Cái Chết Của Những Xác Sống Tập 2

Lượt đọc: 648 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mục 2.

“Chúng ta xem lại từ đầu sao?”

Fox giơ điều khiển từ xa lên và hỏi với giọng khàn đặc.

“Đúng vậy” Tracy cố chấp nói.

“Nhưng đây là lần thứ năm rồi.”

“Một lần nữa” Mặc kệ Fox thở dài, Tracy vẫn quyết xem lại.

Lúc đó đã hơn chín giờ sáng ngày 5, một ngày sau vụ việc. Tracy cùng với Fox và Tiến sĩ Hearst tiếp tục xem đoạn video trong văn phòng đầy mùi khói. Ai nấy đều mất ngủ. Dạ dày của Tracy bắt đầu âm ỉ từ nửa đêm, lưng ông cứng đờ như thể bị dán vào một tấm thép, cảm giác mình đã trở thành một xác sống rồi nhưng lại không thể ngừng xem video. Việc người chết sống lại gây hậu quả nghiêm trọng lên những dây thần kinh mệt mỏi của Tracy. Ông không thích những chuyện đang xảy ra.

Những gì đã biết phản bội sự mong đợi của Tracy. Không chỉ không tìm ra bất kỳ câu trả lời nào, ông còn phải chịu sự cười nhạo, cũng không tìm ra giải pháp gì. Màn hình lại hiển thị kẻ lạ mặt kia, chuẩn bị bắt đầu trò chơi đuổi bắt im lặng kỳ quái với John Barleycorn.

Như dự đoán, Tracy chán ngấy và muốn nhìn đi chỗ khác, nhưng ông đã kịp kiềm mình lại.

Chính tính trách nhiệm và cầu toàn này là thứ khiến Tracy lo lắng. Dù mệt nhưng có lẽ đêm nay ông cũng không ngủ được. Tracy nghĩ đến việc lên lịch hẹn với nhà trị liệu tâm lý của mình.

“Cao khoảng 5 feet vài inch [1E] . Không phải một người cao lớn.

Tiến sĩ Hearst lẩm bẩm khi nhìn màn hình. Tracy tỏ vẻ khó chịu: “Nếu gửi đoạn video đến phòng pháp y, máy tính sẽ phân tích và dự đoán cân nặng. Sẽ tuyệt hơn nếu nó có thể cho chúng ta biết kẻ đó đi đâu”

Không khó hiểu khi Tracy tỏ ra thất vọng. Sau khi William báo rằng giấy chứng tử bị mất, phương hướng tìm kiếm danh tính và nơi ở của Farrington lần lượt đứt gãy.

Ngoài William và James, không ai trong số những người bị thẩm vấn, Poncia, Helen và Isabella, đưa ra bất kỳ thông tin nào liên quan đến Farrington.

Ngoài ra, họ cũng phải khai báo về hành động trước và sau vụ việc. Poncia khai mình ở sảnh tiếp tân suốt thời gian đó. * Có người nhìn thấy Isabella trò chuyện với William lúc chín giờ trong phòng kế hoạch trên tầng hai, ở cánh Đông của nhà tang lễ – khiến Tracy thở dài với vẻ “Nói chuyện phiếm ấy mà”. Sau đó, trước mười rưỡi một chút, John gọi điện thoại nội bộ, dặn William mang theo một con dao găm. Isabella cầm con dao đi thay William. Bà đi qua sảnh (phải qua sảnh để đi từ cánh Đông sang cánh Tây) và đặt con dao vào “Phòng Giấc ngủ hoàng kim”. Ngay sau đó, vì ghen với Isabella nên Helen đi thẳng đến phòng kế hoạch tìm chồng. Helen chỉ trích William là người chồng bội bạc. Còn Isabella, sau khi rời “Phòng Giấc ngủ hoàng kim”, biết Helen đang đến nên đã tránh phòng kế hoạch và vào phòng tư liệu ở tầng hai để hai không chạm mặt. Isabella khai rằng bà ở một mình trong phòng tư liệu cho đến lúc nghĩ rằng nên đến văn phòng của John một lần nữa.

Dường như có một vở kịch yêu - ghét ít nhiều phàm tục trong gia đình Barleycorn.

Nhưng điều tra chứng cứ ngoại phạm của họ không còn là mối bận tâm của Tracy nữa. Bây giờ, ông chỉ quan tâm đến người xuất hiện trong video – người lạ mặt – kẻ tình nghi là Farrington.

