Như các Phù thủy đã dự đoán trước, cửa chính đã bị khóa chặt và yểm bùa. Qadehar thử mở cửa sau ở cách đó một quãng.
- Cửa sau cũng bị yểm bùa rồi, ông quay lại thông báo.
- Thây kệ, ta thử mở cửa này xem sao, Yorwan nói.
Họ cùng hợp sức dùng Elhaz, Linh Phù giải tỏa. Cánh cửa chịu khuất phục dễ dàng hơn họ nghĩ.
- Có năm người chúng ta thì chắc cả cái tháp cũng bay thôi! Gérald đùa.
- Tôi lại nghĩ có lẽ mấy gã thầy tu yểm bùa quá vội vã, Kushumai trả lời. Ta đi thôi...
Cùng lúc đó, họ nghe thấy tiếng kêu phía sau lưng. Một nhóm thầy tu đang chạy về phía tòa tháp.
- Tụi này ở đâu ra thế nhỉ? Qadehar gầm lên.
- Chắc từ chỗ Thành chạy về, Kushumai trả lời. Chúng đến tiếp sức cho đồng bọn!
- Mọi người đi đi, Ngài Sha bỗng nói. Đi lùng sục trong tháp đi. Tôi sẽ giữ chân tụi nó lại.
- Anh chắc không?
- Chắc chắn thưa Nữ Thợ săn. Đi đi.
Ngài Sha chọn một tư thế trông rất khiếp và ném các Linh Phù Thursaz về phía bọn thầy tu. Bọn này rú lên tức giận, nhưng cũng buộc phải dừng lại để yểm bùa chống lại.
- Đi đi, Ngài Sha nhắc lại.
Không chần chừ nữa, Qadehar, Kushumai, Gérald và Qadwan chui vào trong tòa nhà.
Trên đỉnh tháp, trong căn phòng bằng đá xám chất đầy đồ đạc và những dụng cụ kỳ quặc, Ambre lấy lại được bình tĩnh trước tiên. Qua phút hoảng loạn, cô bé hít vài hơi, rồi bỗng nhiên, không hiểu sức mạnh kỳ lạ nào dẫn dắt, cô bé tiến về phía cái bàn nơi Guillemot đang nằm.
- Đứng nguyên chỗ cũ... Ta đã bảo đây là vở kịch cơ mà... Mi và cô bạn... đều không phải là diễn viên vở này đâu... Chỉ là khán giả thôi... Ta đã nói là khán giả mà... Đứa nào định lại gần... hay định làm phiền nghi lễ của ta... sẽ bị biến thành cóc đấy...
Những tiếng thì thầm ồ ồ của Bóng tối vang lên vẻ uy quyền. Con quái vật mặc sức vần vò Guillemot. Ambre dừng phắt lại. Cảm giác bất lực và bất công xâm chiếm cô bé, khiến mắt cô rưng rưng.
Phía sau cô, Coralie cũng cảm thấy như vậy.
Hai cô bé lùi dần đến tận chân cầu thang. Cảnh tượng hai đứa đang trông thấy đã hút hồn chúng đến mức chẳng còn nghĩ đến chuyện chạy trốn.
Bóng tối bỗng chẳng thèm quan tâm đến hai đứa nữa, như thể chúng chưa hề tồn tại. Hắn lại tập trung vào nghi lễ sắp tiến hành cùng Guillemot và cuốn sách có bìa lấm chấm sao. Ambre và Coralie cố lấy lại hơi thở như bình thường và trấn tĩnh cho khỏi run rẩy.
- Nhìn kìa chị Ambre! Bóng tối đang làm gì Guillemot ấy nhỉ?
Bóng tối đã mở cuốn Bí ẩn các vì sao ra và thử làm Guillemot tỉnh táo lại.
- Có vẻ như hắn thấy Guillemot yếu quá không làm lễ được.
- Hay là chị em mình nhân lúc hắn không để ý tiến lại gần xem sao?
Bóng tối bất chợt quay đôi mắt than hồng về phía hai cô bé. Chúng co rúm người lại nép vào góc cửa.
- Im đi, mấy con ranh... Các ngươi làm ta mất tập trung...
- Càng tốt! Ambre lẩm bẩm.
