Grin quyết định đọc bản đánh máy của Jason trong khi Cheshire đi ăn sáng.
Đó là một bản ghi chép dài hai mươi trang ghi lại ký ức rời rạc về những chuyện đã làm suy sụp thần kinh và bào mòn trái tim ông. Có vẻ Jason đã viết theo hướng dẫn của bác sĩ, nhưng do sức khỏe tinh thần của bản thân nên câu từ có phần lộn xộn, một số đoạn còn không hợp ngữ cảnh. Grin cẩn thận đọc chúng và chọn ra ba đoạn có vẻ quan trọng.
Ngày 1 tháng 10
Nghe lời khuyên của Bác sĩ Dirksen, tôi bắt đầu viết nhật ký.
Có thể nói đây giống một cuộc hành trình đi sâu vào tâm trí của chính mình. Nhưng đó không phải là xưng tội với Chúa. Vừa mắc bệnh tâm lý vừa mất niềm tin, tôi không đủ tư cách làm một giáo sĩ nên không muốn thêm bất kỳ bình luận tôn giáo nào vào nhật ký này.
Chỉ là tôi đang cố gắng moi ra những hạt giống đau khổ đã bị đè nén trong sâu thẳm trái tim mình – sự thật.
Bước đầu tiên để khám phá bóng tối trong trái tim mình, tôi phải bắt đầu với bản ghi chép về trải nghiệm khắc nghiệt của năm ngoái.
Những biến cố trong nửa năm kể từ mùa hè năm 1968 đã thay đổi cuộc đời tôi.
Ngay sau cuộc tấn công năm 1968, tôi đến Việt Nam với tư cách là một Cha Tuyên úy. Tình nguyện ra tiền tuyến, tôi đã xức dầu cho thi thể của nhiều người lính tội nghiệp trong những căn lều nóng nực, bẩn thỉu và nhìn họ ra đi. Ngày qua ngày, tôi phải chứng kiến cái chết của rất nhiều người, và rồi tôi nhận ra, những người tôi lắng nghe không phải người sống mà là người sắp chết – hay gọi cách khác là xác sống. Thật xấu hổ. Nhưng một người chỉ có niềm tin yếu ớt như tôi không thể cưỡng lại được điều này. Mỗi giờ trong ngày, tôi không đối diện với Chúa mà phải đối mặt với cái chết không thể tránh khỏi.
Mọi chuyện vẫn ổn khi tôi làm lễ ở giường bệnh.
Nhưng khi cuộc chiến trở nên khốc liệt hơn, người ta không làm nghi lễ tiễn người chết nữa, họ cần hành động thực tế hơn cho binh sĩ tử trận. Nói cách khác, không có người tẩm liệm để giúp các xác chết trở nên “chỉn chu” khi đưa họ trở về với gia đình Mỹ.
Đúng lúc đó, James đến tiền tuyến chỗ tôi. Nó được phái đi với vai trò người tẩm liệm cho quân đội nhưng không được tôi chào đón. James giới thiệu tôi với quân đội để thay chỗ những người tẩm liệm bị mất tích. Tôi ghét công việc này nên đã chọn làm linh mục, nhưng tôi vẫn đủ tiêu chuẩn làm người tẩm liệm theo yêu cầu. Tôi không chắc tại sao James lại chọn mình. Có thể hành động này là để trả thù những chuyện trong quá khứ nhưng tôi không muốn nhắc đến nữa.
Lúc đó tôi đang trong tình trạng tiến thoái lưỡng nan, không thể chối từ nhưng cũng không muốn cầm súng. Và cùng với James, tôi phải đối mặt với cái chết bi thảm mỗi ngày.
Vì từng làm trong ngành tang lễ nên dù ghét, tôi nghĩ mình đã quen với việc tẩm liệm rồi, nhưng trên chiến trường, thực tế lại hoàn toàn khác.
Xác chết ở đây trông thảm hại cùng cực. Không xác chết nào trên chiến trường có thể yên giấc ngàn thu như khi nằm trên chiếc giường êm ái được người thân yêu thương bao bọc.
Một người vĩ đại làm chủ thế giới, yêu thương nhân loại chỉ còn lại dưới hình hài những miếng thịt bẩn thỉu nằm lại trên chiến trường. Dù họ là ai thì khi chết, việc tẩm liệm cũng diễn ra nhanh chóng, không chậm trễ một giây nào.
