Một giấc ngủ chìm trong bóng tối.
Grin nằm cuộn người trong một thế giới tối tăm, cảm nhận hơi ấm nhẹ nhàng và thoải mái.
Im lặng tưởng chừng vô tận. Cơ thể không có gánh nặng, không kích thích, không căng thẳng. Không, đó là thế giới mà cơ thể như không tồn tại. Grin có cảm giác mình từng đắm chìm trong thế giới như vậy trước đây, nhưng cậu không nhớ rõ khi nào và ở đâu. Thậm chí, cậu còn không thể nhớ mình là ai...
--- Mình là ai trên hành tinh này? Mình đang ở đâu, đã làm gì?
Grin cảm nhận được sự rung chuyển khi nghe thấy tiếng ầm ầm trên mặt đất.
Bóng tối và im lặng quay lại.
Lúc sau, cậu nghe thấy âm thanh giống tiếng thổi ngắt quãng của một chiếc kèn bị hỏng tiếng từ xa.
Trong bóng tối, một vệt màu cam dần lan ra.
Những vệt màu cam, phát quang và có đường viền mơ hồ, từ trên cao đổ xuống thành một vòng xoay chầm chậm. Lúc đầu cậu nghĩ trông như lá mùa thu rơi. Nhưng chẳng phải tất cả các cây phong đường quanh đây đều có màu vàng thay vì màu cam sao?
Cậu tỉnh dậy.
Grin từ từ ngồi dậy trên ghế lái. Cả chiếc xe đổ về phía trước. Kính chắn gió vỡ tan, vương vãi trên ghế lái và nắp capo như nước trái cây bị đổ. Một vài vệt màu cam khác cũng loang xuống mui xe, chuyển sang màu đen và cháy âm ỉ, mất đi độ bóng ban đầu.
Grin nhận ra thứ ánh sáng màu cam đó là tia lửa. Chúng đang rơi xuống như mưa. Khi quay đầu nhìn, cậu thấy đường 113 đang bốc cháy từ một điểm trên cao. Với ngọn lửa màu cam làm nền, hai chiếc ô tô đang lơ lửng. Nắp capo của chiếc xe bên phải dường như đã bị bung ra, để lộ phần động cơ bên trong.
Grin không biết người cầm lái chiếc xe đó là ai. Đó có thể là xác của chiếc V8 5000cc mà gã cao bồi vùng quê vẫn tự hào.
Xe của Grin rơi xuống dưới vách đá phía đối diện con đường dẫn vào Quán cà phê Ngã Tư. Vách đá dường như gây ra ít thiệt hại hơn, chiếc xe tang màu hồng chỉ vỡ kính chắn gió và bị một vết lõm nhỏ trên nắp capo.
Grin chuyển đường nhìn từ chiếc xe sang cơ thể mình. Khớp thứ hai của ngón út tay trái co quắp lại. Cậu không cảm thấy tê hay đau, nhưng hình như xương đã gãy. Cậu vuốt tóc bằng bàn tay đó và nhận ra một thương tích khác. Phần trước hộp sọ bị móp. Qua gương chiếu hậu, cậu không thấy da đầu bị rách nhưng sọ đã bị móp. Grin tự hỏi khi đâm xe, liệu mình có đánh lái không.
Sọ bị lõm và nứt. Nếu còn sống, chắc chắn Grin đã chết. Không, cậu nghĩ mình có thể đã chết thêm một lần nữa. Ký ức về bóng tối của hiện tại mang đến cảm giác hệt như lần chết đầu tiên. Cái tôi đã chết đi một lần lại sống lại, chết đi và lại sống lại.
--- Không, không phải thế. Thân thể mình hiện không còn sống, nên mình cũng không sống lại. Mình chết một lần, tỉnh dậy và lại chết, rồi lại tỉnh dậy...
Grin thấy bối rối và thảm hại. Mình phải tiếp tục làm xác sống đến bao giờ? Khi nào mình mới thực sự chết? Grin ngước nhìn ngọn lửa trên đường 113. Nếu nhảy vào đó và thiêu rụi cơ thể này, mình có thực sự được chết không? Ngay lúc đó, tiếng rên gừ gừ xuất hiện bên cạnh Grin. Cheshire đang dựa vào ghế với đôi mắt nhắm nghiền.
Cheshire vẫn còn thở. Grin thấy nhẹ nhõm và ôm Cheshire vào lòng. Nếu cô còn tỉnh táo, Grin sẽ không thể làm chuyện này, bởi chỉ cần chạm vào da thịt cậu, cô sẽ biết giờ đây cậu chỉ là một cái xác lạnh ngắt. Grin rất vui vì Cheshire còn sống.
Tiếng kèn từ xa vọng lại, nghe như tiếng còi xe cứu hỏa. Grin rút ra một chiếc khăn rằn ri và đội mũ hải tặc lên đầu. Như vậy mọi người sẽ không nhìn thấy vết lõm trên đầu.
Grin nghĩ sau khi điều tra ra sự thật, cậu nhảy vào lửa cũng chưa muộn. Cậu kéo Cheshire ra khỏi xe, đặt cô trên lưng và bắt đầu leo lên vách đá.
Lúc đó, có thứ gì kỳ lạ đập vào mắt Grin. Một chùm lông mắc trong bụi rậm. Khi nhặt lên, cậu nhận ra đó là một bộ tóc giả. Bộ tóc màu đen, rẽ ngôi giữa và bên trong dính đầy máu khô. Dưới ánh lửa cháy lập lòe, Grin nhận ra bộ tóc giả quen thuộc này là của John Barleycorn.