Cái Chết Của Những Xác Sống Tập 2

Lượt đọc: 660 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mục 1.

“...Sau khi tạm biệt John, vì có cảm giác hơi lạ nên khi lên xe, tôi đã kiểm tra lại chữ ký của ông ấy. Rồi tôi chợt ngủ thiếp đi. Không, đó không phải là cơn buồn ngủ bình thường. Dường như tôi đã bị bỏ thuốc rồi ngủ quên nên sáng hôm sau đã lỡ chuyến đi New York…”

Tiến sĩ Hearst dừng đoạn ghi âm giọng nói Luật sư Harding. Ông quay sang Grin.

“Đó là toàn bộ câu chuyện về cuộc gặp gỡ giữa Harding và John tối qua. Harding nói có lẽ đã bị bỏ thuốc ngủ ở đâu đó, nhưng ta không chắc có đúng vậy không. Anh ta là một người đàn ông sẽ làm ầm ĩ quá mức khi nói đến bản thân”

Vào buổi tối, sau sự biến mất gây sốc của Smiley, Grin cuối cùng đã có thể gặp được Tiến sĩ Hearst. Đêm qua, Tiến sĩ ở cùng cảnh sát nên cậu không thể hẹn riêng ông để nói về vụ việc. Nhưng với Grin, sự chờ đợi là xứng đáng. Vì tiến sĩ Hearst hiện là thành viên chủ chốt của đội điều tra và có hầu hết thông tin được chuyển đến cảnh sát. Điều này phần lớn được thông qua bởi sự kiện Thanh tra Tracy nhảy xuống mộ. Lo lắng cho Callahan, Fox và những cấp dưới khác, đặc biệt là về trạng thái tinh thần của Tracy, cảnh sát trưởng Marbletown đã bổ nhiệm Tiến sĩ Hearst làm cố vấn đặc biệt, trao cho ông quyền hạn tương tự một thanh tra đương nhiệm. Hành động này thể hiện lòng tin ở tiến sĩ nhưng cũng là một biện pháp tuyệt vọng của Sở Cảnh sát Marbletown, nơi đang dồn nhân sự điều tra vụ sát hại một nữ sinh trung học vào ngày Halloween.

Đó là lý do tại sao hai người nhốt mình trong phòng tra cứu của Tiến sĩ Hearst, xem các bản sao ghi âm, video, tổng hợp các manh mối và lời khai cảnh sát thu thập được. Hai người mới nghe xong đoạn băng về Luật sư Harding vừa kết thúc vào buổi chiều. Cuốn băng kể lại tỉ mỉ cuộc trò chuyện, trong đó Grin đặc biệt quan tâm đến những lời cuối cùng của Harding.

“Cháu nhớ Harding, người luôn tỏ ra bận rộn, bước vào bữa tiệc tối và uống một ngụm rượu của bác John ngay khi vừa ngồi xuống.”

“Thật không? Nếu vậy thì..”

“Ai đó có thể đã bỏ thuốc ngủ vào rượu của bác John tại bữa tiệc tối”

Đúng như dự đoán, Tiến sĩ Hearst lộ vẻ mặt chán ghét cùng cực.

“Hừm, ai là người thích dùng nó?” Ông có vẻ căng thẳng ngay cả khi không có Tracy ở đây. “Nếu vậy, phải tính cả khả năng người bí ẩn đi loanh quanh với vẻ vô tội nữa.”

“Nhắc đến người này, có thông tin gì về những người có liên quan đến Farrington không ạ?”

“Tay thám tử hay cười toe toét tên Fox đang điều tra nhưng vẫn chưa nhận được phản hồi. Nếu gã Heiji Nanga mờ ám đó có liên quan đến Farrington, mọi chuyện sẽ ngày càng khó hiểu”

“Dù kẻ lạ mặt đó là ai, cháu cũng nghĩ chuyện này là một âm mưu giết người thừa kế. Bữa tiệc trà là khởi đầu cho mọi sự. Sau đó là thư cảnh báo”

“Hmm, sau khi nghe lời kể từ Harding, ta cũng nói với Thanh tra Tracy về vụ giết người thừa kế.”

Grin bật dậy khỏi ghế.

“Ông nói lời mà không giữ lời ư? Ông nói với ông ta rằng cháu đã chết sao?”