Chúng tôi ghép những miếng thịt lại với nhau như chơi trò giải đố. Tìm kiếm thẻ bài quân nhân mà người ta hay gọi là dog tag, xem hình xăm trên da, kiểm tra vết sẹo phẫu thuật do ruột thừa, vết giặt trên quần áo, chỉnh trang để anh ta trở lại hình dáng ban đầu, gửi lại về cho gia đình đang đợi ở quê nhà. Chúng tôi làm công việc này ngày qua ngày.
Nhưng cái chết bi thảm nhất là cái chết đến bất ngờ nhất. Lúc tấn công, quân ta liên tục tiến về phía trước. Khi gấp rút rút lui, ta sẽ chôn những người lính xấu số ở chính nơi anh ta nằm xuống. Vài tháng sau, lúc chiếm lại được vùng đất đó, ta lại đào mộ lên, trang trọng đặt thi thể vào quan tài.
Có lần khi đào một ngôi mộ được đánh dấu bằng một cây thánh giá với một chiếc dog tag bên trên, chúng tôi tìm thấy một xác chết được bọc trong chiếc lều mọc đầy nấm mốc trắng. Chúng tôi đặt xác lên bàn mổ, cắt xuyên lều. Xác chết ở tình trạng vô cùng khủng khiếp. Cơ thể bị lũ côn trùng nuốt chửng, nhãn cầu đã biến mất, chỉ để lại hai hốc mắt là hai hố sâu thăm thẳm vô vọng. Những trường hợp nghiêm trọng hơn sẽ xuất hiện hàng vạn con giòi đang xâu xé xác chết.
Tôi không thể chịu được mùi thối khủng khiếp từ xác chết. Lần đầu tiên tôi biết được xác chết có mùi hôi tanh đặc sệt đến mức buồn nôn. Mùi thối rữa bốc lên từ xác chết xộc lên như một bức tường đang cố gắng nghiền nát mũi tôi. Nếu gặp côn trùng hay mùi khó chịu, bạn có thể dùng nước hoa hoặc bạc hà. Nhưng các biện pháp như vậy không khác nào trứng chọi đá trước mùi hôi thối khủng khiếp của những cái xác.
Trong điều kiện khí hậu nóng ẩm, những cái xác chẳng khác gì bánh pizza bị thổi rữa và nhão nhoét. Sự phân hủy diễn ra mãnh liệt, hầu hết các mô mềm của xác chết đã rã đến mức lẫn lộn màu sắc và không thể giữ nguyên hình dạng ban đầu. Phổi màu xanh đậm, dạ dày vàng xám, gan màu đỏ sẫm, cơ bắp màu đỏ tươi, gân màu xám bạc... Chúng tạo thành một khối bùn nhão, lẫn trong đó là những mẩu xương trơ trụi...
Nếu bạn nhìn thấy thứ gì quá khủng khiếp và bi thảm, các giác quan sẽ tê liệt. Tôi thậm chí còn nghĩ thứ khủng khiếp này thật đẹp. Tôi nhìn chằm chằm nó như một sinh viên nghệ thuật bị những bức tranh của Jackson Pollock mê hoặc.
Đó là thứ duy nhất không nên tồn tại ở thế giới mà Chúa đã tạo ra này. Đó không thể là người đàn ông đã nghĩ, tin yêu và cầu nguyện với Chúa. Đó cũng không thể là chàng thanh niên má hồng hào mới một năm trước đó đã nghe lời lãnh đạo hứa hẹn rằng chỉ một năm thôi, anh sẽ được về nước đón Giáng Sinh. Tôi không thể tin được đống thịt thối rữa này, như Job nói trong Kinh Thánh, tan chảy và vụn vỡ, là Chúa “lấy lại những gì Ngài ban cho”.
Và tôi nghĩ nếu đống thịt đó vẫn hiện hữu thì Chúa cũng không tồn tại.
Lúc này, thay vì nghĩ đến Chúa, ý nghĩ về cái chết bắt đầu xâm chiếm mạnh mẽ tâm trí tôi.
Ngày 16 tháng 10
Hôm nay tôi viết về Anita Morgan. Tôi không muốn đi sâu vào chi tiết. Dù có làm gì, tôi sẽ phải đối mặt với một sự thật khó chịu là Anita – do cảm nhận được sự "bất lực” của James – đã quay lưng lại với em ấy và hướng về phía tôi. Khi Anita mấp máy môi nói chuyện đó, tình yêu của tôi dành cho cô ấy cũng lụi tàn. Tất nhiên, đây không chỉ là lời chỉ trích về tình dục và sự phóng túng của Anita.
Đúng vậy, tôi chịu trách nhiệm nặng nề về lỗi lầm đã gây ra cho James.
