Bị giam giữ trong ngục tối dưới tầng hầm của Yénibohor, các Hiệp sĩ cũng nghe thấy tiếng giao tranh ầm ĩ phía ngoài. Một số người đứng lên vai những người khác để ngó qua cửa sổ mở ra phố xem chuyện gì đang xảy ra.
- Chẳng thấy gì cả, Ambor đứng trên vai Tổng Chỉ huy nói.
- Tiếng ồn có vẻ như vọng lại từ lối vào Thành, Qadehar đang đứng trên vai Urien nói thêm. Theo tôi, ông nói tiếp, giọng thoáng vẻ hy vọng, đó là quân tiếp viện mà Gérald và Qadwan gọi từ Ys sang!
Tiếng reo hò vui vẻ vang khắp dãy hành lang ngăn cách hai hàng xà lim.
– Nếu thầy Qadehar nói đúng, Tổng Chỉ huy to giọng thông báo, chúng ta phải chuẩn bị sẵn sàng. Đồng đội sẽ đến giải thoát cho chúng ta!
Chẳng đợi vị Tổng Chỉ huy phải nhắc nhở, các Hiệp sĩ đã đứng hết cả lên, run run hy vọng chờ đợi người đến cứu, họ cảm thấy khỏe hẳn ra.
Chẳng mấy chốc đã nghe thấy tiếng ồn ào xen lẫn tiếng kêu tắc nghẹn trong họng vọng ra từ phòng bọn lính gác. Các tù binh cứ tưởng sẽ nhìn thấy các Hiệp sĩ Xứ Ys đến giải cứu cho họ, nên cứ ngớ người ra nhìn đám người mặc áo giáp màu tím kỳ cục, đầu đội sọ dã thú xuất hiện trong hành lang. Họ càng ngạc nhiên hơn khi những người này lấy chìa khóa cướp từ tay quân lính gác để mở cửa các xà lim và hỏi các Hiệp sĩ bằng tiếng của Thế giới Vô hình...
- Các anh có bao nhiêu người? một trong những người đến giải thoát cho các Hiệp sĩ hỏi.
- Chúng tôi có một trăm hai mươi người, Tổng Chỉ huy tự giới thiệu rồi trả lời, một trăm hai mươi Hiệp sĩ, trong đó có bốn mươi người bị thương nhẹ.
- Nếu họ cầm được vũ khí thì ngay cả những người bị thương cũng rất có ích, người thợ săn nói. Chúng ta phải đến giúp những người khốn khổ đang chống chọi vất vả ở phía lối vào Thành. Quân Ork sắp tàn sát hết bọn họ mất thôi!
- Những người khốn khổ ư?
- Quân trộm cướp và nông dân đến từ khắp nơi trên Thế giới Vô hình! Những người chỉ quen cắt lúa mì chứ không quen giết chóc, chỉ giỏi trộm cướp các thương gia chứ không quen đối đầu với lũ quái vật khát máu!
- Các bạn đã nghe rõ chưa? Tổng Chỉ huy gầm lên. Chúng ta có thể để cho những con người khốn khổ bị giết hại vì họ đã dũng cảm và thân ái đến giúp sức những người đến từ một thế giới xa lạ như chúng ta không?
- Không! các Hiệp sĩ đồng thanh kêu to.
- Ta kiếm vũ khí ở đâu? Tổng Chỉ huy quay về phía bác thợ săn hỏi.
- Có kiếm của lũ Ork và rìu chiến trong phòng gác.
- Tôi nghĩ, Ambor ngoác miệng cười, thế là ổn rồi...
Trong lúc này, ở gần lối vào, bị kẹt giữa cổng thành và Sông Ướt là đám nông dân miền Tây và quân trộm cướp đang chịu rất nhiều tổn thất. Nỗi tuyệt vọng hiện rõ trên gương mặt các chiến binh đang vất vả chống đỡ tụi Ork.
Ngược lại, tụi Ork gầm gừ thích thú khi thấy hàng ngũ Quân vùng Đồi cứ thưa dần. Chúng tin là chẳng mấy chốc sẽ đè bẹp được họ!
Bỗng dưng, tụi Ork đứng gần cầu quay phắt lại vì có tiếng ồn ào phía sau. Những đôi mắt ti hí của chúng trợn lên kinh hãi. Cả một đoàn Hiệp sĩ xuất hiện từ con phố dẫn đến nhà tù. Họ lăm lăm kiếm răng cưa và rìu sắc lẹm, sẵn sàng lao vào lũ quái vật.
- Chúng ta được cứu rồi! Cung thủ hét lên.