“Không, không đời nào ta làm thế. Ta không hé nửa lời về tiệc trà. Ta chỉ kể cho anh ta nghe về tuyên bố sửa đổi di chúc trước đó, về mối thù gia tộc, về thái độ đùa giỡn với mọi người của Smiley và những tình tiết có thể phát triển thành vụ án giết người thừa kế. Nhưng Tracy không mấy hứng thú. Ta bảo anh ta nên điều tra lại cái chết của Smiley. Nhưng cuối cùng thì sao, anh ta chỉ mải mê tìm kiếm những xác chết mất tích”

Đây là sự cố “xác chết biến mất” chưa từng có tiền lệ. Khu vực này đã được phong tỏa và cảnh sát bắt đầu tìm kiếm từ đêm hôm trước, nhưng vẫn không thể xác định được tung tích của John, kẻ lạ mặt – có thể là Farrington và Smiley - người vừa biến mất vào buổi chiều. Grin nhớ Tracy đã tự lẩm bẩm với vẻ mặt sững sờ trên đường trở về sở cảnh sát rằng: “Tất cả xác chết đều biến mất. Nạn nhân, thủ phạm và nhân chứng đều cười nhạo tôi và bỏ chạy, dù họ chỉ là những xác chết không hồn…”

Grin quay lại chủ đề chính.

“Từ câu chuyện của Harding, cháu không biết bác John nhận được lá thư đe dọa khi nào và bằng cách nào, nhưng cháu biết bác ấy rất sợ hãi sẽ đến lượt mình sau ông Smiley.”

Tiến sĩ Hearst trầm ngâm gật đầu.

“Phải chăng đây là lý do cậu ta tự mình viết di chúc? Isabella nói không biết đến sự tồn tại của di chúc, nhưng nội dung di chúc khiến bà ấy trở thành nghi phạm chính.”

“Nhưng nếu biết nội dung di chúc, bà ấy sẽ không làm bất kỳ điều gì để mọi sự nghi ngờ nhắm vào mình. Trong di chúc viết dù không đóng góp gì, toàn bộ tài sản cũng thuộc về bà ấy”

“Phải, họ dự định sẽ kết hôn. Giữa hai người họ không hề có sự ràng buộc nào. Nếu nhìn nhận lại mọi việc, câu chuyện này không liên quan đến thừa kế của John mà là thừa kế ban đầu từ Smiley. Nên ta không đồng ý lắm với quan điểm giết người thừa kế.”

“Ý ông là sao ạ?”

“Ý ta là những người thừa kế không hài lòng với tài sản mà Smiley để lại như mọi người nghĩ. Khi bản di chúc đầu tiên được công bố, không ai phản đối. James vốn dĩ là một người sống vì học hỏi kỹ thuật hơn là tiền bạc. William sẽ được thừa kế nhiều hơn số tiền cần để đầu tư cho nhà hát. Ta nghe nói Jessica và Freddie cũng muốn có tiền, còn Monica có lẽ không muốn những đồng tiền xấu xa ảnh hưởng đến đức tin của bà ấy. Ngay cả người đang có rất nhiều khoản nợ như John cũng nói rằng số tiền thừa kế nhiều hơn số nợ rất nhiều. Những người đồng cam cộng khổ cùng Smiley không tính người thân, như Cha Mariano, Norman, Martha và ta cũng vậy. Chúng ta đã nhận nhiều hơn thứ mình cần. Có khi nào họ muốn nhiều tiền hơn không? Có thể có một số bí ẩn ta chưa thấu suốt.

“Nhưng sau đó có thông báo sửa đổi di chúc.”

“À, đúng vậy. Nhưng theo lời Harding thì đây chỉ là một vở kịch mà Smiley dựng lên, thực tế bản di chúc không hề sửa đổi. Vậy thì động cơ giết người này không tồn tại. Mọi người cũng quen với thói đùa giỡn của Smiley rồi.”

“Nhưng John không sợ rằng bác ấy sẽ bị loại khỏi di chúc sao ạ?”

“Ý cháu vụ đầu độc Smiley do John làm sao? Chà, có sô-cô-la và một căn phòng bị khóa bí ẩn. Và giờ chính John đã bị giết”

Bế tắc trước vụ đầu độc ông Smiley, Grin quyết định quay lại lá thư cảnh báo.