Cảm giác tội lỗi đó đã dội một gáo nước lạnh vào tình cảm của tôi dành cho Anita.
Một ngày sau khi chia tay Anita, tôi quyết định bỏ tất cả mọi thứ và đến Việt Nam.
Ngày 31 tháng 10
Halloween. Đêm Giao thừa của người Celtic. Đó là ngày sức mạnh của các vị thần bóng tối lên đến đỉnh điểm, là thời điểm phù thủy và ác quỷ bay vút qua nơi cư ngụ của con người. Trẻ em hóa trang thành ma quỷ đi từ nhà này sang nhà khác, cầm lồng đèn bí ngô và nói: “Cho kẹo hay bị ghẹo.”
Nhưng vào Halloween mười ba năm trước, anh em chúng tôi – John, James và tôi – không hóa trang thành ma. Nếu con trai của người làm nghề tang lễ hóa trang thành ma, chúng sẽ bị các bạn cùng lớp trêu chọc.
Hôm nay là Halloween... Tôi thực sự phải viết về chuyện đó. Tôi phải viết về quá khứ tội lỗi đã ám ảnh mình từ sâu thẳm tâm can.
Mười ba năm trước vào ngày Halloween, tất cả trẻ em ở Tombsville đều vô cùng háo hức. Gánh xiếc Wild Mountain đến thị trấn ba ngày trước đủ hấp dẫn với những đứa trẻ nông thôn ít trò để chơi, nhất là trong dịp Halloween.
Nhưng với những đứa trẻ nhà Barleycorn không thể chơi Halloween, chúng tôi đành giải toả nỗi buồn bằng trò chơi đóng giả cao bồi viễn Tây. Cả ba chúng tôi chơi ở con dốc phía Nam dẫn đến khu đồi nghĩa trang. Tôi sẽ là Lone Ranger, James nhận vai người Mỹ bản địa. Tôi từng tự hào khi vung con dao găm của bố tôi lấy từ nhà tang lễ. Khi James đầu hàng, John và tôi trói em ấy vào một cây phong đường.
Chắc hẳn lúc đó chúng tôi đã rất tức giận. Hoặc có thể đó là sự thất vọng khi không được chơi Halloween. Nhìn James không thể di chuyển, John càng buông ra những lời bắt nạt nhục nhã hơn. Kế hoạch là sau khi tụt quần dài và quần lót của James xuống, John sẽ bôi lên bộ phận sinh dục của em ấy nước thịt lợn Klevy lấy từ nhà bếp. Dù nghĩ thế là quá đáng nhưng lúc đó tôi không thể chống lại người anh cùng cha khác mẹ của mình, tôi đã làm theo. Nhưng John có lẽ chán nản khi phải chơi đùa với trẻ con nên đã đổi ý và về nhà.
Chỉ còn lại James, bị trói vào cây, đang khóc, và tôi, đứng sững sờ.
Chạng vạng, những đứa trẻ ngoan bắt đầu trở về nhà, "thứ đó” xuất hiện.
“Thứ đó” xuất hiện giữa những bụi cây nhìn ra nghĩa trang và từ từ di chuyển về phía chúng tôi.
Sau đó, nó tấn công James, hiện đang bị trói vào gốc cây.
Một tiếng hét khủng khiếp vang vọng khắp nghĩa trang. Tuy nhiên, tôi không thể làm bất kỳ điều gì, chỉ biết đứng đó như bị tê liệt. Tiếng hét của James có lẽ đã vang đến tận nhà, nhưng mọi người đều nghĩ đó là trò đùa của trẻ con trong ngày Halloween.
James bị thương, vô phương cứu chữa.
Từ sau sự cố đó, James – em song sinh của tôi, đã sống như một xác sống, trốn tránh tôi, mà không, tránh giao tiếp với những người xung quanh. Đây là tội lỗi tôi đã chôn sâu trong lòng và không cách nào đối diện.
Chính tôi đã biến James thành xác sống.
Và bây giờ tôi là một xác sống bị ám ảnh bởi cảm giác tội lỗi và suy nghĩ về cái chết. Tôi không thể chịu nổi nỗi đau này, tôi thực sự muốn chết. Nếu tôi chết và chịu phán xét cuối cùng, và một lần nữa phải chịu nỗi xấu hổ của cái chết – nếu đó là sự chuộc tội cho tội lỗi của tôi...
...thì tôi có thể tin vào sự tồn tại của Chúa...
Với Grin, một mảnh ghép khác đã được lắp vào đúng vị trí.