Anh chị... quen nhau à? Yorwan sững sờ hỏi.
Ông không phải là người duy nhất ngạc nhiên. Gérald và Qadwan cũng đang tròn mắt nhìn hai người.
- Ờ... phải, Qadehar lúng búng, mặt hơi đỏ lên, người cứ ngọ nguậy trong bộ áo giáp. Nhiều năm trước chúng tôi gặp nhau trong một quán rượu ở Ferghânâ...
- Nhìn cậu đỏ mặt tía tai kìa! Gérald thốt lên. Ðã bao giờ tôi thấy cậu thế này đâu!
- Chắc tại nóng quá ấy mà, Qadwan ranh mãnh đùa.
- Vậy ra cậu tên là Azhdar? Urien hỏi.
- Qadehar dùng tên đó khi ở Thế giới Vô hình, Gérald trả lời Urien. Để giữ kín tung tích khi truy lùng lũ quái vật.
- Và để có một cuộc sống bí mật nữa, Qadwan lại đùa.
- Thôi, tôi xin các anh, Qadehar bực bội xen vào. Chúng tôi ở cùng nhau vài ngày, vậy thôi mà.
- Đúng hơn là vài ngày và vài đêm, Kushumai nói thêm, cô có vẻ thích thú khi thấy Qadehar lúng túng.
- Lúc đó cả hai còn rất trẻ... Mười lăm năm rồi còn gì!
- Mười bốn năm chứ, Kushumai chữa lại. Azhdar, việc gì phải thanh minh? Quá khứ là quá khứ. Hiện nay, tôi là Nữ Thợ săn Kushumai, Phù thủy sống lưu vong ở Rừng Irtych Tím, Thủ lĩnh Hội Gấu và là chỉ huy đội quân tấn công thành này. Anh là Qadehar, Phù thủy thuộc Hiệp hội Pháp sư. Chúng ta gặp nhau không phải để kể chuyện xưa, mà để cứu một cậu bé Xứ Ys! Và để chấm dứt việc tụi thầy tu gieo rắc tai họa khắp Thế giới Vô hình.
Qadehar ngắm Kushumai. Ông nhớ lại cô gái trẻ dạn dĩ từng nhảy múa trên bàn các quán rượu. Hồi còn trẻ, ông từng đem lòng yêu cô say đắm. Qadehar gặp Kushumai trong một lần đi thi hành nhiệm vụ của Hiệp hội Pháp sư ở Thế giới Vô hình. Người thiếu nữ đẹp lộng lẫy ngày nào đã trở thành một thiếu phụ tuyệt vời, đầy tự tin và quả quyết.
Qadehar phải cố gắng lắm mới lấy lại được bình tĩnh.
- Tất nhiên rồi, cô nói đúng, ông trả lời. Quay lại chuyện hàng rào lửa, làm thế nào để vượt qua bây giờ?
Yorwan lấy tay chỉ lũ thầy tu đang đứng bất động trên đỉnh tháp, chứng tỏ một lần nữa họ lại phải đương đầu với ma thuật của Bohor.
- Chúng ta sẽ hành động như khi vào Thành! Ông trả lời Qadehar.
Người Cát vào vị trí dưới chân tháp, nâng súng lên và bắt đầu bắn mấy gã thầy tu mặc áo trắng một cách chính xác.
Trong lúc này, các Phù thủy Korrigan vẽ một vòng tròn trên mặt đất đầy bụi. Các chiến binh thảo nguyên chuẩn bị sẵn sàng lao qua lỗ hổng mà pháp thuật Korrigan sắp mở ra...
Cùng lúc đó, trong phòng thí nghiệm, Bóng tối đang hớn hở. Các phòng tuyến bảo vệ xung quanh Guillemot dần dần bị phá bỏ! Bùa phép hắn kiên trì công phu làm ra nhờ đọc cuốn Bí ẩn các vì sao đã thắng các Linh Phù mà Guillemot đã bài binh bố trận để chống lại Bóng tối...
