Grin và Cheshire lẻn vào gác mái sau khi Norman theo Monica ra ngoài đi dạo buổi sáng.
Một căn phòng hẹp, khoảng một phần sáu sàn nhà là một ô cửa có cầu thang dốc.
Một chiếc giường sắt kê dưới khung cửa sổ tròn ở phía Nam, ngoài tủ quần áo nhỏ và chiếc lò dầu cũ còn có một chiếc bàn nhỏ cạnh giường. Không có ti-vi, chỉ có một chiếc đài xách tay cổ điển trên bàn nhỏ. Một khung cảnh vô hồn. Một căn phòng trống rỗng đầy nam tính, không có ký ức.
Nhưng Cheshire có lý. Từ chỗ Martha, họ biết rằng “Đồ lặt vặt của cặp song sinh nhà Jason được cho vào hộp gỗ đặt trên kệ”.
Ngay khi bước vào phòng, Cheshire đã nhìn lên chiếc kệ ngay phía trên lối vào nhưng chỉ thấy một chiếc máy đánh chữ phủ đầy bụi. Không thể nhìn xa hơn, cô quyết định leo lên ghế và thấy một khoảng vuông chưa phủ bụi bên cạnh chiếc máy đánh chữ.
Có lẽ mấy ngày trước cái hộp vẫn còn ở đó.
Căn phòng nhỏ nên họ tìm thấy cái hộp gỗ rất nhanh. Nó bị kẹt dưới gầm giường.
Cheshire kéo nó ra như một con chó săn tìm thấy con mồi, đó là một chiếc hộp gỗ phẳng chỉ đủ lớn để chứa một đầu máy video.
“Xem kho báu là gì nào. Cheshire phấn khích nói và mở nắp hộp.
Thực sự là một hộp kho báu đầy giá trị của bất kỳ đứa trẻ nào, nhưng khi đứa trẻ lớn lên, kho báu biến thành đống đồ bỏ đi được cất sâu trong tủ quần áo. Kho báu này đầy những món đồ như vậy. Một khẩu Colt Peacemaker bị mất cò súng, một mô hình Sputnik và Telstar bằng nhựa bị trầy xước, một chiếc giày trượt patin có tên viết tắt J. B. mà không có dây giày, nhiều loại giấy chứng nhận, một chồng bưu thiếp, một bức ảnh có chữ ký của vận động viên bóng chày Willie Mays có nếp gấp ở giữa, một con dao Boy Scout rỉ sét và một đĩa bài hát Twist & Shout của The Beatles có bìa bóng bẩy (cái này Cheshire bỏ vào túi), những chiếc hộp giống đồ chơi có hình đậu bắp và ớt, phù hiệu với biểu tượng hòa bình bị cháy một góc...
Mệt mỏi với việc đào bới, Chesire lấy ra một chiếc hộp có hình quả ớt rồi đặt mông ngồi lên. Khi Grin nhìn Cheshire qua, hét lên.
“Cuối cùng em cũng tìm thấy kho báu. Có rất nhiều giấy tờ trong này.
Cheshire đưa ra một bản đánh máy đựng trong hộp tài liệu bằng nhựa bẩn thỉu. Nó được buộc gọn gàng bằng dây, ở trang đầu tiên viết:
“Tháng 10 năm 1969/ Viết điều này để phục hồi tinh thần/ Jason Barleycorn”.
Chắc chắn những dòng này mang ý nghĩa nào đó.
Hẳn những dòng này do Jason viết. Thần kinh bị tổn thương sau khi trở về từ Việt Nam, có lẽ Jason viết chúng để tự chữa lành vết thương PTSD [8E] do chiến tranh để lại. Tháng 10 hai mươi năm trước, thời điểm Jason viết những dòng này, cũng là thời gian xảy ra vụ án Halloween kinh hoàng tại vùng này. Lần giở những trang nhật ký, Grin tìm thấy một vài bức ảnh kẹp trong các trang cuối.
Bức ảnh đầu tiên khá cũ. Hai đứa trẻ kề vai nhau, nhăn mặt xấu hổ và cười ngặt nghẽo. Chúng cầm những khẩu súng lục đồ chơi và giả làm cao bồi mặc quần short. Phía sau là một cây phong đường lớn và một bia mộ ở góc.
“Ồ, hai anh em giống nhau như đúc. Có phải cả hai người đều đi lính hết không?”
Cheshire nói khi nhìn qua vai Grin. Cậu lật tấm ảnh lên, có một chú thích bằng bút máy đã mờ.
“Ngày 31.10.1956/ Lone Ranger bất khả chiến bại của Jason và James/ 6 tuổi/ tại nghĩa trang”.
Tấm ảnh tiếp theo được chụp lúc anh ta tầm 17, 18 tuổi. Một thanh niên trong lễ phục Công giáo đứng cạnh một giáo sĩ trung niên. Sau lưng họ là ngọn tháp của một nhà thờ Gothic đứng sừng sững.
“Bên cạnh là Cha Mariano lúc trẻ” Grin lẩm bẩm.
“Đúng. Người này đi cùng Cha Mariano nên có thể là chú Jason. Do ngoại hình cũng không giống chú James lúc nhỏ nhiều. Hoặc có thể do tính cách hai người khác nhau, trông chú ấy hiền hơn chú James nhỉ?”
Cuối cùng là một tấm ảnh in báo hơi ố vàng. Ảnh chụp trong lều, trên giường đầy những người đàn ông quấn băng khắp người. Trong ảnh, Jason đang ngồi cạnh giường, cúi xuống làm gì đó với trán người đàn ông đang nằm. Phần bài viết bên dưới bức ảnh đã bị mất, chỉ còn lại một dòng chú thích.
“Cha Barleycorn ban bí tích xức dầu thánh cho những người lính dũng cảm ở tiền tuyến trong giây phút cuối cùng”.
Grin trả lại các bức ảnh và bút tích, đóng trang nhật ký lại và nói: “Trong này là bí mật của người đàn ông mà Cheshire yêu.”
“Này, anh đọc nhanh lên. Đôi mắt Cheshire lấp lánh.
Nhưng rồi trở ngại bất ngờ ập đến.
“Cheshire, Cheshire! Con đang ở đâu? Tâm trạng mẹ tệ quá. Xuống ăn sáng cùng mẹ con nhé”
Giọng Isabella vang vọng từ dưới cầu thang. Grin vội vàng đặt chiếc hộp trở lại chỗ cũ và rời khỏi căn gác mái cùng Cheshire với bản đánh máy của Jason trên tay.