Người cuối cùng là quý cô Edding. Cô bị đánh thức và đưa đến nhà tang lễ lúc nửa đêm để lấy lời khai về tình hình liên quan tới quan tài lúc đó. Với đôi mắt ngái ngủ, Edding xác nhận những gì James đã nói nhưng cô cũng không biết gì về Farrington. Tuy nhiên, khi quan tài được đưa vào, cô đã chạm vào khuôn mặt của người quá cố và xác nhận đó thực sự là một người đã chết. Thay vì khâm phục sự độc lập của Edding, Tracy chỉ có cảm giác rằng cô, Fox và những người trẻ ngày nay quá thờ ơ, sẵn sàng chạm vào xác chết mà không hề cảm thấy khó chịu.

Nhưng điều thất vọng nhất với Tracy là báo cáo của Thám tử Lopez trở về từ Marbletown vào lúc bình minh. Anh ta đến ngôi nhà tại địa chỉ ghi trong đơn đăng ký tang lễ nhưng nhà bị khóa. Sau khi dạo quanh khu phố và phát hiện ra đó là một ngôi nhà thuê, Lopez đã tìm chủ nhà nhờ mở khóa.

Tuy nhiên, ngôi nhà chỉ là một lớp vỏ rỗng. Trong phòng chỉ có một chiếc giường, một số đồ đạc và vật dụng cần thiết hằng ngày, không có dấu hiệu người ở. Lopez hỏi chủ nhà về Farrington nhưng cũng không nhận được thông tin gì. Hai tháng trước, một người đàn ông tên Lewis xuất hiện và ký hợp đồng thuê nhà dưới tên Farrington, nhưng chủ nhà chưa bao giờ gặp Farrington, cũng không nhìn thấy người đàn ông tên Lewis ra vào căn nhà này kể từ đó.

Người dân quanh khu vực đó cũng chưa từng thấy hai người tên Farrington và Lewis sống tại khu này. Không còn cách nào khác, Lopez thử gọi vào số điện thoại ở Texas của Farrington được ghi trên hợp đồng, nhưng người nghe máy - một nữ giáo viên thể dục nhịp điệu bảo không có quan hệ gì với Farrington, đồng thời tỏ ra vô cùng khó chịu khi bị quấy rầy giấc ngủ. Tracy càng thất vọng hơn sau khi nghe báo cáo từ các nhân viên cảnh sát đang tìm kiếm Farrington. Không có dấu chân dưới các cửa sổ mở của “Phòng thăng thiên”, họ cũng đã tìm kiếm suốt đêm tại nghĩa trang và những ngọn đồi xung quanh nhưng không tìm được bất kỳ dấu vết nào. Sau tất cả, họ vẫn không thể xác định được người lạ mặt đó có phải là Farrington không.

Farrington đã biến mất.

Đoạn video trước mặt cực kỳ rõ ràng, nhưng bây giờ Thanh tra Tracy không thể biết người đàn ông kỳ lạ đó đến từ đâu và đã đi đâu.

Nỗi sợ thất bại lớn dần trong tâm trí Tracy.

“Nếu người lạ mặt đâm John thì đây là thời gian hợp lý duy nhất.”

Giọng nói của Tiến sĩ Hearst kéo Tracy khỏi dòng suy nghĩ. Thời gian trên màn hình chuẩn bị bước sang 10:55:00. Vị trí của John và người lạ mặt vừa đảo ngược, John bước vào sau còn người đó đã vào “Phòng Giấc ngủ hoàng kim” trước. Khi người lạ mặt bước ra và biến mất ở văn phòng, John cũng không xuất hiện nữa.

Tracy gật đầu: “Họ chỉ ở ‘Phòng Giấc ngủ hoàng kim’ có năm giây.

“Trong thời gian ngắn như vậy, nếu kẻ đó chờ sẵn trong gian an trí, nhặt con dao trong quan tài đâm John lúc vừa bước ra khỏi gian chờ rồi nhanh chóng ra ngoài hành lang thì cũng có thể”

Nói đoạn, Tracy dí điếu thuốc đang cầm vào một cái gạt tàn đầy. Tiến sĩ Hearst gãi đầu, vừa định nói điều gì đó thì bị Thám tử Callahan bước vào phòng cắt ngang: “Thanh tra, tôi vừa kiểm tra hiện trường vụ tai nạn ở ngã tư. Đó là một vụ tai nạn liên hoàn”

Callahan vừa nói vừa làm một cử chỉ đầy khoa trương. Như ngôi sao điện ảnh đóng vai thám tử cùng họ, Callahan cũng là một người thích thu hút sự chú ý của người khác.

