Cái Chết Của Những Xác Sống Tập 2

Lượt đọc: 667 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mục 1.

Cheshire sụt sịt xoa cổ áo, nghĩ bụng đóng giả nữ thám tử Nancy Drew không dễ chút nào.

Bây giờ cô đang ở sân thượng của dinh thự Barleycorn. Là mái hiên phần trung tâm của dinh thự ba tầng Barleycorn, đây là một vọng lâu có lan can bao quanh căn gác mái nơi Norman ở. Những mái hiên này phổ biến trong những ngôi nhà cũ của Đế chế thứ hai ở New England và ban đầu được gọi là “mái hiên góa phụ” vì chúng được dùng để ngắm những con tàu ra vào bến cảng. Từ “mái hiên góa phụ” tại nhà Barleycorn không chỉ nhìn thấy những con tàu đến và đi mà còn có thể thấy người chết đi rồi lại đến. Nhiều khi cái tên này mang hai lớp nghĩa khác nhau.

Từ bậu lan can này có thể nhìn toàn bộ nghĩa trang vào ban ngày đẹp như tranh vẽ, chỉ cần quên đi đó là nơi yên nghỉ của người chết, nhưng lúc mười giờ đêm, chỉ còn bóng tối kỳ lạ bao trùm, không thể nhìn thấy bất kỳ cảnh vật nào xung quanh. Cheshire ngồi xổm sau lan can cao đến ngang lưng, khom người nhìn ra nghĩa trang qua khoảng trống giữa các cây cột. Ngay khi nhận ra có người đã chết dưới những ngôi mộ âm u, cô thấy hối hận vì mình không chỉ phải chịu đựng cái lạnh mà còn cả sự kinh hoàng nữa.

Tất nhiên, có một lý do khiến Cheshire ở đây chịu đựng như vậy. Cô quyết định làm công việc thám tử để minh oan cho mẹ mình là Isabella. Cheshire có một giả thuyết.

Không, gọi đây là định kiến thì đúng hơn là giả thuyết.

Kẻ giết người Jason trong đêm Halloween mà Bill tại Quán cà phê Ngã Tư đã nhắc đến cứ lảng vảng trong đầu cô. Khi nghe chuyện người lạ mặt bí ẩn biến mất, cô ngay lập tức liên tưởng hai sự kiện đó với nhau. Cheshire tin rằng người đó chính là kẻ sát nhân Jason sống lại.

Nữ thám tử còn tình nghi một người nữa. Norman. Thỉnh thoảng, Cheshire nghe thấy Monica gọi nhầm Norman là Jason và nói như thể chú Jason còn sống. Nghi ngờ, cô đến gặp Martha để tìm hiểu thêm về quá khứ của Norman.

Theo Martha, Norman xuất hiện tại nghĩa trang ngay sau khi thi thể đang phân hủy của chú Jason được tìm thấy. Dù bị bỏng ở mặt trong chiến tranh và mất trí nhớ, nhưng Norman nhớ mình đã được Cha Tuyên úy Jason đối xử tử tế khi ông ở trong quân đội, đó là lý do tại sao ông đến thăm họ. Monica, người mất đi đứa con trai yêu quý, đã đưa Norman về nghĩa trang và thế chỗ cho Jason. Hai mươi năm đã trôi qua kể từ đó.

Cheshire thấy kinh hãi. Có thể Norman là thân phận tạm thời của kẻ giết người Jason đang lẩn trốn. Norman là chú Jason, và kẻ bí ẩn là chú Jason – những sợi dây liên kết dần hình thành trong đầu cô.

Tuy nhiên, lập luận của cô không dựa trên logic mà là “Norman, Jason và những người khác có tên nghe giống trong phim kinh dị chắc chắn là đáng ngờ”.

Không thể phủ nhận rằng cô có một ý tưởng táo bạo.

Cheshire quyết định chứng minh giả thuyết Norman là chú Jason. Khi hỏi Martha có nhớ gì về Jason không, bà nói: “Cậu Jason có một vết bớt lớn hình con bướm ngay cạnh rốn.

---Được rồi, Cheshire nghĩ. Mình có thể chứng minh Norman là chú Jason bằng vết bớt trên bụng.

Cheshire ngay lập tức bắt tay vào hành động. Thấy Norman đi vắng, cô lên gác xép của ông, đến ban công “góa phụ” và nấp sau lan can. Ngay cạnh Cheshire là một cửa sổ tròn để thắp sáng gác mái. Theo kế hoạch của Cheshire, cô có thể nhìn vào trong từ đây. Chắc chắn Norman sẽ để lộ bụng khi thay quần áo đi ngủ.

