Ném cuốn sách bìa mềm Quý Bà Mặc Áo Khoác Báo Đen lên quầy lễ tân, Poncia ngáp một cái ngáp dài, quả quyết mình không thể đọc cuốn tiểu thuyết này thêm chút nào nữa.
Chuyện đọc tiểu thuyết khiêu dâm mỗi khi trực lễ tân buổi đêm như thế này diễn ra thường xuyên. Vì khi ở nhà, vợ ông ta cứ làm ầm ĩ nên ông không thể đọc được. Nhưng ở đây có thể đọc mà không phải e ngại ai cả, hơn nữa, đây là cách thích hợp nhất để thoát khỏi sự nhàm chán trong thời gian dài cho đến lúc thay ca vào sáu giờ sáng. Không thể đọc tiểu thuyết trinh thám hay kinh dị được vì trong đó sẽ xuất hiện xác chết khiến ông ta sợ hãi. Tiểu thuyết khiêu dâm khiến bản thân quên mất mình đang ở đâu có vẻ là lựa chọn tốt. Nhưng cuốn Quý Bà Mặc Áo Khoác Báo Đen không hấp dẫn chút nào. Chắc từ giờ không thể không kiểm tra kỹ nội dung chỉ vì nó là đồ vật nhạy cảm mua ở Cửa hàng Drugstore ở Thị trấn Marbletown. Nhìn tiêu đề, Poncia đã mong đợi đây là một cuốn sách có “gu văn học” giống cuốn Lady Chatterley’s Lover (Người Tình Của Phu Nhân Chatterley), nhưng quý bà xuất hiện trong cuốn này lại là một phụ nữ có sở thích SM mà ông ta không ưa, hơn nữa, ở trang 30 xuất hiện tranh cãi với giáo sư đại học yêu thích xác chết, khiến Poncia không còn hứng thú tiếp tục đọc thêm.
Ông ta tự nhận mình là một người hâm mộ khiêu dâm vừa phải.
Dùng ngón tay búng lên chiếc mũi của quý bà giả dối đang cười rạng rỡ trên bìa sách, Poncia nhìn đồng hồ quả lắc cỡ lớn dựng đứng bên góc phía trong sảnh. Đồng hồ kêu như thể đang chờ đợi điều đó.
Mười giờ ba mươi phút tối.
Đã gần hai tiếng trôi qua kể từ khi ông ta ngồi trực lễ tân ở sảnh nhà tang lễ. Trong khoảng thời gian đó, ngoại trừ người quản lý ra tiễn Luật sư Harding rồi trở về văn phòng điều hành, chỉ có Edding đẩy xe đẩy chở quan tài đi ngang qua chỗ ông ta. Họ chỉ chào hỏi lẫn nhau mà không nói chuyện cụ thể. Poncia không phải là người ít nói nhưng ông ta không có ý định nói chuyện thân mật với hai người đó. Đặc biệt xin kiếu với “quý cô” Edding.
Vị “tiểu thư” mới vào này có quá nhiều kỳ vọng vào công việc. Poncia cũng ghét cả việc cô nàng giả vờ thông minh bằng cách đeo kính không độ. Trước đó, cô nàng đẩy quan tài đi qua với bước chân như thể một nhà khảo cổ học đang vận chuyển những mảnh ngói có chữ cổ khai quật từ khu vực được cho là Pyrrhus thời tiền sử. Sao ngày nay lại có nhiều phụ nữ như vậy thế chứ?
Suy nghĩ của Poncia bị gián đoạn bởi âm thanh yếu ớt của chiếc xe dừng trước lối vào cửa trước, tiếp sau là âm thanh vang dội khi cánh cửa sảnh tiếp khách được mạnh mẽ mở ra.
Người bước vào là Helen. Không khí lạnh buổi đêm tràn vào qua khe hở của cánh cửa khiến Poncia run lên. Bên ngoài có vẻ khá lạnh. Poncia nghĩ khí lạnh buổi đêm dường như càng sâu thêm khi Helen bước vào với mái tóc bù xù và chiếc áo khoác xanh rêu xỉn màu quấn chặt lấy người.
“Phu nhân Barleycorn, xin hỏi có chuyện gì vậy?” Poncia vội vàng hỏi.
Dường như Helen hoàn toàn không để những lời của Ponica vào tai. Ánh mắt bà không dịch chuyển như thể đang bị ám ảnh điều gì đó. Bà phớt lờ sự tồn tại của Poncia và leo lên cầu thang bên tay phải sảnh lễ tân.
Poncia ngạc nhiên nhưng ngay lập tức trở nên khó chịu. Đến tầm tuổi này, ông ta bực mình khi bị phớt lờ hơn là bị ghét bỏ. Đó là lý do những lời chỉ trích lại một lần nữa bùng lên trong đầu ông ta.
Người phụ nữ như thế còn tệ hại hơn nhiều so với Edding. Ông ta tiếp tục mang tâm trạng bất mãn thường trực, làu bàu đổ lỗi cho cả thế giới và số phận về sự kém hấp dẫn của bản thân.