Bóng tối gấp cuốn sách lại. Kéo theo cả quầng tối, hắn đi về phía cầu thang, nhanh chóng leo xuống tầng nơi Guillemot đang bị giam giữ. Hắn mở cửa: tất cả các rào chắn ngăn cách hắn với Guillemot đã bị phá bỏ, cậu bé đang nằm bất tỉnh trên nền đất, chỗ quả trứng vũ trụ bị vỡ ra.
- Thế là xong... cuối cùng ta cũng có thể... hoàn thành Công việc lớn lao...
Bóng tối lại gần Guillemot, cậu bé hơi cựa mình một chút.
- Cậu dậy rồi à... Càng tốt, cậu bé ạ... Ta đỡ phải làm điều đó... một cách thô bạo...
- Linh... Linh Phù đâu rồi? Guillemot lúng búng nói, giọng run run.
- Biến mất... bay mất... bị phá hủy... Ta đã bảo rốt cuộc rồi cậu cũng thuộc về ta mà...
Guillemot cố nhổm dậy, thử kháng cự lại Bóng tối, nhưng cậu yếu quá nên lại buông mình xuống nền đá phòng giam. Bóng tối tóm lấy cậu. Guillemot cảm thấy khắp người lạnh thấu xương.
- Ta đưa mi... đến với số phận của mi... số phận của chúng ta...
Guillemot nhận ra Bóng tối đang vác cậu đi, lôi cậu ra khỏi phòng. Cậu cố lấy hết sức còn lại hét lên phản đối, một tiếng kêu tuyệt vọng.
Cuối cùng, bọn trẻ quyết định ra khỏi chỗ ẩn nấp, và đi ra phía cầu thang. Lúc này thì chúng lưỡng lự: leo lên hay đi xuống đây?
- Tớ đề nghị bọn mình đi xuống, Bertram nói. Guillemot bị bắt, cậu ấy chắc ở trong phòng giam. Mà thường phòng giam ở dưới tầng hầm.
Không ai thấy có lý gì để phản đối chàng Phù thủy trẻ.
Romaric vớ lấy một ngọn đuốc đang cháy trên tường và dẫn đầu cả nhóm. Bọn trẻ đi sâu vào trong lòng tháp.
- Coralie, em làm cái gì đấy? Ambre sốt ruột nói. Mọi người đi hết rồi!
- Được rồi, em đi đây, làm gì mà cứ cuống quít lên, cô bé vừa nói vừa bình tĩnh buộc nốt dây giày.
Cùng lúc đó, hai đứa nghe thấy tiếng kêu.
- Chị có nghe thấy gì không?
- Hình như là tiếng Guillemot!
Ambre và Coralie đờ người và dỏng tai lên nghe. Hai đứa chỉ nghe thấy những tiếng cành cạch khô khốc, đều đều. Tiếng súng trường nổ ở phía ngoài.
- Đảm bảo với em đó là tiếng Guillemot! Ambre nhắc lại. Đi thôi!
- Chị Ambre, đợi đã! Phải báo cho các bạn kia biết chứ!
Nhưng cô bé dũng cảm đã lao ra cầu thang, leo lên các tầng trên.
- Lúc nào cũng thế, Coralie lẩm bẩm rồi đi theo chị.
Hai đứa chạy qua phòng đầu tiên, thấy trống không. Chúng lại leo tiếp, và bước vào một gian phòng rộng đầy những vật dụng của Phù thủy.
Ambre dừng phắt lại và run run chỉ tay về phía cái gì đó đang ở giữa phòng.
- Kìa, nhìn kìa! Đó là Guillemot và ...
- Bóng tối!
Coralie hét lên khi trông thấy cảnh tượng này.
Guillemot nằm dài trên một cái bàn to, bên cạnh một cuốn sách có bìa da lấm tấm sao. Hình như cậu bé đang cựa quậy một cách yếu ớt. Đứng trước bàn là một cái bóng có quầng tối bao quanh. Khi hắn quay lại để nhìn mấy đứa trẻ mới đột nhập vào, mấy mẩu quầng tối rách ra, rơi lả tả xuống đất. Cặp mắt giống như hai hòn than cháy rực nổi bật trên quầng tối bao phủ quanh hắn.
