Người chết vẫn thao thức trong bóng tối.
Người chết nghĩ đây là một nơi lý tưởng ẩn náu nên tiếp tục nằm im trong đó.
Cả đời ông chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ ẩn nấp ở một nơi như vậy, nhưng cuối cùng ông lại trốn ở đây và thầm mong người sống không tìm thấy mình.
Người sống không hiểu được cảm giác người chết. Nhiều lần người sống đi ngang qua nơi ông trốn nhưng họ không bao giờ nghĩ ra ông sẽ náu mình ở một nơi như vậy.
Nhưng người chết không hề có cảm giác hồi hộp phấn khích như lúc chơi trò trốn tìm. Người chết không còn adrenaline dâng trào trong mạch máu mà dường như đang sụp đổ từng chút một.
Nhưng người chết cuối cùng cũng sẵn sàng làm những gì còn dang dở. Đó là việc ông ghi nhớ trước khi chết và tiếp tục đeo bám linh hồn lúc ông qua đời hệt như một sứ mệnh.
Sứ mệnh? Hay linh hồn?
Người chết trầm tư hỏi chính mình, thầm nở một nụ cười đau khổ.
Dù đã chết nhưng ông vẫn bị thúc đẩy bởi ý thức về sứ mệnh giống như khi còn sống.
--- Thật kỳ lạ, tại sao ý thức này lại tồn tại trong một cơ thể đã chết? Ý thức sao? Không, hồn ta chẳng phải đã lìa khỏi xác sao? Phải chăng mầm sống đã rời khỏi cơ thể và đang điều khiển chính xác chết này?
Tuy nhiên, người chết cảm giác rằng linh hồn của ông cuối cùng cũng sẽ biến mất giống như thể xác này. Ông có trực giác rằng tình huống này chẳng qua chỉ là một sự ân xá bí ẩn của cái chết do ý trời đưa đến.
Người chết lại nghĩ mình không thể cứ chơi trò trốn tìm mãi được.
— Mình nên sớm rời khỏi đây. Sau khi hoàn thành sứ mệnh, mình sẽ tìm một nơi có thể thực sự an nghỉ.
Việc kiên nhẫn chờ đợi không chỉ khiến thể xác mà cả linh hồn cũng biến mất. Không đời nào chuyện vớ vẩn này có thể kéo dài mãi được...