Kết quả của thái độ này rồi sẽ giống hòn đá mọc rêu, chẳng mấy chốc sẽ chất thành núi và bùng nổ.
Poncia thích câu nói này: “Chiếc áo khoác màu xanh rêu khó coi phù hợp với người phụ nữ mọc rêu...”
Nhưng thái độ chỉ trích phụ nữ của Poncia dễ dàng quay ngược như kim của thiết bị chỉ báo. Ngay sau khi bóng dáng người phụ nữ biến mất trên lầu, cánh cửa thang máy bên góc trong sảnh mở ra, người phụ nữ quyến rũ hoàn toàn đối lập xuất hiện. Sau khi ra khỏi thang máy, Isabella tiến lại gần Poncia: “Muộn như thế còn vất vả nhỉ, Poncia?”
Isabella mỉm cười khoe phần lợi màu hồng xinh đẹp của mình: “Ồ, giờ cậu cũng đọc sách à?”
Poncia chột dạ dùng tay che lên bìa cuốn sách, chỉ mong có thể nhờ quý bà mặc áo khoác báo đen bỏ nó vào ngăn kéo quầy lễ tân.
“Có cuốn sách nào hay không?”
Khoảng chín giờ, Isabella đến nói rằng muốn đọc một cuốn sách trên giường trước khi ngủ và mượn chìa khóa phòng tư liệu tầng hai.
“Những cuốn đó không được đâu.” Isabella nhăn mày: “Những cuốn sách ở đây toàn nói về những thứ liên quan tới cái chết của con người như mộ địa... Sách kiểu đó sẽ khiến tôi mất ngủ mất. Tôi thích những thứ lãng mạn hơn cơ.”
“Vâ... Vâng, đúng vậy. Tôi cũng thích những tác phẩm văn học lành mạnh và lãng mạn...”
Poncia thoáng thất thần khi tưởng tượng dáng vẻ mình đọc cuốn tiểu thuyết yêu thích cho Isabella nghe vào một đêm mùa đông. Trong tác phẩm văn học đó, tất nhiên sẽ không xuất hiện những nhân vật như quý bà mặc áo khoác báo đen. Tuy nhiên, mộng tưởng như vậy cũng ngay lập tức bị phá hỏng. Bất chợt Poncia nhận thấy có thứ không phù hợp lắm trong một đêm mùa đông đang được nắm chặt trong tay của Isabella.
“Đây là...?”
Isabella nhìn con dao găm trong tay như thể lần đầu tiên bà nhận ra mình đang cầm thứ gì. “À, cái này hả? Là John bảo tôi mang đến đó. Anh ấy nhờ tôi bỏ nó vào quan tài của bố.”
Poncia cũng nhớ mình từng nhìn thấy con dao găm Isabella đang cầm. Nó là một con dao găm ngắn to bản, với tay cầm được gắn vỏ sò, chỗ đầu chuôi dao được mài tròn thành hình dạng trông giống đuôi của hải ly. Nó gọi là dao hải ly, được sử dụng bởi con cháu của tộc Nagaransut, những người đã bị thủ lĩnh di dân Roger Williams lừa di chuyển về phương Bắc 300 năm trước, sau đó được nhà sử học nghiệp dư O’Brien mua từ một tiệm đồ cổ và tặng cho Smiley. Smiley rất vui mừng, ông coi nó là món đồ xứng đáng dành cho chúa tể của vùng đất này và cất giữ trong phòng tư liệu, nhưng không ai chắc chắn con dao có thực sự là món đồ cổ đến vậy không. Nhưng Poncia biết rõ độ sắc bén của nó chẳng kém gì hàng thật.
“Đó có phải là đồ vật yêu thích của quản lý cũ không?”
“Hình như vậy. Nhưng bỏ dao găm vào quan tài thì thật kỳ quặc. Mọi người không thấy nó như đế vương cổ đại sao?”
Isabella vừa cười vừa bày ra điệu bộ nâng dao găm như một tì nữ Ai Cập cổ đại, sau đó từ từ quay gót bước đi.
Vừa nhìn theo bóng lưng Isabella khuất dần trong hành lang thông tới cánh Tây của tòa nhà, Poncia vừa so sánh sự tương phản giữa hai người phụ nữ.
Isabella, người phụ nữ tiếp nhận mọi thứ, đồng ý với cả thế giới và tỏa sáng. Nói cách khác, cô ấy chính là người phụ nữ tựa như châu báu. Ngược lại, Helen là người luôn ôm mối hận và giam mình trong vỏ sò kiên cố của bản thân. Cô ta chỉ như một viên đá ven đường...
Đến đây, đột nhiên Poncia nghĩ tới một điều. Mới nãy, ông ta nghĩ mình đã trông thấy biểu hiện khác thường của Helen. Vừa hay nó giống hệt biểu hiện của người phụ nữ cuồng loạn ông ta đã nhìn thấy ở Trường bắn Magic Mountain khá lâu trước đây. Người phụ nữ đó mài bánh xe ken két trên trường bắn, xả liên tục năm hộp đạn và quay trở về với biểu cảm thất thần không đổi.