- Cảm động quá đi mất... Mấy cô bé này hẳn là bạn cậu... Tốt lắm... tốt lắm... Vở kịch nào... cũng phải có khán giả chứ... Khoảnh khắc lịch sử nào... cũng cần có nhân chứng...
Bóng tối nói bằng cái giọng ve vuốt, gần như dịu dàng, và những tiếng thầm thì mơn trớn của hắn làm hai chị em thấy lạnh toát sống lưng. Hai đứa cảm thấy hãi hùng mà không sao chạy trốn được, chân mềm ra như bún, tim như tan thành nước. Bóng tối cười khẩy.
- Lâu quá, mất thời gian quá, Qadehar vừa phàn nàn vừa cởi bỏ áo giáp.
- Kiên nhẫn một chút đi, Gérald trả lời. Người Cát đã cố gắng nhanh hết sức rồi!
Đúng lúc đó, hai gã thầy tu rơi từ trên tháp xuống, như để khẳng định lời của Gérald. Thấy số thầy tu trên đỉnh tháp đã giảm đáng kể, các Phù thủy Korrigan bắt đầu thực hiện bùa phép. Bỗng nhiên, bùa phép của họ bắn ra khỏi vòng tròn trên đất và lao vào tấm màn lửa, phá vỡ bức màn thành những đốm đỏ và đen. Mấy gã thầy tu cuối cùng đổ ập xuống như bị sét đánh.
- Xong rồi! Qadehar thốt lên.
Các chiến binh thảo nguyên đang chuẩn bị lao về phía tháp thì bỗng từ một ngõ nhỏ, một thợ săn hổn hển chạy tới.
- Chúng ta gặp rắc rối ở lối vào rồi! Thunku đã quay lại và mang thêm quân Ork tiếp viện. Các Hiệp sĩ cũng không đủ sức chống chọi nữa rồi. Chúng tôi cần giúp sức của các chiến binh phương Bắc. Đó là chưa kể bọn thầy tu đã hồi sức nhiều và đang tung bùa phép từ phía thành lũy khiến quân ta bị tê liệt!
Kushumai nhanh chóng đánh giá tình hình. Nếu Quân vùng Đồi bị bọn Ork đánh lui thì họ sẽ không kịp chiếm tòa tháp. Cô quyết định:
- Tofann và các chiến binh thảo nguyên sẽ đi theo anh. Người Cát và Phù thủy Korrigan cũng vậy, nếu họ đồng ý. Tôi cần những người khác ở đây. Tôi chỉ có thể làm được như vậy thôi. Tôi hy vọng là sức lực, sự khéo léo và pháp thuật của họ đủ để làm nghiêng cán cân trận đánh về phía ta.
Tofann đồng ý, Kor Hosik đại diện cho Phù thủy Korrigan cũng vậy. Người Cát chỉ gật đầu đồng tình. Rồi tất cả chạy theo anh Thợ săn.
Đúng lúc đó thì Urien tiến lên.
- Kushumai, Qadehar, tôi xin được đi theo những người dũng cảm này để cứu nguy cho đồng đội. Hãy cho tôi cơ hội được chuộc tội. Xin cho tôi được theo họ.
- Đi đi ông Hiệp sĩ, Kushumai đồng ý sau phút lưỡng lự. Ông sinh ra là để chiến đấu giáp lá cà. Ai mà biết được những gì đang đợi chúng ta trong cái tòa tháp này, những thứ tà ma mà đằng nào ông cũng chẳng hiểu. Thôi đi đi!
Urien làng Troil nhìn Kushumai đầy biết ơn rồi vội vàng chạy ra nơi đang diễn ra trận chiến.
- Giờ thì chúng ta đang ở chân tường rồi, cô nói vẻ long trọng, nếu tôi được phép đùa lần cuối!
- Ôi dào! Cái khó ló cái khôn, người ta vẫn bảo vậy mà, Gérald cười vẻ thông đồng với Kushumai. Gian nan thử anh hùng mà.
Qadehar, Gérald, Qadwan, Kushumai và Ngài Sha cả quyết đi về phía cửa chính của tòa tháp.