“Ngoài những từ trong thư cảnh báo, những con số đó có ý nghĩa gì nhỉ?”

Tiến sĩ Hearst đột nhiên mở to mắt sau thời gian dài rồi quay sang nghiên cứu bản sao của bức thư cảnh báo.

“11:24, 2:11? Nó là gì nhỉ? Có phải là thời gian cho cái gì đó không?”

“Dự đoán thời gian giết người? Không đời nào.”

“Haha, đó là giả thuyết mà Thanh tra Tracy cuồng truyện trinh thám có lẽ sẽ tin. 11 giờ 24 phút? Ta tin rằng thời gian xảy ra vụ giết người là gần mười một giờ theo video, nhưng có lẽ kẻ sát nhân đã thay đổi kế hoạch? Vậy 2:11 là gì? Ngày 11 tháng 2? Hay là ngày 2 tháng 11? Có chuyện gì xảy ra vào thứ Hai không?”

Grin cố gắng nhớ lại.

“Nếu cháu nhớ không lầm, sau bữa tiệc trà thì cháu chết. Hôm sau, cháu cùng Cheshire đến Quán cà phê Ngã Tư, khi quay lại thì nhận tin ông Smiley qua đời.”

“...và Smiley chết vì thuốc độc vào nửa đêm. Chuyện này liên quan gì đến lời cảnh báo về cái chết thứ hai? Những con số này có thể được giải thích theo bất kỳ cách nào, không có căn cứ gì cả. Như câu đố trong quảng cáo 8 giờ 18 phút.”

“Câu đố trong quảng cáo 8 giờ 18 phút là sao ạ?”

“Cháu không biết sao? Đồng hồ trong cuốn catalog và trên cửa sổ hiển thị cùng thời gian. Có giả thuyết cho rằng đó là thời điểm Tổng thống Lincoln qua đời”

“Vậy là sai ạ?”

Tiến sĩ Hearst tự hào đính chính.

"Lincoln qua đời lúc 7:22 sáng”

Loại kiến thức ngớ ngẩn này đến Grin còn không bị lừa.

“Nó khác với 2:11 trong bức thư cảnh báo, vậy ông có biết 2:45 không?”

Tiến sĩ Hearst không nhớ nên miễn cưỡng lắc đầu. Lần này, Grin tự tin hơn.

“Đó là thời gian được hiển thị trên chiếc đồng hồ khổng lồ ở tòa nhà nơi diễn viên Harold Lloyd treo mình trong bộ phim Safety Last!”

Thật tuyệt khi đây là cuộc trò chuyện giữa hai kẻ hơi điên điên. Nếu có Tracy, hẳn ông sẽ vò đầu bứt tai và hét lên: “Chuyện gì đang xảy ra vậy?”

Bản thân Grin cũng nhanh chóng nhận ra những điều vô nghĩa họ đang nói. Họ sẽ không bao giờ tìm ra được sự thật nếu cứ luẩn quẩn trong mấy câu chuyện này. Có lẽ Tiến sĩ Hearst cũng cảm nhận được, ông trở lại chủ đề chính.

“Cháu nghĩ sao về chiếc đồng hồ bỏ túi bị hỏng của John?”

“Cháu nghĩ chuyện đó khá buồn cười. Như có người sắp đặt vậy. Rất có thể thủ phạm cố tình làm hỏng nó để đổ lỗi cho bà Isabella, người đã mang hung khí vào phòng khoảng mười rưỡi”

“Nhưng bà ấy đã tự nguyện mang nó. Làm sao thủ phạm biết được? Cả Isabella và William đều nói rằng William mới là người được John gọi để mang con dao.”

“Có thể có người thứ ba đã nhìn thấy con dao. Người lạ mặt bí ẩn quan sát qua khe cửa Phòng thăng thiên chẳng hạn. Nếu người đó thấy Isabella mang dao vào giờ đó, hắn có thể cầm dao giết John và sau đó quay ngược đồng hồ. Nếu xâu chuỗi theo hướng này thì có vẻ hợp lý. Trên đồng hồ có dấu vân tay không ạ?”

“Không. Không có dấu vân tay nào cả. Người lạ mặt đó đeo găng tay nên chúng ta chẳng thể hy vọng gì. Lúc họp điều tra, cảnh sát cũng nghĩ theo hướng cháu vừa nói nhưng họ nghĩ xa hơn.”

