Cái Chết Của Những Xác Sống Tập 2

Lượt đọc: 640 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mục 2.

“Đây là thứ tôi đã âm thầm lắp đặt, không ngờ lại hữu dụng nhanh như vậy.”

Tiến sĩ Hearst hớn hở nói như một đứa trẻ đi xem thành quả bẫy thỏ. Vị tiến sĩ và Tracy vào văn phòng sau quầy lễ tân. Sau khi đưa những người liên quan đến vụ án vào một nhà xác trống ở cánh Đông, Tracy bình tĩnh mở video. Vụ án có thể được giải quyết trước khi pháp y và đội hỗ trợ từ cục cảnh sát đến nơi. Buồng điều khiển camera an ninh giám sát cánh Tây được đặt trong văn phòng. Tracy hỏi Tiến sĩ Hearst đang đứng sau lưng trong khi ông nhấn nút chạy video: “Hôm nay là lần đầu tiên có người mở video này phải không?”

“À, vâng. Có một vụ cướp nhỏ ở ‘Phòng thăng thiên hai tuần trước. Có người đã cướp của cải trong quan tài, những kẻ vô đạo đức. Nên tôi đặt một camera ở hành lang để phòng hờ. Tôi báo mọi người rằng camera sẽ bắt đầu ghi hình vào tuần tới. Vì vậy, ngay cả John đã chết cũng không nghĩ rằng kẻ giết cậu ấy sẽ có mặt trong video”

“Camera không quay trong phòng sao?”

“Không may là không. Do tôi nghĩ đây chỉ là camera thử nghiệm nên chưa đặt trong phòng. Ý tôi không phải là camera đắt tiền. Nhưng camera lắp trên ô cửa ở hành lang cánh Tây nên ta có thể quan sát toàn bộ hành lang. Tất nhiên, ta có thể xem ai ra vào văn phòng, hai nhà xác cũng như theo dõi hành động của Isabella và John, xem liệu bà ấy có phải là kẻ sát nhân hay không”

“Nếu Isabella không giết John thì cũng không có ai khác bước vào căn phòng đó được, vì cánh cửa dẫn ra bên ngoài được chốt an toàn từ bên trong. Đây là một vụ giết người trong phòng kín”

“Phòng kín ư?” Tiến sĩ Hearst quay sang cười tinh quái: “Nghe như một cuốn tiểu thuyết trinh thám kinh điển. Các cảnh sát cũng đọc những thứ này sao?”

Tracy đỏ mặt.

“Chà, mấy cuốn tiểu thuyết đó giải quyết vụ án trong 300 trang giấy. Còn các vụ án ngoài đời thực thường vẫn chưa giải quyết xong ngay cả khi làm hỏng 300 đôi giày. Tôi không biết những người khác thế nào, nhưng với tôi, truyện trinh thám là những liều thuốc giảm căng thẳng hiệu quả.”

“Tôi hiểu rồi. Tôi tự hỏi chúng ta đang ở trang nào nếu đang trong câu chuyện đó. Sẽ thật tuyệt nếu chúng ta đang ở trang 300 và mọi chuyện sắp được giải quyết... Để xem nào.”

Tiến sĩ Hearst nhấn nút play.

Màn hình kêu lẹt xẹt, khung cảnh dần hiện ra. Đúng như Tiến sĩ Hearst đã nói, camera quay toàn bộ hành lang. Tương tự như bố cục phối cảnh trong lớp nghệ thuật, hành lang dần thu hẹp về phía trước, kéo dài đến trung tâm màn hình. Bên trái là cửa văn phòng giám đốc và “Phòng Giấc ngủ hoàng kim”. Bên phải là hai cánh cửa “Phòng thăng thiên”. Dưới cùng màn hình là thời gian hiển thị theo đơn vị giây.

- - - Ổn đấy, trừ màu đen trắng và chất lượng hình ảnh kém, Tracy nghĩ. Video bị vỡ, làm giảm hiệu ứng ba chiều.

“Chất lượng hình ảnh không tốt lắm. Tracy nói.

“Vì tôi đang quay phim với tốc độ cực nhanh. Đoạn băng dài 120 phút có thể ghi cảnh của 12 tiếng”

Tracy nhìn qua vai tiến sĩ, hướng mắt vào màn hình: “Hừm, Sony sản xuất à?”

