“Thực sự, em đã suýt rơi khỏi hiên góa phụ và trở thành góa phụ đấy.”
Cheshire càu nhàu, kéo quần xuống và bắt đầu xịt làm mát những vết bầm tím trên mông.
Nằm trên giường, Grin vừa phản đối vừa che mắt bằng bìa cuốn sách đang đọc dở, cố gắng không nhìn cô.
“Này, có gì mà anh phải xấu hổ? À, góa phụ là một người vợ có chồng đã chết.”
“Chà, thật tuyệt!”
Cheshire đứng dậy với bên mông vẫn lộ ra, cô vui vẻ nói: “Ồ phải rồi, khi em chết, anh sẽ thành góa vợ.”
— Cũng chưa biết được.
“Này Grin, anh có lo lắng cho em không? Anh có nghĩ mình sẽ gặp rắc rối nếu em chết không?”
Kéo cuốn sách ra khỏi mặt, Grin lạnh lùng nói.
“Không có gì phải lo cả. Tiếng mông của em đập xuống chắc cũng khiến Lầu Năm Góc phát hoảng vì nghĩ người ngoài hành tinh đã xâm chiếm Trái Đất rồi.”
Mới khoảng một giờ trước, tiếng Cheshire rơi xuống ở cánh phía Nam vang vọng khắp dinh thự Barleycorn. Cheshire may mắn không bị thương nặng, chỉ đập mông vào phần mục nát của mái nhà và bị va vào lưng ở dưới.
Nếu nặng hơn một chút, cô sẽ trượt khỏi mái nhà, rơi xuống đất và chết ngay lập tức. Lần đầu tiên, Cheshire biết ơn cân nặng của mình.
Norman lập tức xuống cứu Cheshire. Sau đó, Cheshire to tiếng với Isabella, tuyên bố không ở cùng phòng với mẹ nữa mà chạy vào phòng Grin.
“Anh cũng xấu tính nữa. Cheshire tỏ vẻ gay gắt: “Norman đã giúp em tốt bụng hơn anh nhiều đấy”
“Vậy rốt cuộc ông ta không phải chú Jason, phải không?”
Cheshire xấu hổ nói: “Phải. Ông ta không có vết bớt nào trên bụng. Sau khi được cứu, em mạnh dạn hỏi và ông ta cho em xem. Giọng cô nhỏ dần. “Giờ nghĩ lại, Norman đã ở cùng em trong phòng của bà Monica đêm đó. Em hoàn toàn quên mất vì ông ta chỉ ngồi đó không nói lời nào, như một bóng ma vậy. Ngay cả khi John gọi điện thoại tới, ông ta thậm chí còn không nhúc nhích gì.”
Grin ngạc nhiên đặt sách xuống.
“Em nhận được một cuộc gọi từ bác John sao? Sao em không nói với mọi người?”
Cheshire bối rối.
“Vì không ai hỏi em.”
“Cuộc gọi khi nào? Hai người đã nói gì?”
“À lúc đó khoảng mười rưỡi, em đang ngồi xem một bộ phim kinh dị có quái vật. Mẹ có ở đó không nhỉ?”
“Sao em lại hỏi anh?”
“Vì em không nhớ. Ông ấy gọi cho em sau bữa tiệc, nhờ em trông chừng mẹ trong tối đó rồi cho em một ít tiền tiêu vặt.”
“Rồi sao nữa?”
“Em đang nói đây! Xin lỗi đã hét vào mặt anh, em đã nhận 10 đô-la nên không muốn trả lại.”
“Hẳn mẹ em đã ở cùng với bác William vào thời điểm đó.”
“Lúc đó em không biết. Mẹ bảo vào phòng tư liệu nhà tang lễ tìm một cuốn sách để đọc lúc đi ngủ. Lúc đó khoảng chín giờ. Dù em nghĩ việc tìm sách chỉ là một lời nói dối nhưng…
“Đó là toàn bộ câu chuyện sao?”
Cheshire vội gật đầu để tránh bị trách móc thêm. Một mảnh ghép nữa xuất hiện. Tuy nhiên, đây chỉ là một góc nhỏ trong tổng thể bức tranh, Grin vẫn chưa có lời giải cho toàn bộ. Khi cậu đang tập trung suy nghĩ, Cheshire nói: “Thay vì tra hỏi, anh hãy nghe em giải thích này. Em đã xác nhận thân phận của Norman, nhưng vẫn nghĩ rằng người lạ mặt bí ẩn chính là chú Jason. Ngày mai, em sẽ lẻn vào phòng Norman một lần nữa.”
“Lần nữa sao? Để làm gì?”
“Norman nói căn phòng đó trước đây là của cặp sinh đôi Jason và James lúc nhỏ, đồ đạc của chú Jason vẫn còn ở đó. Em sẽ đến đó kiểm tra chúng và có thể có thêm chút manh mối về kẻ sát nhân hồi sinh trong đêm Halloween.”