“Đó là..”

“Từ lời nói và hành động trong ‘Phòng Giấc ngủ hoàng kim, ta biết John biết danh tính của thủ phạm thực sự nhưng cố tình che giấu, chuyển mọi sự nghi ngờ sang người khác để không ai để ý đến người lạ mặt kia. John đã cố tình đập vỡ chiếc đồng hồ để thời gian giết người trùng khớp. Tuy nhiên, Isabella, người vô tình mang theo con dao vào thời điểm đó đã bị buộc tội. Đó là lý do tại sao lúc đó John vội vàng phủ nhận cáo buộc hướng về Isabella.”

“Ý ông là chính bác John đã làm hỏng chiếc đồng hồ chứ không phải thủ phạm sao?”

“Phải. Nhưng ta không hiểu sao John phải che giấu cho kẻ đó.”

“Nhưng có thể bác John đã biết camera hoạt động rồi. Thật kỳ lạ, người ta chỉ che mặt khi sợ có người khác nhận ra mình. Ông có chắc không ai biết camera đang hoạt động không ạ?”

“Chắc chắn, nhưng…”

Tiến sĩ Hearst lộ vẻ bối rối. Grin chợt nhớ ra một chuyện.

"Bỏ qua đoạn video, nếu bác John đang bảo vệ ai đó, vậy nó có liên quan đến sự việc kinh khủng trong quá khứ không? Vụ với chú Jason đó...”

"Jason?”

Grin kể cho ông câu chuyện về Jason hai mươi năm trước mà mình được nghe trong Quán cà phê Ngã Tư. Nghe xong, Tiến sĩ Hearst đột nhiên nhìn rất mệt mỏi.

“...Đó có phải là câu chuyện về kẻ giết người được hồi sinh không? Vậy người lạ mặt không phải Farrington mà là Jason sống lại ư? Đau đầu thật. Ta có nghe một chút về việc đó, nhưng lúc đó ta đang học đại học ở Chicago nên không biết nhiều. Nhưng Harding đã khai rằng John từng đề cập đến kế hoạch ngày Halloween. Nếu John không đề cập đến ngày khác, chúng ta nên xem xét các sự kiện kinh hoàng xảy ra trong đêm Halloween hai mươi năm trước”

“Có ai biết rõ chuyện gì đã xảy ra lúc đó không ạ?”

“Đây là câu chuyện riêng của gia đình Monica về con trai bà ấy, nhưng ta không nghĩ đây là chuyện cá nhân nữa. Nhưng chúng ta cũng không thể hỏi Monica ‘Kẻ giết người sống lại là con trai bà phải không? được. Gần đây Monica có vẻ hơi đãng trí, bà ấy gặp khó khăn trong việc ghi nhớ và nói chuyện. Martha cũng ở đây khá lâu rồi, nhưng ta nghĩ Cha Mariano là người có thể kể chuyện thấu đáo nhất.”

Đến đây, Grin đột nhiên cảm thấy khó chịu. Nhiều giả thuyết khác nhau đã được đưa ra nhưng chỉ toàn có vẻ nửa vời. Những người được coi là nhân chứng lần lượt trốn thoát, thậm chí có cảm giác các giả thuyết và mối nghi ngờ cũng thoát khỏi lòng bàn tay họ.

Grin chợt lên tiếng: “Không chỉ thủ phạm và nhân chứng, nếu cả Thanh tra Tracy cũng đã chết thì sao ạ?”

Tiến sĩ Hearst tỏ ra mỉa mai: “Haha, tình trạng hiện giờ của anh ta chẳng khác gì một xác sống cả. Giả vờ kiêu ngạo nhưng thật ra lại là một người đàn ông khá cảm tính. Nhưng thôi, không nói về Tracy. Chúng ta hãy nói về dấu vân tay trong văn phòng”

“Vân tay ạ?”

“Phải. Báo cáo pháp y cho thấy hầu như không có bất kỳ dấu vân tay rõ ràng nào trong căn phòng đó. Chỉ có chiếc két có dấu vân tay, nhưng không có dấu vân tay tên tội phạm và John, như thể chúng bị xóa sạch”

“Thủ phạm chắc chắn đã xóa dấu vân tay. Hắn hẳn cũng xóa luôn của bác John.

