Một đống tàn thuốc trong chiếc gạt tàn trên bàn. Thanh tra Tracy lắc đầu dữ dội, tự hỏi thứ này đã rút ngắn bao nhiêu thời gian trong cuộc đời ông.
- - - Kiểu suy nghĩ này sẽ đẩy mình vào ngõ cụt của sự lo lắng và hủy hoại bản thân mất.
Chẳng phải Bác sĩ Collins vừa nói với ông như thế sao?
Dù trời đã khuya, Tracy vẫn ngồi một mình ở bàn làm việc tại Sở Cảnh sát Marbletown. Cảnh sát trưởng bảo ông về nhà nghỉ, nhưng những xác sống vẫn nhởn nhơ ngoài kia nên dù có về nhà, ông biết mình vẫn chẳng thể ngủ được.
Bác sĩ Collins tại phòng khám Tracy vừa ghé qua lúc tối khuyên ông nên dành thời gian cho sở thích, đam mê và những hoạt động ngoài trời để thả lỏng tinh thần hơn là thu mình lại, nhốt bản thân trong phòng. Nhưng một thanh tra làm việc chăm chỉ như ông thì làm gì có thú vui nào.
Tất cả những gì ông có thể làm là làm việc. Bác sĩ Collins cũng cảnh báo rằng ông đang làm việc quá sức, nhưng nếu không giải quyết êm xuôi vụ này, Tracy nghĩ mình sẽ không thể thoát khỏi bóng tối nặng nề trong lòng.
Đầu tiên, Tracy quyết định xem xét báo cáo qua điện thoại của Fox từ khu Back Bay.
Tin tức về Farrington mà hai tòa soạn có được vô cùng ít ỏi. Tệ hơn là không chỉ Farrington, cả người phụ trách chuyên mục đã viết bài báo về ông ấy cũng không thể liên lạc. Một trong số phóng viên viết bài đã đến Tombsville. Tracy quyết định xem lại lời khai của William và Nanga. William đã gặp Farrington nên có thể dùng “biện pháp mạnh” khiến anh khai ra nhiều hơn. Dù trời đã khuya, Tracy vẫn quyết định lái xe cùng Lopez đến nhà William.
Như đọc được suy nghĩ của Tracy, ông ngay lập tức nhận được một cuộc gọi từ Lopez.
Nhưng khi nhấc máy, mặt ông tối sầm lại.
Lopez than thở qua điện thoại.
“...Vậy đó thanh tra, không chỉ người chết mà cả người sống dường như cũng bắt đầu chạy trốn. Vợ anh ta, Helen, nói rằng William đã rời đi vào buổi tối mà không cho biết sẽ đi đâu và vẫn chưa quay lại... Vâng, và bạn tôi Jim Fielder, một nhân viên PR, cũng không ở đó. Thật tình, mọi người có vẻ ghét tôi nên nơi nào tôi đến, họ cũng chạy mất.”
“Hình như là vậy, Lopez. Sở Cảnh sát Marbletown có vẻ đã tham gia ‘Hiệp hội con ghẻ quốc dân thì phải. Không phải chỉ cậu bị ghét đâu, tôi và Fox cũng vậy.”
Tracy đặt điện thoại xuống. Lần đầu tiên sau một thời gian dài, ông thấy thương đồng nghiệp của mình. Ông không đơn độc trong mớ bòng bong này. Tracy nghĩ bụng khi hai thám tử trở về, ông sẽ đãi họ pizza và cà phê. Vừa lúc đó, một cấp dưới khác, Thám tử Callahan, mở cửa bước vào.
“À thanh tra, ông vẫn ở đây sao? Ông sao rồi?”
Callahan nói bằng giọng vui vẻ thường ngày, nhưng ông đột nhiên trừng mắt nhìn anh ta khó chịu. Trên bàn của Callahan là xấp Tạp chí Marbletown, tiêu đề là “Thanh tra đào mộ” Việc báo chí giật tít là khó tránh khỏi bởi Tracy đã phạm sai lầm ngớ ngẩn. Nhưng toàn bộ thông tin và manh mối quan trọng của cuộc điều tra giờ đang nằm hết trên mặt báo vì Callahan đã tiết lộ quá nhiều. Tracy không muốn mời Callahan ăn pizza chút nào. Hành động của Callahan có thể khiến anh ta bị sa thải.
Tracy chộp lấy tờ báo trên bàn đưa cho Callahan. Ông định phàn nàn nhưng Callahan vội nói “Vâng, chuyện là thế này, thưa thanh tra” rồi cầm lấy tờ báo không chút do dự.
Tracy không thể mắng anh ta được nữa. Dường như không quan tâm đến sếp mình, Callahan tiếp tục: “Cách đây không lâu, khi thanh tra không có mặt, tôi nhận được điện thoại từ cô Edding, một nhân viên của nghĩa trang. Cô ấy biết danh tính thực sự của Farrington nên tôi đã đến hỏi.”
Tracy hoảng hốt.
“Khoan đã. Tên đó vẫn đang chạy trốn mà?”
“Nói thế nào nhỉ..” Callahan lầm bầm.
“Tôi muốn hỏi một câu hỏi khác: Người đó còn sống hay đã chết?”