Grin choáng váng.
“Được thôi, em đi đi. Lần này em sẽ chọc thủng mái nhà cho xem”
Cheshire bĩu môi.
“Nếu anh lo ngày mai em lại ngã thì hãy đi cùng em, hỡi người đồng đội thám tử. Cô hơi tự cao bảo: “Này, anh đang lo lắng cho em phải không? Em biết mà”
Nói xong, Cheshire nhanh chóng cởi bỏ áo len, trên người chỉ còn mỗi bộ đồ lót, chui lên giường nằm cạnh Grin.
“Lạnh quá. Bình xịt làm mông em lạnh ngắt. Có ai sưởi ấm cho em không?”
— Ý định của Cheshire rất rõ ràng dù cô có vẻ xấu hổ. Chuyện này thật tồi tệ, Grin nghĩ.
Cậu biết một ngày nào đó Cheshire sẽ cho mình cơ hội làm chuyện ấy, nhưng không nghĩ nó lại đến sau khi bản thân chết. Grin thấy mình thật đáng thương. Như có những người đàn ông xui xẻo luôn gặp chuyện không may, chẳng hạn bị tiêu chảy đúng lúc chuẩn bị lên giường với cô gái mình thích.
Quay lưng về phía Grin, Cheshire nói: “Em biết hôm qua lúc tham gia đua xe và gặp tai nạn, anh đã lo lắng và ôm em...”
- Chết tiệt, Grin thầm nguyền rủa trong đầu. Đây là lý do không bao giờ được mất cảnh giác với phụ nữ. Cheshire tiếp tục chìm đắm trong câu chuyện làm Harley Quinn [4E] của chính mình.
“Má của anh thực sự rất lạnh, nhưng lúc đó, cảm xúc nóng bỏng từ anh đã truyền sang em…”
Grin nghiêng người nghĩ thầm, thật ra má anh lạnh là do anh đã chết rồi. Grin cố di chuyển đến mép giường để tránh Cheshire. Cheshire bám theo, cô dụi chân mình vào chân Grin.
“Nè, anh định đi ngủ mà mặc quần áo kín mít vậy sao?”
“Ừ, lạnh quá. Anh bị cảm lạnh.”
“À thế em sẽ giúp anh sưởi ấm.”
“Không được, anh đang đọc dở cuốn này. Sách hay lắm, tên là Địa Đàng Quanh Co.”
“Sách viết về gì thế?”
“Một tác phẩm kinh điển của Trung Quốc, cốt truyện phức tạp như một trò chơi trên máy tính, chuyện này đan vào chuyện kia. Nó nên được coi là tiểu thuyết siêu trinh thám viết về dòng thời gian vô tận, nắm bắt mọi khả năng…”
“Ây da, nghe chán quá. Không có cuốn tiểu thuyết nào trên thế giới thú vị hơn một cô gái mặc quần lót và áo ngực đâu anh.”
Cheshire vẫn quay lưng về phía Grin nhưng móc áo ngực của cô đã tháo từ bao giờ. Grin co ro sát mép giường.
“Anh sợ hả?”
Cheshire cuối cùng phải dùng kế khích tướng. Grin không ghét cô nhưng cứ thế này cũng không phải cách. Grin đáp lại yếu ớt như một cậu bé mới lớn mặt đầy mụn chưa trải sự đời: “Không, anh không sợ, nhưng..”
Cheshire nói đầy hào hứng: “Đừng lo, em sẽ dạy anh... À, hay anh sợ có em bé?”
— Ngớ ngẩn, Grin nghĩ.
Cậu biết Cheshire kiêu ngạo là thế nhưng cô cũng chẳng có kinh nghiệm mấy. Các cô gái tuổi Cheshire thường cố tỏ ra từng trải nhưng phần lớn thời gian đều ôm gối khóc một mình.
Vì Grin tiếp tục giữ im lặng, Cheshire thay đổi chiến thuật một chút.
“Chúng ta có thể phòng tránh. Nhưng có con cũng tốt mà. Anh và mọi người trong gia tộc Barleycorn hình như có một thói quen xấu là thích nói về sự sống và cái chết. Nhưng sao anh không nghĩ chúng theo hướng này – những đứa trẻ chính là mầm sống vĩnh cửu?”
“Ý em là sao?” Grin sẵn sàng bắt đầu mọi chủ đề khác miễn là nó kéo dài. Cheshire đột ngột quay sang Grin và cười rạng rỡ.
“Nếu một người chết đi, tất cả sẽ kết thúc. Nhưng nếu sinh một đứa trẻ thì một phần của người đó sẽ sống mãi cùng đứa trẻ đó... Ý em là gene. Những thứ như ngoại hình đẹp và tài năng âm nhạc được truyền từ đứa trẻ này sang đứa trẻ khác, và chúng vẫn tiếp tục như vậy. Vì vậy, một phần trong chúng ta có thể sống mãi miễn là con cháu của ta tiếp tục duy trì nòi giống. Ông Smiley cũng nói vậy phải không?”