Tiến sĩ Hearst cộc cằn trả lời: “Phải. Sony”

“Sony thật ư?”

“Phải. Sony bản lậu. Một công ty tại Philadelphia sản xuất. Giá chỉ bằng một nửa bản của Nhật nên tôi mua”

“Thảo nào... Tracy không có thời gian than thở về sự suy tàn của ngành công nghiệp điện tử tiêu dùng Mỹ nữa.

“Tiến sĩ, video bắt đầu chạy lúc mấy giờ?”

“Trước bữa tối, khoảng bảy giờ. Anh có thể xem thời gian hiển thị ở góc màn hình.”

“Ông có thể tua nhanh không? Nếu phát hiện điều gì bất thường, chúng ta sẽ tua lại”

Nghe theo Tracy, Tiến sĩ Hearst tua nhanh cuộn phim.

“Dừng lại”

Trong video, John đang ở hành lang, còn vị luật sư chăm chỉ Harding bước vào văn phòng.

“Ai đây?” Tracy hỏi.

“Luật sư của gia đình Barleycorn, tên Harding. À anh ta bảo sẽ đi New York, nên nếu muốn biết thêm thông tin, anh nên liên lạc với anh ta càng sớm càng tốt.”

Đoạn phim không có gì thay đổi bởi cả John và Harding đang ở trong phòng nên tiến sĩ chọn tua nhanh. Sau đó, Harding rời khỏi phòng và quay lại cùng hai người đàn ông, vài phút sau, bốn người gồm cả John ra khỏi phòng và đi xuống hành lang. Lát sau, John quay lại văn phòng một lần nữa. Màn hình hiển thị thời gian là 9:35:18.

“Hai người mà Luật sư Harding mang đến thì sao?”

“Hình như không phải nhân viên nhà tang lễ. Có thể là người từ văn phòng của Harding. Chắc anh cần hỏi thêm anh ta đấy.

Video tiếp tục được tua nhanh.

Lần này, họ thấy một người phụ nữ đẩy quan tài bằng xe đẩy từ phía sau màn hình đi tới. Người phụ nữ đeo kính đen, thẳng lưng đẩy xe hết mức có thể dù không ai nhìn. Thời gian hiện 10:06:00.

“Cô Edding, nhân viên mới vào làm gần đây. Chắc cô ấy đang đẩy quan tài cho tang lễ ngày mai. Anh có thể kiểm chứng thông tin với James.”

Edding vào gian chờ của “Phòng thăng thiên” bên phải màn hình, rời đi ngay sau đó với những bước chân khoa trương hệt như lúc đến.

Video lại được tua nhanh. Vẫn không có gì thay đổi. Âm thanh duy nhất trong văn phòng lúc này là tiếng cuộn băng trong máy phát. Lúc sau, một bóng người xuất hiện ở cuối hành lang. Tracy vội vàng cất tiếng: “Chờ chút”

Dừng lại, tiếp tục.

Isabella xuất hiện trong đoạn phim. Bà mặc một chiếc áo len cắt hở táo bạo có trâm cài ở ngực cùng một chiếc quần da cừu cạp cao ôm lấy đôi chân cân đối. Dáng đi chẳng khác gì người mẫu thời trang đang giới thiệu bộ sưu tập mùa thu. Tracy chợt nghĩ về Edding, tự hỏi liệu một người phụ nữ luôn để ý đến ánh mắt người khác như cô có thể bỏ thói quen đó ngay cả khi không có ai xung quanh không. Nhưng dù đang suy nghĩ vẩn vơ, Tracy cũng không bỏ qua việc Isabella đang cầm trên tay con dao găm cổ xưa chẳng chút phù hợp với bộ quần áo đang mặc.

“Đó là hung khí” Tracy nói: “Đầu chuôi dao tròn đặc trưng. Không nghi ngờ gì nữa, chính là con dao đó.”

Isabella đột ngột dừng bước trước cửa gian chờ của “Phòng Giấc ngủ hoàng kim” bên trái màn hình, liếc nhìn về phía văn phòng, nhưng cuối cùng vẫn vào gian chờ.

Thời gian hiển thị 10:38:00. Chưa đến một phút sau, bà đã ra ngoài.

Tracy giật mình nói: “Lạ thật. Đã qua mốc 10:35. John Barleycorn vẫn trong văn phòng. Không phải vì giằng co mà đồng hồ quả quýt trong túi ông ta mới bị hỏng và dừng hoạt động sao?”