“Vậy sao, tình hình thế nào? Cậu có tìm thấy xác John không?”

Tracy đứng dậy khỏi ghế với đôi chút thích thú. Nhưng báo cáo của Callahan nhấn Tracy trở lại vị trí ban đầu.

“Không ổn lắm. Chúng tôi không tìm thấy. Thi thể rải rác khắp hiện trường tai nạn. Tôi không thấy bất kỳ thứ gì trông giống John Barleycorn cả.”

“Khoan đã. Cậu nói thi thể rải rác khắp nơi là sao?” Tracy ngạc nhiên hỏi.

“Chiếc Trans Am màu tím ngu ngốc quay ngang trước lá cờ ca rô trong cuộc đua ô tô với Fox. Gã đàn ông lái con xe này đã bị cháy thành than là Gus – một tên khốn trốn chạy từ vùng lân cận. Hẳn là gã rất muốn làm nhà vô địch trên con đường 113 đó. Giờ ở thế giới bên kia, chắc gã đang bị diễn viên James Dean cho ăn đập rồi.”

“Chỉ buôn chuyện là giỏi. Có những thi thể khác nữa sao?”

“Phải. Ở gần cây xăng trước Quán cà phê Ngã Tư. Cửa hàng xăng dầu chìm trong biển lửa. Hình như Bill – chủ cửa hàng đã làm tràn xăng từ máy bơm ra đường, khiến chiếc xe Trans Am trượt bánh và xoay vòng.”

“Sao Bill lại làm thế?”

“Chúng tôi đang kiểm tra xem vòi bơm xăng có vấn đề gì không. Tình huống như vậy khó có khả năng xảy ra dù là nguyên nhân nào đi nữa. Hình như Bill cũng không thân thiện lắm, ông bị mọi người xa lánh giống Gus. Hàng xóm cho biết người bạn duy nhất của ông là con mèo. Con mèo đó cũng cháy sém và gục ngay bên cạnh xác ông. Tính cách Bill như vậy nên việc ông nổi cơn thịnh nộ và đổ xăng ra đường vào nửa đêm cũng hoàn toàn có khả năng. Ngoài ra, có một chiếc quan tài đã rơi ra từ chiếc xe tang mà John cầm lái. Chiếc quan tài bay lên không trung rồi rơi xuống cửa sổ quán cà phê”

“Tôi không có thời gian nghe những lập luận ngu ngốc của cậu. Đừng nói bất kỳ điều gì không cần thiết. Tôi chỉ cần biết Barleycorn đang ở đâu!”

Thấy trạng thái tinh thần của Tracy trở nên nguy hiểm, Callahan bắt đầu hoảng sợ.

“Xe tang của John Barleycorn bị Trans Am tông ngay vào phía sau nhưng chúng tôi không tìm thấy bất kỳ xác chết nào. Tôi đã cử một số cảnh sát đến kiểm tra xem xác có bị văng ra ngoài không nhưng vô ích. Fox báo cáo cậu nhóc tham gia cuộc rượt đuổi đã nhặt được bộ tóc giả của John ở bụi cây đối diện cửa hàng, không ai nhìn thấy thi thể của John cả nhưng…”

“Nhưng sao?” Tracy vô cùng khó chịu trước báo cáo của Callahan.

“Nhưng... chúng tôi tìm thấy một thi thể nữa.

“Một thi thể nữa?” Tracy bật dậy khỏi ghế.

“Phải. Nói đúng hơn là một phần thi thể. Trước cửa hàng là một đầu người và hai cánh tay cháy thành than. Xương cẳng tay phải và trái cùng xương bàn tay bị cháy đến nỗi không thể phân biệt được nên cũng chưa thể xác định chúng có phải của John hay không. Tôi đã gửi đi nhận dạng rồi”

“Đã tìm kiếm xung quanh xem có bộ phận khác không rồi chứ?” Tracy vừa nói vừa mò mẫm trong vô định tìm gói thuốc lá.

“Tất nhiên. Nhưng không phát hiện gì cả. Hình như có hai vụ nổ xăng. Nhưng không có vụ nổ nào mạnh đến mức thổi bay phần còn lại của cái xác đến tận Brazil cả.”

“Báo cáo chỉ có thể thôi sao?” Tracy cắt ngang mấy câu chuyện phiếm của Callahan.

“Phải. Hiện tại chỉ có bấy nhiêu.”