Nhưng đó là một kế hoạch thực sự tồi tệ.

Mãi đến hai tiếng sau, Cheshire mới cảm nhận được cái lạnh và cái đói ập đến. Norman hoàn toàn không xuất hiện, và ngay cả khi có xuất hiện, ông có thể sẽ không lộ bụng dù thay quần áo.

Cheshire cũng nhận ra một lỗ hổng nghiêm trọng trong kế hoạch của mình. Dù có thể xác nhận thành công Norman là chú Jason, làm sao cô có thể về nhà sau đó? Cách duy nhất để vào dinh thự từ hiên nhà là qua cửa gác mái nơi Norman đang ở. Cheshire sợ hãi nhìn xuống từ lan can. Từ đây đến mái nhà tầng ba của chái phía Nam bên dưới là khoảng ba mét. Cheshire không đủ can đảm để nhảy xa đến thế, và dù có nhảy, cô cũng sẽ trượt chân trên mái nhà dốc và rơi xuống.

Còn đang khịt mũi không biết làm sao, cô chợt nghe thấy tiếng động trên gác xép. Cheshire kinh ngạc bám vào cửa sổ lồi nơi ánh sáng lọt ra ngoài. Norman cuối cùng cũng về phòng.

Norman bước vào, đốt cái lò dầu cũ ở giữa căn phòng hẹp. Ngọn lửa lớn dần, phủ thêm bóng tối trên khuôn mặt xấu xí của ông. Sau khi xác nhận lò đã được đốt, Norman ngồi xuống giường, từ từ giơ hai tay lên và ngáp một cái thật lớn. Trông ông hơi mệt mỏi.

---Việc này sẽ được hoàn thành sớm hơn dự kiến, Cheshire nghĩ với một nụ cười tự mãn.

Nhưng đồng thời, cô cũng thấy bồn chồn kinh khủng. Ngay khi Norman xuất hiện, cô đã có cảm giác buồn đi vệ sinh.

Một hiện tượng sinh lý đặc biệt luôn xảy ra khi bạn rình rập ai đó. Bức tường áp sát người càng khiến Cheshire không thể chịu đựng được.

Norman bắt đầu cởi áo khoác. Cheshire mong Norman cởi thêm nữa. Norman cởi áo sơ mi và quần, chỉ còn lại chiếc quần trong.

Chút nữa cởi quần trong ra...

Sự nghi ngờ đột nhiên dâng lên trong lòng Cheshire.

Không đi tắm, Norman chỉ thay bộ đồ ngủ để chuẩn bị đi ngủ. Điều đó có nghĩa ông không cần cởi quần trong. Vào một đêm lạnh giá thế này, tại sao lại phải để lộ bụng trần của mình?

Ngay khi nghĩ đến từ “lạnh”, mũi của Cheshire bắt đầu ngứa ngáy. Và nữ thám tử, người đã giấu mình thành công cho đến lúc đó, bất ngờ mắc một sai lầm khủng khiếp.

“Hắt xìiii”

Chảy nước mũi làm kích ứng màng nhầy trong mũi, Cheshire phát ra tiếng hắt hơi.

Cánh cửa bên ngoài căn gác xép mở ra, để lộ bóng dáng to lớn của Norman.

“Ai? Cô làm gì ở đó vậy?”

Bằng một giọng trầm và khàn, Norman tiến lại gần Cheshire. Một khuôn mặt cháy đen lơ lửng trong bóng tối, hai cánh tay đưa về phía trước để nắm lấy kẻ đột nhập.

Vì bộ dạng xấu xí và chỉ mặc độc chiếc quần trong, đây sẽ là một cảnh có thể được quảng cáo là phim kinh dị hạng B.

“Không, đừng lại gần tôi…”

Cheshire lùi lại. Lan can cứng của mái hiên đập vào sống lưng cô. Không còn thời gian nữa. Norman từ từ tiếp cận. Quá tuyệt vọng, cô trèo qua lan can.

“Đừng qua đây!”

Nhưng Cheshire không đủ nhẹ để di chuyển như một vận động viên thể dục Đông Âu trên xà thăng bằng. Norman bước thêm một bước, đầu ngón tay chạm vào người Cheshire khiến cô mất thăng bằng khi cúi xuống tránh. Khuỵu gối, khoa tay múa chân và lảo đảo như một con rối.

Tiếng hét từ ban công “góa phụ” vang vọng khắp nghĩa trang, đánh thức cả những người chết đang yên giấc.

Và Cheshire chìm vào bóng tối.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của masaya yamaguchi