Hai đứa im bặt. Không cần bàn luận lôi thôi nữa, và theo ý của Coralie, chúng nhẹ nhàng tiến về phía Guillemot.
- Các ngươi coi ta... là đồ ngốc hả... Bóng tối lại gầm lên. Có đứa muốn... biến thành cóc chứ gì?
Hai chị em dừng lại cách cửa vài bước, biết là đã đi quá xa.
- Nhỡ chúng ta bất ngờ gặp phải Bóng tối ở một khúc quanh trên cầu thang thì sao? Bertram hỏi Romaric. Cậu này đang thận trọng tiến lên, tay giơ ngọn đuốc ra phía trước.
- Thì bọn mình lao vào và kéo tai nó! Gontrand mỉa.
- Anh sợ à? Kyle ngạc nhiên. Nhưng chính anh đề nghị đi xuống hầm mà.
Bertram lẩm bẩm cái gì đó chẳng ai hiểu rồi im bặt.
Cầu thang vẫn dẫn xuống phía dưới, mãi không thấy tới nơi. Các bức tường rỉ nước ẩm ướt. Thỉnh thoảng lại có những con nhện to tướng nằm chềnh ềnh chính giữa cái mạng chúng dệt.
- Kinh quá! Gontrand nói. Chắc lũ nhện này ăn thịt chuột cũng nên! Có điều lạ là sao chưa thấy Coralie hét lên nhỉ? Coralie ơi!
Không ai đáp lời cậu. Gontrand lo lắng xin tạm nghỉ.
- Ai trông thấy Coralie lần cuối?
Chỉ có sự im lặng bối rối đáp lại lời cậu. Suốt từ lúc đi xuống cầu thang, ai nấy đều chỉ để tâm tới bản thân, vì bậc thang cứ trơn nhẫy và lo sợ gặp phải Bóng tối hay quân của nó. Romaric đưa cây đuốc cho Bertram là người đi sau cùng. Chỉ còn có bốn đứa.
- Ambre ơi! Coralie ơi! Gontrand lại kêu lên.
- Chắc hai bạn ấy có việc gì đó nên đi chậm lại, Kyle đoán.
- Hoặc có việc gì đó đã xảy ra với họ, Gontrand rầu rĩ nói.
- Ta leo lên thôi! Romaric nói và đi trước dẫn đầu cả nhóm.
Vẫn đang mải tiến hành làm lễ, Bóng tối vớ lấy cái lọ trên giá. Trong lọ chứa một thứ chất lỏng đặc sánh và tối màu. Hắn mở nút và kề miệng lọ vào môi Guillemot lúc này mặt đang tái nhợt như người chết.
- Uống đi mà lấy sức... ta cần một thằng bé sống để làm lễ... chứ không phải cái xác không hồn...
Guillemot ho và khạc ra ngoài chút chất lỏng. Cậu bé bỗng cảm thấy sức sống chợt bừng lên trong người. Cậu đủ sức để gượng ngồi dậy trên mép cái bàn gỗ.
- Tốt... Tốt lắm, cậu bé... Chúng ta sẽ chuyển sang... những việc quan trọng hơn...
Chợt có tiếng ồn ào. Bóng tối trừng mắt đe dọa nhìn hai cô bé. Hai đứa trợn tròn mắt và giơ tay lên cho thấy chúng chẳng làm gì cả.
Một bóng người xuất hiện ở ngưỡng cửa, theo sau là hai người khác. Bóng tối rú lên giận dữ. Qadehar, Gérald và Kushumai chuẩn bị bước vào phòng. Phía dưới cầu thang, Qadwan ho húng hắng và thở hổn hển.
Bóng tối vung tay chỉ ra cửa và kêu lên mấy âm phát ra từ yết hầu...
- Thầy Qadehar! Coralie thốt lên.
Ambre há hốc miệng ngạc nhiên, tay vẫn giơ ngang đầu, sững sờ nhìn Kushumai, người phụ nữ cô bé vẫn thường bắt gặp trong mơ! Mắt màu lục, tóc sáng, đầu đội sọ gấu... Vậy ra cô có thực ư? Thế là thế nào nhỉ? Kushumai cũng nhìn Ambre, miệng cười bí hiểm.