Callahan nhận ra mình đã phạm sai lầm. Đáng lẽ anh ta nên báo cáo việc phát hiện cái đầu và cánh tay trước. Callahan tưởng Tracy sẽ bùng nổ cơn giận dữ nhưng ông lại bình tĩnh đáng ngạc nhiên.

“Tôi hiểu rồi. Hãy tiếp tục điều tra nơi ở của John Barleycorn.”

Tracy thở dài khi Callahan bước ra khỏi phòng. Ông quay sang Tiến sĩ Hearst, vị tiến sĩ già dường như không để ý đến báo cáo của Callahan mà tập trung xem lại video.

“Tiến sĩ, lại xem lần nữa sao?” Fox giơ điều khiển từ xa lên, vừa ngáp vừa hỏi.

“Một lần nữa. Tiến sĩ Hearst vẫn khăng khăng muốn xem lại.

Nhìn Tiến sĩ Hearst, Tracy thấy như được cứu rỗi. Báo cáo cấp dưới mang về không có giá trị gì, tình tiết vụ án càng thêm phức tạp. Mọi thứ dường như đang chống lại Tracy.

Trong hoàn cảnh này, sự xuất hiện của Tiến sĩ Hearst, người đang nghiêm túc tự mình giải quyết vụ án, có vẻ thực sự đáng tin cậy. Tracy nghĩ thảo luận thêm với tiến sĩ sẽ giúp làm sáng tỏ vụ án và trút bỏ gánh nặng trong tâm trí, ông gọi to sau lưng Tiến sĩ Hearst.

“Tiến sĩ, ông có thu hoạch gì không?”

Tiến sĩ Hearst quay lại nhìn chằm chằm Tracy. Vẫn giữ vẻ im lặng và khó đoán, Tiến sĩ Hearst chống tay lên cằm và nhìn vào màn hình.

Video chiếu màn đầu tiên của trò đuổi bắt. Đầu tiên, cánh cửa gian an trí của “Phòng thăng thiên” mở ra trong gang tấc, người mặc hoodie nhìn ra hành lang qua khe hở rồi lập tức lùi lại. Tiếp theo, như để đáp trả, cánh cửa văn phòng mở ra, John ló đầu ra ngoài để xem chuyện gì đang xảy ra. Một cảnh ông đã xem bảy lần.

“Anh có nhận thấy điều gì không?” Tiến sĩ Hearst nói.

Tracy chăm chú theo dõi hành động của người lạ mặt và John nhiều lần nhưng không phát hiện gì mới. Tiến sĩ Hearst bảo Fox tua lại. Tracy mở to đôi mắt mệt mỏi nhìn chằm chằm video nhưng vẫn không thể nhận ra điều gì. Khi Tracy lên tiếng đầu hàng, Tiến sĩ Hearst bảo Fox dừng đoạn video.

“Thanh tra, anh không thấy vì quá để ý đến John và người kia”

Tiến sĩ Hearst lại yêu cầu xem lần nữa.

“Hãy nhìn kỹ cánh cửa gian an trí của ‘Phòng Giấc ngủ hoàng kim”

Hình ảnh trên màn hình lại bắt đầu. Đầu tiên là kẻ lạ mặt, sau đó John ló ra và đóng cửa lại. Và...

Nhìn màn hình, Tracy tự thấy mình đã ngu ngốc nhường nào khi tìm kiếm sự giúp đỡ từ Tiến sĩ Hearst. Ông nghĩ Tiến sĩ Hearst chỉ cố khiến mọi chuyện rối thêm.

Khi đó, Tracy rời mắt khỏi cuộc đuổi bắt, nhìn vào cánh cửa dẫn đến gian an trí của phòng “Giấc ngủ hoàng kim”. Cánh cửa trượt mở rồi nhanh chóng đóng lại.

Cánh cửa “Phòng Giấc ngủ hoàng kim” trượt mở khi trong phòng không có ai.

Tracy hoàn toàn không để ý điều này vì mải theo dõi hành động của hai nhân vật chính trong video. Tiến sĩ Hearst lẩm bẩm mà không nhìn Tracy: “Rõ ràng có một nhân vật khác trong trò chơi đuổi bắt này ngoài hung thủ và nạn nhân.

Tracy hầu như không nghe thấy tiếng của Tiến sĩ Hearst. Vẫn dán mắt vào màn hình, ông hạ lệnh với Fox: “Cậu mang cảnh sát vào Phòng Giấc ngủ hoàng kim ngay bây giờ. Để mắt đến Smiley trong quan tài. Nếu còn xác chết nào biến mất nữa, chắc dạ dày tôi cũng đi theo luôn.”

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của masaya yamaguchi