Cái Chết Của Những Xác Sống Tập 2

Lượt đọc: 647 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mục 1.

“Xác chết biến mất khỏi ‘Phòng thăng thiên là một người quen của tôi.”

William nói với vẻ hơi lo lắng. James vừa xem tập tin vừa tiếp lời.

“Đây là bên tang lễ gửi đến tẩm liệm. Thi thể là của một người đàn ông 72 tuổi tên Hubert Farrington. Khách hàng làm thủ tục – người đưa tang là Peter Lewis, ở 42 đường Silkwood, Marbletown.”

Tracy liếc nhìn đơn đăng ký tẩm liệm của một người tên Farrington mà James vừa gửi và bảo Fox gọi đến số điện thoại được cung cấp.

Sau khi kiểm tra hiện trường, hai điều tra viên bắt đầu lấy lời khai những người có liên quan trong văn phòng phía sau sảnh lễ tân. Tiến sĩ Hearst cũng ở đó. Dù là cố vấn đặc biệt của Sở Cảnh sát Marbletown nhưng Tiến sĩ Hearst cũng có liên quan với những người này nên Tracy thấy có chút bối rối. Sau cùng, Tracy quyết định bỏ qua chuyện này vì ông biết sẽ rất có ích cho cuộc điều tra nếu tiến sĩ giúp tìm hiểu được những bí ẩn trong nghĩa trang này.

Đầu tiên, họ muốn biết danh tính của thi thể mất tích trong “Phòng thăng thiên”. Hai người đầu tiên được gọi vào văn phòng là William phụ trách hợp đồng tang lễ và James chịu trách nhiệm tẩm liệm. Sau khi phát video, những nhận xét bất ngờ của William bật ra. Tracy hỏi trong khi cố kiềm chế sự phân tâm của mình: “Anh có quen biết ông Farrington không?”

William nhún vai.

“Không, chúng tôi chỉ gặp nhau tại một chương trình biểu diễn nhỏ. Ông ấy là một người đàn ông giàu có đến từ Texas thích tài trợ cho nghệ sĩ. Tôi mới gặp ông hai, ba lần nên cũng không rõ.”

“Anh nghe tin ông Farrington qua đời từ người đưa tang phải không?”

“À, người đàn ông tên Lewis trong đơn là thư ký của ông Farrington. Anh ta chịu trách nhiệm mọi thứ. Địa chỉ là biệt thự nhà ông Farrington, vì đột ngột qua đời nên họ chỉ muốn tổ chức một tang lễ đơn giản tại Nghĩa trang Smiley. Ngày mai, à không, hôm nay chứ, lẽ ra tang lễ sẽ diễn ra vào mười giờ hôm nay”

“Thư ký có phải là người đưa tang chính không?”

“Phải. Ông Farrington không có họ hàng, chỉ có thư ký là người thân thiết duy nhất. Những năm này, ông ấy gần như đã nghỉ hưu, sống trong biệt thự và hình như từng nói di nguyện với thư ký rằng ông muốn được chôn cất ở vùng đất này. Sau khi tham khảo ý kiến luật sư, thư ký quyết định tổ chức đám tang riêng tư. Chỉ có vài người đưa tang nằm trong kế hoạch, bao gồm tôi.”

Fox báo cáo: “Đang ba giờ sáng nên không ai trả lời điện thoại cả”

Tracy hỏi William: “Anh đã đến địa chỉ ghi trên đơn đăng ký để nhận xác phải không?”

James trả lời thay: “William và tôi đã đến đó. Lewis đợi chúng tôi ngoài sân. Phải không?”

William gật đầu. Tracy bảo Fox: “Cử Thám tử Lopez đến ngay địa chỉ này tìm gặp thư ký tên Peter Lewis. Do dự vài giây, ông tiếp: “Ngoài ra, kiểm tra xem Farrington có quay trở lại biệt thự không, đồng thời phong tỏa những con đường gần đó. Dù còn sống hay đã chết, đừng để kẻ khả nghi trốn thoát”

Rồi ông lại quay sang William và James: “Trong video tôi vừa cho hai anh xem, anh có cho rằng người lạ mặt đó là ông Farrington không?”

William và James nhìn nhau, William cất tiếng trước.

“Tôi cũng không nhìn rõ kẻ đó nên...”

“Nhưng trong tình huống này, tôi cho rằng người đó đã ra khỏi quan tài, giết John Barleycorn rồi trốn thoát qua cửa sổ ‘Phòng thăng thiên’.”

“Ý ông là người chết sống lại sao?” William nhướn cao lông mày: “Ông tin những chuyện như vậy à?”

Khi Tracy còn chưa biết trả lời thế nào, James bất ngờ ra tay tương trợ.

“Có thể hiện tượng đó cuối cùng đã bắt đầu bao trùm nghĩa trang này.”

“Nhưng James...”

Tracy quyết định tránh đi quá sâu vào bản chất vấn đề và đổi sang chủ đề khác.