“Theo lẽ thường thì ta sẽ nghĩ vậy. Nhưng cháu nhớ video đó không? Kẻ đó có đeo găng tay. Do đó, hắn không cần xóa dấu vân tay của mình”

“Vậy ai là người làm chuyện đó nếu không phải thủ phạm? Hay bác John đã xóa dấu vân tay?”

“Đó là câu hỏi ta cũng đang suy nghĩ. Tại sao John không để lại dấu vân tay? Không, nếu người đàn ông gặp Harding đêm qua không phải John thì..”

Grin lại thấy mình chìm vào vòng xoáy rối ren đó.

“Ông nói rằng người đàn ông đã gặp Harding không phải bác John... vậy có khả năng là ông Smiley không ạ?”

Tiến sĩ Hearst cau mày đầy ẩn ý.

“Harding cũng nói cảm thấy người ngồi đối diện với mình lúc đó có chút kỳ lạ. Nhưng dù Harding không nói gì, ta cũng cảm thấy khi John đeo kính và đội tóc giả trông rất giống Smiley.”

“Cháu cũng thấy thế. Như vậy có nghĩa ông Smiley đã cải trang thành bác John và viết di chúc cho Isabella là người thừa kế của bác ấy sao? Nhưng chữ ký trên đó đúng thật là của bác John phải không ạ?”

“Phải. Harding xác nhận chữ ký là thật. Nếu ngược lại, John cải trang thành Smiley thì sao? Hướng này khả thi hơn.”

“Tại sao bác ấy lại làm vậy?”

“Có khi nào John bị dọa giết không?”

“Dọa giết sao?”

“Người sống có thể lợi dụng nỗi sợ chết và người chết. Đến nay tại Trung Quốc vẫn tồn tại việc dọa giết. Người ta sẽ mua xác của những người nghèo đã chết, giả vờ đó là thi thể của những người tham gia vào cuộc xung đột và đe dọa những người muốn tiếp tục gây hấn. Ở Đức cũng tương tự. Theo Luật đất đai của Sachsenspiegel của Đức cũ, nếu thân nhân của một người bị sát hại mang xác đến tòa án mà không chôn cất và buộc tội kẻ giết người, bị cáo sẽ đánh cược mạng sống của mình để rửa sạch tội danh. Nếu bị cáo đúng thì xác chết sẽ bị kết án”

Dù muốn kể mình từng xem buổi biểu diễn Rakugo – một loại hình nghệ thuật độc đáo của Nhật Bản về một người đàn ông sau khi đột tử vì ăn cá nóc đã nhảy múa và kể lại toàn bộ câu chuyện anh ta lấy cắp đồ từ chủ nhà, nhưng nghĩ lại, Grin thấy đây chẳng phải lúc để thể hiện hay so kè học vấn xem ai uyên thâm hơn.

“Bác John giả làm ông Smiley sống lại và đe dọa ai đó, người lạ mặt kia sao? Hay những người thừa kế? Nhưng tại sao bác ấy làm thế? Cháu không biết nữa. Các giả thuyết lần lượt xuất hiện rồi lại lướt qua khiến cháu bối rối vô cùng”

“Không riêng cháu mà ta cũng thế. Này Grin, cháu có biết tại sao chúng ta gặp rắc rối này không?

Grin lắc đầu như thể không còn sức lực để nghĩ thêm nữa.

“Ta nghĩ có lẽ do chúng ta đang trong một thế giới kỳ quái.

“Thế giới kỳ quái sao?”

“Đúng vậy, một thế giới kỳ quái nơi người chết sống lại. Chúng ta phải đưa yếu tố chưa từng có này vào lý luận của mình. Đó là khởi nguồn của mọi rắc rối. Nhưng điều này chứng minh ta biết phương pháp suy luận.”

“Là sao ạ?”

“Nghĩa là chúng ta phải hiểu tâm lý của người chết nhiều hơn. Có lẽ họ đang nghĩ những điều không một người sống nào có thể tưởng tượng được. Và người có thể hiểu rõ nhất trái tim của họ..”

“Tôi là một xác sống’ - đó là những gì cháu muốn nói” Grin nhìn lên bầu trời.

Nếu còn sống, hẳn cậu rất muốn thở ra một hơi.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của masaya yamaguchi