Callahan thầm nghĩ sắp có hai mươi cửa hỏi đáp rồi nên quyết định sớm đưa Tracy trở về với thực tế.
“Xin lỗi” Callahan nói, tự hỏi liệu mình có nên xin lỗi không: “Ông ấy lại chết rồi. Cô Edding nói Farrington thật ra là Frank O’Brien, một nhân viên bất động sản đã chết trong một vụ tai nạn vào hôm trước.”
Tracy lấy tay che mặt và bắt đầu rên rỉ: “Ôi, những xác sống thích trêu đùa cảnh sát ở Marbletown... Cơ sở nào để cô Edding khẳng định như vậy?”
Callahan nhanh chóng vẽ cặp kính và bộ ria mép của Ơ’Brien vào bức tranh của tờ báo như Edding đã làm, sau đó so sánh nó với bức tranh biếm họa Farrington. Tracy không khỏi gật đầu.
“Nếu cậu nói họ giống nhau thì họ giống nhau thật…”
Tracy nhớ lại câu chuyện về gia tộc Barleycorn của Tiến sĩ Hearst. Có suy đoán rằng O’Brien đã tự sát vì John Barleycorn thay đổi đối tác kinh doanh của mình từ O’Brien thành Heiji Nanga. Ngoài ra, chị gái của John, Jessica, đã kết hôn với con trai của O’Brien và là một trong những người thừa kế của gia đình Barleycorn.
Tracy hỏi Callahan.
“Vậy cậu đã ghé qua nhà O’Brien chưa?” Callahan gật đầu.
“Tôi đã đến thẳng nhà O’Brien.”
“Thế nào?”
“Chẳng có gì. Jessica hét lên cuồng loạn, còn người chồng nhu nhược thì sợ hãi và im lặng. Nhưng bà ấy xác nhận thi thể bố mình đã được đặt ngay ngắn trong quan tài trước lúc làm lễ tại nhà thờ.”
“Sau đó?”
“Nắp quan tài được đóng lại và được chôn cất như hiện tại, vì vậy không ai biết bên trong có gì”
“Tôi hiểu rồi. Không biết chúng ta có phải đào mộ vào ngày mai không”
Tracy bắt đầu chán nản. Ông dám chắc báo chí sẽ lại viết: “Thanh tra tự đào mồ chôn mình. Tracy thở dài.
“Chết tiệt, tôi không muốn tin chuyện này. Thế là quá đủ với người chết rồi. Những người còn sống thì sao? Cậu đã kiểm tra chứng cứ ngoại phạm của Jessica và Freddie chưa?”
“Rồi. Tôi cũng đã nghĩ đến họ. Tuy nhiên, vào đêm John bị giết, cả hai đã ở nhà một người bạn uống rượu whiskey Ireland và chơi bài đến sáng. Người bạn đó đã xác nhận. Có vẻ họ có chứng cứ ngoại phạm.
Không còn lựa chọn nào khác, Tracy phải quay lại với O’Brien đã chết.
“Vụ tai nạn của O’Brien xảy ra khi nào?”
“Nếu tôi nhớ không nhầm thì vào đêm ngày 1 tháng 11, một ngày sau Halloween, chiếc xe đã rơi xuống một vách đá gần Thác Springfield và được phát hiện vào sáng hôm sau.”
“Thế sao? Vậy chúng ta cần đến sở giao thông vận tải để hỏi chi tiết.”
Khi đến nơi, ông gặp được viên cảnh sát điều tra vụ tai nạn đang làm nhiệm vụ. Anh trả lời câu hỏi của Tracy trong khi nhấp một ngụm cà phê xay.
“Ồ, đó là một tai nạn khủng khiếp. Xác chết bị phân mảnh. Anh biết mà, phần đường ở Thác Springfield bị gọi là ‘Khúc cua tử thần, trùng tên với một bài hát nổi tiếng đấy?”
“Người lạ không quen đường thường xuyên gặp tai nạn ở đó à?”
“Đúng. Người lạ thôi. Còn dân địa phương thì nắm rõ khúc cua này. Đó là lý do tôi kết luận cái chết của một người dân bản địa như O’Brien không phải tai nạn mà là một vụ tự sát. Nếu biết đây là đoạn đường nguy hiểm, chắc chắn ông ấy sẽ cẩn thận khi lái qua. Ngày hôm trước cũng xảy ra tai nạn ở cùng một nơi, nhưng…”
Tracy cáu kỉnh vì phải nghe chuyện không liên quan. Nhưng viên sĩ quan vẫn tiếp tục nói.
“Anh ta là dân thành thị đến từ khu Back Bay. Tất nhiên, chiếc Porsche mạ vàng của anh ta đã bị đưa đến bãi phế liệu. Anh ta bị va chạm rất mạnh vào đầu nên đã bất tỉnh, đồng thời không mang theo bằng lái xe nên khó xác định được danh tính. Nhưng tối nay, khi tỉnh lại, anh ta khoe rằng mình là một người nổi tiếng viết cho các tạp chí sân khấu”
Tracy rướn người về phía trước vì ngạc nhiên.
“Anh có hỏi anh ta tên gì không?”
“Một nhà phê bình sân khấu, hình như bút danh là Patrick Hunt, anh ta không nói tên thật.