Tiến sĩ Hearst cũng nghiêng đầu.

“Có thể ngay từ đầu, chiếc đồng hồ đó đã chạy chậm rồi. Vậy là John tham gia vào cuộc ẩu đả sau 10:35. Nếu vậy, đồng hồ quả quýt chạy chậm bao lâu?”

Tiến sĩ Hearst lắc đầu: “Không, tôi không nghĩ đồng hồ chạy chậm đâu. Theo tôi nhớ, lúc ăn tối, John nhiều lần lấy đồng hồ ra xem khi sốt ruột chờ luật sư đến. Nếu đồng hồ chạy chậm, hẳn cậu ấy đã nhận ra từ lúc đó rồi. Nên chiếc đồng hồ đó vẫn hoạt động bình thường”

“Ý ông là sao?”

“Nếu đồng hồ chạy đúng giờ, vậy có thể trong văn phòng đã xảy ra xung đột mà chúng ta không nhìn thấy.”

“Không thể nào, không thể có chuyện đó được.”

Tracy hốt hoảng quay lại nhìn màn hình. Trong lúc ông và tiến sĩ đang tranh cãi, video vẫn tiếp tục chạy. Sau khi đóng cửa phòng chờ, Isabella vẫn đứng yên ở hành lang rồi nhìn về phía văn phòng hệt như lúc đầu. Tracy nghiêng người nhìn chằm chằm màn hình: “Bà ấy không cầm dao trên tay. Có lẽ đã bỏ lại trong gian an trí rồi.”

Isabella đi dọc hành lang, tiến gần về phía màn hình. Tracy nuốt nước bọt trong vô thức. Vì công việc, ông đã nhiều lần xem video do camera an ninh ghi lại nhưng lần nào cũng thấy ngập tràn thích thú. Sự phấn khích này hoàn toàn khác so với lúc xem ti-vi hoặc xem phim. Tracy nhận ra sự khác biệt giữa phim và đời là trong khi phim có thể đoán trước được, đời thì không. Bất kể một bộ phim hình sự được dàn dựng tốt đến mấy, nhưng khi đã quen xem thể loại này, người ta dễ dàng đoán được diễn biến tiếp theo. Nếu máy quay lia đến tấm rèm sau lưng nữ chính, thủ phạm có thể đang náu mình ở đó; nếu một loạt giai điệu với tiết tấu nhanh vang lên, cảnh tiếp theo sẽ là một cú vung dao đầy sắc bén, hai bên lao vào nhau.

Nhưng thực tế lại không như vậy. Màn hình trước mặt là một thước phim one-shot, không âm thanh, không nhạc nền, nhưng lại khiến người xem lo lắng và phấn khích cực độ khi không thể dự đoán được điều gì sắp diễn ra.

--- Không tài nào biết được chuyện gì sẽ xảy ra, Tracy lẩm bẩm.

Khi đến cửa văn phòng, bà giơ tay phải lên định gõ cửa. Tracy đứng dậy rướn người về phía trước. Nhưng sau cùng, Isabella không gõ cửa, bà hạ tay xuống. Bà lại trở về làm người mẫu, duyên dáng xoay người và vào hội trường. Khi bà rẽ vào góc khuất và biến mất khỏi màn hình, Tracy nhún vai: “Hình như không có chuyện gì xảy ra.”

Thời gian hiển thị trên màn hình là 10:41:15.

“Đúng vậy. Lúc hung khí được mang đến, không có gì xảy ra cả.”

“Isabella có biết bà ấy bị camera an ninh theo dõi không?”

“Không. Như tôi đã nói, không riêng gì Isabella, thực tế không ai biết cả. Tối hôm đó đột nhiên tôi muốn mở lên kiểm tra thôi. Mọi người vẫn nghĩ camera này bắt đầu hoạt động vào đầu tuần tới”

“Vậy sao? Vậy là Isabella và John không hề gặp nhau vào thời điểm ấy. Không biết John đang làm gì trong văn phòng lúc đó”

“Tôi cũng không biết. Chà, dù sao chúng ta cũng nên tin những gì mình thấy. Xem tiếp nào.”

Tracy ngồi xuống rồi lập tức đứng lên. Ông lại thấy adrenaline dâng trào. Tuy nhiên, sự phấn khích này chỉ là khởi đầu.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của masaya yamaguchi