Thanh tra Tracy vừa chậc lưỡi trong xe ô tô đang chạy trên đường số 113 về phía Đông vừa trừng mắt nhìn đèn đuôi của chiếc coupe chạy xa xa đằng trước.
--- Sao lại có thể tăng tốc và vượt xe người khác thô lỗ thế cơ chứ? Tài xế có vẻ là nữ. Nếu mình làm ở phòng cảnh sát giao thông, dù những kẻ lái xe kiểu đó là phụ nữ hay chánh văn phòng Nhà Trắng, mình cũng sẽ tóm ngay lập tức và đập thẻ Giáng Sinh làm quà tặng trừng phạt vì đã vi phạm luật.
Dù không nói thành tiếng nhưng trong đầu vị thanh tra tham công tiếc việc này đã hình dung như thế.
Thám tử Fox, một kẻ nghiện chơi bời đang lái xe bên cạnh lại ôm ấp cảm tưởng khác với ngài thanh tra. Anh ta đã hứa sẽ hẹn hò với một nữ phục vụ Cửa hàng Donut ở Marbletown tối nay, và chiếc xe người con gái đó lái lại tình cờ giống hệt chiếc coupe mới vượt qua họ. Fox vừa lồng ảo ảnh phần đuôi chiếc xe coupe chạy phía xa với hông của cô gái vừa hỏi Tracy: “Xong nốt chuyện này là chúng ta có thể về nhà nhỉ?”
Tracy rên rĩ khó chịu như một con chó bị quấy nhiễu giấc ngủ: “Đừng tiếc thân mình trong lúc còn trẻ. Nếu cứ chôn mặt vào ghế đệm trong nhà và xem phim Miami Vice (tạm dịch: Cảnh Sát Miami) thì không thể học được bản lĩnh điều tra đâu.”
--- Fox nghĩ: Tôi không giỡn chơi đâu; tôi khác với ông, chán việc làm tổ ở nhà và cũng chưa nghe thấy tên chương trình nào như vậy cả.
Nhưng anh ta vẫn im lặng như mọi lần, quyết định làm một đứa trẻ ngoan. Dù vậy, Fox vẫn thấy ngán ngẩm. Anh ta đã bỏ cả bữa tối khi nghĩ cuối cùng mình đã nắm được manh mối về án cướp bần tiện, nhưng Tracy lại nảy ra ý tưởng mới về vụ án và đắc ý nói phải ghé thêm một nơi rồi mới quay về sở. Không vấn đề nếu đột nhiên nảy ra ý tưởng về vụ án nhưng đừng chiếm đoạt thời gian thanh xuân quý giá của cấp dưới như vậy chứ.
Hài lòng với sự im lặng của Fox, Tracy thử nhớ lại ý tưởng về vụ án. Đó là chuyện liên quan tới vụ án chặt xác nữ sinh trung học. Vừa nãy, ông mới nghĩ ra tại sao xuất hiện cảm giác kỳ lạ khi nhìn thấy bức ảnh người bị hại mà Thanh tra Wilson cho xem. Phương hướng phía trước là Nghĩa trang Smiley của nhà Barleycorn. Nếu đến đó, có lẽ mình sẽ nắm bắt được gì đó. Điều may mắn là khi gọi điện cho Tiến sĩ Vincent Hearst, ông cho biết hãy trực tiếp đến biệt thự nhà Barleycorn, dù muộn cũng không sao. Việc Tiến sĩ Hearst vốn có liên hệ với cảnh sát cũng có quan hệ với nghĩa trang là một cơ hội tốt dành cho Tracy.
Ông già đó có sở thích khoe mẽ học vấn khiến người ta hơi khó chịu nhưng lại rất hợp tác với cảnh sát và đôi khi có thể phát huy khả năng suy luận sắc bén. Hơn nữa, cảnh sát trưởng cũng ghi nhớ và đánh giá cao điều này...
Tracy không quan tâm đến việc bảo vệ bản thân, nhưng quyết định sẽ tốt hơn nếu tiếp xúc có thành ý với những nhân vật mà sở cảnh sát coi trọng.
Nghĩ đến đây, Tracy rất ngạc nhiên.
Dọc theo tuyến đường 113 này chỉ có địa điểm là Thác Springfield và Nghĩa trang Smiley. Nếu chiếc coupe đó không đến thác nước, vậy đích đến của nó hẳn là nghĩa trang. Tuy nhiên, lý do để phi đến nghĩa trang với tốc độ nhanh như thế vào lúc khuya khoắt này là gì?...