- Các cháu đấy à? Qadehar thốt lên khi thấy hai cô bé đang nép sát tường, cách họ vài mét.
- Này, các cháu làm gì ở đây hả? Thế mấy đứa kia đâu? Gérald cũng ngạc nhiên hỏi.
- Mấy cô bé thấy đèn sáng thì vào thôi, Kushumai nhún vai trả lời thay các cô bé. Các anh không thấy là nên để mấy câu hỏi lại sau à?
Như để chứng tỏ sự đồng tình với Kushumai, Qadehar lao về phía cái bàn đặt ở giữa gian phòng, nơi Guillemot đang ngồi, bên cạnh là cuốn Bí ẩn các vì sao. Nhưng ông chỉ đi được vài bước thì va phải bức tường năng lượng do Bóng tối dựng lên trước cửa. Một bức vách trong suốt như kính, nhưng lại cứng như thép.
Ambre và Coralie chạy lại phía bức tường ngăn cách và đập liên hồi vào đó. Hai cô bé bị nhốt trong bức tường! Bị ma thuật của Bóng tối ngăn cách với các Phù thủy. Mấy ngón tay của Thầy Phù thủy Qadehar chỉ cách tay các cô vài xăng-ti-mét, nhưng không thể nào với tới được, như thể đang cách xa hàng ki-lô-mét vậy....
Các Phù thủy xích lại gần nhau.
- Các cháu tránh xa bức vách ra! Qadehar bảo hai đứa.
Hai cô bé nghe lời ngay.
Trong lúc đó, chẳng thèm để tâm xem các Phù thủy đang làm gì, Bóng tối bắt đầu nghi lễ. Nhờ có sức mạnh của Guillemot, nghi lễ này sẽ khiến cuốn Bí ẩn các vì sao không kháng cự lại được nữa và như vậy, Bóng tối sẽ khám phá được mọi bí ẩn...
Kushumai, Qadehar và Gérald thử nhiều bùa phép nhưng đều thất bại, không phá vỡ nổi bức tường.
- Không thể tin được, Gérald thừa nhận. Bùa phép yếu nhất trong số những bùa chúng ta đã dùng cũng đủ để phá tung mọi cánh cửa ở Gifdu!
- Bóng tối cao pháp vô cùng, Qadehar thở hổn hển. Tôi chưa gặp bùa phép nào như thế này.
- Theo tôi, Qadwan nói, giọng yếu ớt, để xây dựng được bức tường này... phải tốn rất nhiều thời gian... ngay cả với Bóng tối. Bức tường đã có sẵn ở đó rồi. Khi chúng ta tới, Bóng tối chỉ kích hoạt nó lên thôi....
Qadwan dựa lưng vào tường. Ông mệt rũ ra vì phải cố gắng leo cầu thang lên tới đỉnh tháp. Dù những lời giải thích của ông chẳng làm thay đổi được tình hình, nhưng ít ra cũng khiến mọi người yên tâm hơn và hiểu tại sao họ thất bại trong việc phá tường. Một bùa phép được yểm tinh vi thì không dễ phá vỡ!
- Hay là chúng ta thử yểm bùa Insigil Lindorm xem sao? Gérald đề nghị.
- Bùa Rồng Đất ư? Qadwan thốt lên. Cậu điên rồi! Chưa chắc nó đã phá vỡ được bức tường. Mà nếu chẳng may xảy ra sự cố thì chúng ta tiêu!
- Qadwan nói đúng, Qadehar thừa nhận. Bùa Lindorm rất mạnh nhưng cũng rất nguy hiểm. Chúng ta phải hao tổn rất nhiều năng lượng để tạo ra và kiểm soát được nó. Phải tìm cách khác thôi.
- Theo các anh, Kushumai bỗng hỏi, bên trong bức tường có vững như bên ngoài không?
- Chưa chắc, Qadehar khẳng định. Thường một bức tường thế này được dựng lên để chống lại đòn tấn công từ bên ngoài. Nhưng biết điều này cũng chẳng ích gì: chúng ta đang ở bên ngoài mà!
- Tôi đã có cách, Nữ Thợ Săn thì thầm.
Cô bước lại gần bức vách trong suốt và ra hiệu cho Ambre.