của bố mà về di chúc của tôi.”

“Di chúc? Của ông? Đột ngột quá.”

Lúc này, lần đầu tiên Harding nghĩ rằng, John trông khác lạ như vậy có phải vì ông ấy đang sợ hãi điều gì đó không. Harding hỏi với vẻ mặt căng thẳng: “Có chuyện gì xảy ra phải không?”

John hơi do dự một chút rồi hạ thấp giọng nói như đang thì thầm: “Chuyện là... tôi nhận được cảnh cáo.”

“Cảnh cáo?”

“Đúng vậy. Đại loại viết người chết thứ hai sẽ là tôi...”

“Cái gì? Thứ hai... Vậy có người đầu tiên rồi? Người đầu tiên là ai? Không lẽ là Smiley... Ông Smiley cũng bị sát hại à? Chuyện gì thế này? Ông đã báo cảnh sát chưa?”

“Khô... Không, tôi chỉ đang nghĩ đó là một trò đùa dai hoặc có gì sai thôi. Hoặc có lẽ do tôi tự hiểu lầm. Bố tôi không bị giết. Hiện giờ, tôi không muốn gây rắc rối và định không báo cảnh sát.”

“Nhưng...”

“Được rồi.” John nói bằng giọng điệu không cho phép phản bác: “Tuy nhiên, cũng có trường hợp vạn nhất xảy ra... Tới đây, tôi cũng sẽ nhận được tài sản khổng lồ nhờ cái chết của bố, nên tôi dự tính lập di chúc sẵn cho mình.”

“Vậy à... Tuy có hơi đột ngột nhưng nếu sự việc đã như vậy thì tôi rất sẵn lòng làm nếu ông nguyện ý. Vậy, nội dung chính xác như thế nào thì...”

Nội dung di chúc của John khá đơn giản. Có hai điểm chính. Toàn bộ tài sản, tức là tài sản kế thừa từ ông Smiley sẽ nguyên vẹn tặng cho Isabella Shimkus, đồng thời thừa nhận thai nhi trong bụng Isabella là tất cả nội dung di chúc. Harding vốn mang chủ nghĩa không xen miệng vào việc khách hàng làm nên anh ta để hai người, lái xe của mình và nhân viên văn phòng luật cùng đi làm nhân chứng, và soạn thảo bản di chúc ngay tại chỗ. Hơn nữa, do lịch trình công việc tới đây thúc ép nên anh ta cũng mau chóng kết thúc và ra về.

Khi lên xe ở bãi đậu xe cạnh nhà tang lễ, Harding quay ra nói với John, người hiếm khi tiễn anh ta đến tận ngoài thế này: “Hay tạm thời vẫn nên báo cảnh sát thì hơn chăng?”

“Tôi sẽ suy nghĩ.” Một lời đáp qua loa có lệ của John.

“Thật xin lỗi vì đã không biết mọi việc lại thế này.”

Harding lặp đi lặp lại lời bao biện như thể lần đầu tiên anh ta nhận ra người chủ nghĩa trang mới thay thế cho Smiley chính là người đàn ông trước mặt.

“Dù thế nào, những gã Burroughs đã nổi giận vì bị phá hỏng doanh thu ngày Halloween do tranh chấp lao động, nên... Ồ, chuyện gì vậy?”

Ngay cả trong bóng tối, Harding cũng cảm nhận được chắc chắn biểu cảm của John thay đổi rõ ràng.

“Khô... Không có gì. Có chút... Có một điều chết tiệt mà Halloween khiến tôi nhớ ra thôi.” John vẫn nói với giọng trầm thấp đầy áp bách.

Trong chiếc xe bắt đầu chuyển bánh, Harding rút bản di chúc vừa được ủy thác từ trong cặp và xem xét kỹ lại nó một lần nữa.

“Hmm, nó có vẻ đúng là chữ ký của John không sai nhưng...”

Tuy nhiên, những nghi ngờ trong sâu thẳm trái tim Harding vẫn bị xếp xó trên giá như cũ. Cơn buồn ngủ bất thường đã bắt đầu tấn công anh ta từ vài phút trước. Harding lôi chiếc đồng hồ quả quýt ra khỏi túi áo gilê giống như chú thỏ trong xứ sở thần tiên. “Mới có chín rưỡi, vậy mà...”

Trong khi vẫn chưa bỏ đồng hồ quả quýt về lại túi áo, vị luật sư bận rộn này đã ngả ghế xuống và bắt đầu chìm vào giấc ngủ.

Bia con bằng đá, ghi tên tuổi, quê quán người chết, đặt ở chân mộ.

Bác sĩ y khoa và nhà truyền giáo, cũng là nhà thám hiểm Châu Phi.

Nhà thám hiểm, người được gửi đến Châu Phi để tìm Tiến sĩ David Livingstone mất tích.

Tap 2 Võ Phương Ngân (dịch)
Tap 1 Trịnh Thanh Tâm (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của masaya yamaguchi