“Không phải có mối liên hệ nào đó giữa ông Farrington và anh trai anh – người đã bị giết sao?”

“Không đâu? William trả lời cộc lốc: “Ông ấy và John không thể biết nhau được”

Tracy chợt nhận ra một điều.

“Đúng rồi, quần áo. Đó là cách nhận biết duy nhất. Người lạ mặt trong video mặc áo hoodie. Ông Farrington lúc nhập quan có mặc như thế không? Ta sẽ biết được người đó có phải ông Farrington không.”

“Trang phục hoàn toàn khác. James ngắt lời Tracy.

“Nghe có vẻ hơi điên rồ, nhưng thi thể của Farrington được đưa đến đây trong tình trạng lành lặn. Tôi nhớ lúc đó mà. Nên tôi tự hỏi liệu người lạ mặt đó có phải ông Farrington không… Nhưng tay thư ký Lewis rất tàn nhẫn. Không chỉ không cho người chết mặc quần áo, hắn còn chọn loại dịch vụ giá thấp nhất nữa nên tôi chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài việc dùng một bộ quần áo liệm giản tiện.”

“Quần áo liệm giản tiện sao?”

“Phải. Một chiếc áo sơ mi, cà vạt, áo khoác ngoài... chỉ có mặt trước được đính lại với nhau, sau đó phủ lên xác chết như một tấm chăn và cố định lại, trông như đang mặc quần áo vậy”

“Có gì đó lạ lắm…”

Trong lúc Tracy đang bối rối, Tiến sĩ Hearst đưa ra một câu hỏi quan trọng: “Không phải tài liệu đăng ký tẩm liệm được gửi kèm với một tấm ảnh thờ của Farrington sao?”

James nhún vai.

“Không hề. Tay thư ký đó thậm chí còn không mặc quần áo cho người đã khuất thì không có lý do gì để hắn làm chuyện nực cười như vậy cả. Mỗi lần nhớ đến cảnh tượng lúc đó là tôi có thể vẽ ra một bức tranh biếm họa về xác chết ấy.”

“Vậy giấy chứng tử thì sao? Phải có nó để gửi đến văn phòng chính phủ phải không? Sau đó xin giấy phép chôn cất.”

William trả lời.

“Tất nhiên rồi. Chắc chắn có trong tập hồ sơ ở tầng dưới.”

Sau khi yêu cầu William mang tập hồ sơ đến, Tracy quay sang James: “Tôi vẫn chưa nghe kể về việc đưa quan tài vào ‘Phòng thăng thiên’ như thế nào”

“Như ông thấy trong video, Edding tự đưa quan tài vào. Tôi có viết ghi chú lên tấm bảng trong phòng tẩm liệm là nhớ mang quan tài vào ‘Phòng thăng thiên, tất nhiên là không phải tối nay. Như vừa nói lúc nãy, tôi ở dưới hầm suốt, lúc định đi vệ sinh thì cô ấy vào khiêng quan tài đi. Tôi quá bận với những việc khác nên cũng không để ý là chiếc quan tài đã biến mất. Khoảng một giờ sau, tôi bước ra hành lang để về nhà, vì không thấy ai nên tôi đi tìm anh trai mình – John. Rồi mọi chuyện ồn ào ập đến”

Tracy quyết định chuyển hướng câu hỏi: “Anh có thấy trong văn phòng bị thiếu món đồ nào không?”

“Ông bảo tôi kiểm tra két sắt, nhưng hình như chỉ mất tiền thôi.”

“Mất tiền sao? Anh có biết mất bao nhiêu không?”

“Dù cả tôi và William đều tham gia vào việc quản lý nhưng chúng tôi không biết gì về tiền bạc cả. John chịu trách nhiệm quản lý tất cả những khoản này. Nhưng tôi nghĩ luôn có khoảng 5.000 đô-la tiền mặt trong két sắt.”

“Với một tên trộm miền quê thì đó là một số tiền hấp dẫn đấy. Nhưng...”

“Còn một món nữa bị mất.”

“Ý anh là sao?”

“Một món đồ nhỏ thôi, cái chặn giấy. Đó là mô hình chiếc quan tài bằng đá cẩm thạch kỷ niệm hai mươi năm thành lập nghĩa trang, nó luôn nằm trên bàn làm việc của tôi. Nhân viên nghĩa trang nào cũng có. Không phải món đồ đắt tiền.

Tracy thấy khó chịu.

--- Lẽ nào đây là một vụ trộm? Một chuyện tưởng như đơn giản bắt đầu trở nên phức tạp khủng khiếp bởi sự trốn chạy của hai người đàn ông đã chết.

Vừa trở về từ tầng hầm, William tiếp tục giáng thêm một đòn nữa vào Tracy. Đứng ở ngưỡng cửa, anh khó chịu nói: “Thật buồn cười, ngài thanh tra. Không có giấy chứng tử của Farrington trong tủ hồ sơ. Hình như ai đó đã lấy đi mất.”

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của masaya yamaguchi