Chắc chắn những gì Cheshire nói có sức thuyết phục mạnh mẽ thổi bay cái nhìn u ám và mong manh về sự sống và cái chết. Nhưng Grin, hiện đã chết và không có tế bào sống, chẳng thể quan hệ tình dục ngay cả với mục đích cao cả như vậy.
“Anh hiểu những gì em nói, nhưng không, anh không thể.”
Dưới tấm chăn, Cheshire cởi hết đồ lót và ném ra khỏi giường. Chiếc quần lót dính chặt vào chiếc ti-vi bị hỏng tiếng đang chiếu kênh MTV. Cheshire nói với giọng nửa đe dọa.
“Anh thấy xấu hổ khi ở trước mặt em sao? Anh ghét em đến vậy à?”
“Không, anh không ghét em.” Grin vội vàng đính chính.
“Vậy tại sao? Anh là một người thông minh, hãy giải thích đàng hoàng để em có thể hiểu được”
“Thật ra, anh... chết..” Cậu ngập ngừng không thể nói thêm: “Anh bị ám ảnh bởi cái chết. Anh bị căng thẳng và kiểu như... không thể làm chuyện đó”
“Không thể sao?”
Cheshire thốt lên như một đứa trẻ lần đầu tiên biết chuyện cả cua và thỏ đều không sống trên mặt trăng. Grin tiếp tục bào chữa: “Anh mất gia đình khi còn nhỏ nên anh cứ nghĩ mãi về cái chết, rồi cái chết thành nỗi ám ảnh hằn sâu trong tâm trí anh…”
Vừa nói, Grin vừa chuẩn bị tinh thần rằng Cheshire sẽ cười phá lên. Cheshire ghét nghe Grin nói chuyện nghiêm túc và luôn cười to. Nhưng lần này, Grin đã nhầm.
Cheshire nhìn cậu chằm chằm, những giọt nước mắt lấp lánh đọng trên khóe mắt. Thay vì cười lớn, Cheshire khịt mũi rồi nói: “Em hiểu rồi. Anh đã trải qua rất nhiều thời điểm khó khăn. Được rồi. Em sẽ đợi tới khi anh ổn. Cho đến lúc đó, em sẽ giữ gìn cơ thể xinh đẹp của mình. Còn bây giờ, em sẽ kể một câu chuyện đặc biệt có thể giúp anh thấy tốt hơn.”
Grin bối rối trước phản ứng bất ngờ của Cheshire.
“Một câu chuyện khiến anh cảm thấy tốt hơn sao? Chuyện gì?”
“Câu chuyện chứng minh cái chết không tồn tại. Đây cũng là câu chuyện em nghe được từ bà của em ở Burgundy. Trong khoảnh khắc con người bước vào cõi chết, những gì diễn ra trong quá khứ sẽ như một cuộn phim tua nhanh trước mắt.”
Grin gật đầu vì cậu đã có trải nghiệm tương tự khi chết. Tiến sĩ Hearst gọi hiện tượng này là “ký ức hình ảnh”.
“Nếu khoảnh khắc cuối cùng khi ta còn sống lặp đi lặp lại trong phần ký ức đó, vậy nghĩa là cuộc sống đang tái diễn, và cuối cùng ta được hồi sinh. Con người luôn cận kề cái chết nhưng sẽ không bao giờ chết”
Grin chợt bật cười. Đây là điểm nghịch lý trong vĩnh cửu luân hồi [5E] . Nhưng với Grin, câu chuyện hiện tại của Cheshire còn giúp an ủi hơn nhiều so với quan điểm của bất kỳ triết gia vĩ đại nào về sự sống và cái chết.
Nếu chưa chết, chắc cậu sẽ ôm lấy Cheshire, sẽ dũng cảm bước vào cuộc sống gia đình êm ấm như vốn dĩ – Grin tha thiết ước ao.
Nhưng cậu không làm được. Cậu không thể chịu đựng được cảm giác sợ hãi, sợ một ngày sẽ mất cô. Grin không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tiếp tục đánh lừa cô bằng cách kéo dài câu chuyện.
“Câu chuyện thú vị đấy, Cheshire. Anh có một câu chuyện tương tự về cuộc đua giữa Achilles và rùa... Này Cheshire, em có đang nghe không?”
Cheshire nhanh chóng thay đổi khi không thực hiện được mục đích của mình. Mệt mỏi vì thất bại trong hai cuộc phiêu lưu vĩ đại, cô ngủ thiếp đi với một tiếng thở dài khe khẽ.
Âm thanh của ti-vi hỏng tiếng bị chiếc quần lót phủ lên đột nhiên trở lại, lời ca của một người đàn ông cô đơn “Thà cháy rụi còn hơn rỉ sét” vang lên.