Cái Chết Của Những Xác Sống Tập 2

Lượt đọc: 680 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mục 4.

“Chắc chắn không có Farrington nào ở đây cả. Khi William yêu cầu tôi tổ chức tang lễ cho ông ta, một mớ rắc rối ập đến người tôi.”

James tỏ ra lo lắng, liên tục lấy ngón trỏ sửa kính. Từ bệnh viện chỗ Patrick Hunt, Tracy và Fox đến Nghĩa trang Smiley để hỏi thăm James (đáng ngạc nhiên là ông ta không bỏ trốn). Tracy im lặng gật đầu.

“William cầu xin tôi rằng đây sẽ là điều cuối cùng tôi giúp anh ấy trong suốt quãng đời còn lại. Anh ta còn nói sẽ rất thú vị nếu tổ chức một đám tang giả trước mặt tay quản lý mới vênh váo là John. Thật xấu hổ, nhưng những cám dỗ này hấp dẫn tôi. Nói vậy nhưng tôi không muốn tham gia quá sâu vào vụ này. Tôi chỉ cung cấp những thông tin William cần và cố gắng làm theo yêu cầu của anh ta. Còn Nanga vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng William và Jim. Ông ta bảo phải tận mắt nhìn thấy xác chết của nhà sản xuất nổi tiếng’ Farrington đó rồi mới xem xét tài trợ. Do đó, chúng tôi phải chuẩn bị thi thể Farrington và tổ chức tang lễ. Ngày tổ chức tang lễ mỗi lúc một gần nhưng rất khó để tìm được một xác chết có tuổi tác và ngoại hình phù hợp. Tôi gợi ý họ hãy lấy xác của O’Brien – nhà môi giới bất động sản chuẩn bị được chôn cất. Trong cơn tuyệt vọng nên họ đồng ý ngay.”

“Anh lấy xác ra khi nào?” Tracy hỏi.

“Này, tôi không hề lấy xác ra, tôi chỉ tạo cơ hội thôi. Sau khi Thánh lễ kết thúc, quan tài tạm thời được đưa vào phòng tẩm liệm dưới tầng hầm với lý do chỉnh trang lại cho người quá cố trước khi chôn cất. Đây chính là lúc William và Jim đưa xác ra ngoài.”

“Chỉnh trang cho người quá cố sao? Thật vô nghĩa. Nếu tôi nhớ không lầm, ông Smiley cũng biến mất lúc đưa đến phòng tẩm liệm sau Thánh lễ. Đó là lúc duy nhất chúng tôi không để mắt đến quan tài.”

“Này, ông đổ lỗi cho tôi về sự biến mất của bố mình sao? Tôi thực sự không biết gì cả. Như ngày hôm qua tôi nói, sau khi chỉnh trang cho ông ấy và đóng nắp quan tài, tôi có rời mắt khỏi ông ấy trong giây lát.

Tracy không tin lắm nhưng vẫn tiếp tục truy hỏi: “Ông O’Brien là lựa chọn tốt hơn ông Smiley sao? Anh đã thực sự bỏ qua ông Smiley à?”

James có phần bối rối trước giọng điệu gay gắt của Tracy.

“Không, không phải, chẳng có gì đâu... Vì không ai biết được John hay nhà O’Bien sẽ xuất hiện tại đám tang của Farrington nên tôi ngụy trang thi thể một chút. Tôi cho ông ta đeo kính và thêm bộ râu giả. Tôi thề, đó là tất cả những gì tôi làm. Sau đó, William sẽ tự mình làm việc, đưa thi thể vào mộ. Tất nhiên là không có giấy chứng tử. Ngôi nhà trên phố Silkwood là nơi diễn ra mối tình của William và Isabella. Quan tài của Farrington lẽ ra phải được William mang đến vào buổi sáng tang lễ, nhưng cô Edding chuyên lo chuyện bao đồng đã gây ra một mớ hỗn độn như vậy?”

Tracy tỏ ra chán nản.

“Tôi đang nghĩ sẽ thật tuyệt nếu các nhà tang lễ bị thu hồi giấy phép và đóng cửa giống các cơ sở giải trí dành cho người lớn. À, O’Brien có ác cảm với John phải không?”

“O’Brien là đối tác lâu năm của ông Smiley, nhưng John đã cắt đứt mối quan hệ với ông ấy và chuyển sang Nanga.”

“Người Nhật giờ nổi tiếng lắm. Tracy nói với vẻ không quan tâm.

“Việc chấm dứt hợp tác với O’Brien đã khiến những người Ireland làm ầm lên. Họ hát những bài báng bổ như ‘John Barleycorn phải chết. Giờ nghĩ lại, đêm John qua đời, chuyện hợp tác đã trở thành một chủ đề nóng trong bữa tối, Jessica và những người khác đã cãi nhau”

“Tôi nghe nói xác chết O’Brien đã hồi sinh trong lúc anh đang tẩm liệm phải không?”

“Tiến sĩ Hearst nói vậy à? Có lẽ vậy. Thời điểm đó, ông ta đã chết cứng nên tôi nghĩ mọi chuyện sẽ êm xuôi. Nhưng giờ tôi phải thay đổi suy nghĩ của mình”

“Vậy rốt cuộc là O’Brien đã hồi sinh?”

James nuốt nước bọt và chậm rãi gật đầu. Lúc đó, Fox đã quay trở lại sau khi vừa kết thúc một cuộc điện thoại. Anh ta thì thầm vào tai Tracy.

“Đã xác định được danh tính của dấu vân tay trong chiếc két sắt ở văn phòng. Còn dấu vân tay phát hiện trong vụ tai nạn xe hơi trước đó là của Frank O’Brien”

Một lần nữa, dạ dày của Tracy lại cồn cào. Ông cảm giác nhiệt độ cơ thể mình tăng lên. Không ổn rồi, mọi thứ lại trở nên tồi tệ hơn...

Nhưng lời của James sau đó càng khiến Tracy lo lắng hơn.

“Vâng, thanh tra, sáng nay, tôi phát hiện một vật kỳ lạ. Nó ở trên bàn của tôi trong phòng tẩm liệm. Tôi hy vọng đây chỉ là một trò đùa ác ý.

James chìa ra một mảnh giấy. Bụng Tracy lại quặn lên. Trên đó có một dòng chữ đánh máy:

[JAMES - CÁI CHẾT THỨ BA]

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của masaya yamaguchi