- Các Hiệp sĩ Xứ Ys! Các Hiệp sĩ Xứ Ys đấy! Người thợ làm đàn kêu to.
Yên tâm vì có cứu viện, dù không mong đợi, quân trộm cướp và nông dân lại hăm hở lao vào đánh quân Ork.
Các Hiệp sĩ lăm lăm vũ khí lao vào giữa bầy Ork đang kinh hãi đứng trân trân. Họ thả sức chém giết cho bõ nỗi nhục bị cầm tù. Tình thế trận chiến đã xoay chuyển hẳn, lũ Ork bắt đầu lùi bước dần...
Urien và Qadehar, lúc này vẫn mặc bộ áo giáp của Valentin, là những người cuối cùng ra khỏi tòa nhà được dùng làm ngục tối của Yénibohor. Urien van nài Qadehar rảo bước vì các Hiệp sĩ đã đi xa và nghe tiếng kêu cũng đủ biết những người đầu tiên đã giao chiến với tụi Ork. Nhưng Thầy Phù thủy đang mải nhìn ra chỗ khác, về phía tòa tháp tối đen sừng sững giữa trung tâm thành phố.
- Cứ mặc họ, họ đủ người rồi! Chúng ta có việc khác phải làm.
- Có việc gì quan trọng hơn là đánh nhau cơ chứ? Urien phản đối. Qadehar, nhưng mà...
- Ông phải nghe tôi, Urien! Thầy phù thủy cộc cằn nói. Ông thấy gây ra bao sai lầm thế chưa đủ sao?
Người khổng lồ Urien cúi đầu, vẻ thảm hại. Ông đau đớn nghĩ đến trách nhiệm của mình trong cái chết của Valentin. Vai ông rung rung và một giọt nước mắt lăn dài trên má.
- Xin lỗi cậu, Qadehar, Urien khe khẽ nói. Tôi chỉ là một thằng điên.
- Ân hận cũng chẳng ích gì! Chúng ta phải đến chỗ tòa tháp! Tôi chắc là Guillemot bị giam ở đó.
Không nói thêm lời nào, Qadehar quay phắt người vội vàng đi về phía tòa tháp, theo sau là vị Trưởng tộc Troêl.
- Kế hoạch thế nào đây? Kyle hỏi các bạn khi cả hội đã chui vào trong tháp.
- Bọn mình tìm Guillemot rồi đi ra! Bertram trả lời.
- Tóm tắt giỏi lắm! Gontrand tán thưởng.
Căn phòng chỗ cả bọn đang đứng trông giống như gian bếp. Chắc chúng đã vào bằng lối sau. May mà phòng không có ai. Chắc mọi người đã vội vã bỏ đi vì bàn ghế thì chỏng chơ và cửa thì hé mở. Phía đối diện có lối đi dẫn đến cầu thang hình xoắn ốc, bên dưới dẫn xuống tầng hầm, bên trên dẫn lên các tầng.
Bọn trẻ đang định đi về phía đó thì chợt có tiếng động làm chúng vội vàng lùi lại.
- Có người đang tới! Coralie khe khẽ kêu lên.
- Phải trốn thôi! Romaric nói.
- Trốn vào đâu bây giờ? Coralie tuyệt vọng hỏi, mắt nhìn xung quanh.
- Chỗ kia kìa, chui vào trong tủ ấy! Kyle đề nghị.
Cả sáu đứa vội vàng lao đến cái tủ rộng thênh thang, che hết chiều dài bức tường và chui vào trong. May là tủ rỗng. Chắc là chạn để thức ăn. Cả bọn khép cửa tủ, nhưng vẫn để hơi he hé.
Khoảng năm chục con Ork bất ngờ chạy qua gian bếp. Trông chúng còn khiếp hơn tất cả những con bọn trẻ từng thấy. Một gã khổng lồ mặc áo giáp đen, mắt lóe lên giận dữ cầm đầu cả bọn. Theo sau là ba gã thầy tu đầu cạo trọc, mặc áo chùng trắng không lẫn vào đâu được.
Mấy đứa trẻ nấp trong tủ không ghìm được cơn rùng mình sợ hãi:
- Thunku, Coralie thì thầm.
- Im đi! Ambre trợn mắt nhìn em gái.
Bọn Ork và Thủ lĩnh của chúng, chính là gã Thunku, ra khỏi tòa tháp. Bọn thầy tu cẩn thận đóng cửa chính, tạo một bùa phép để chặn không cho mở ra, rồi lặng lẽ chuồn đi.
Bọn trẻ tim đập thình thịch, phải chờ một lúc lâu mới dám chui ra khỏi chỗ nấp.
- Khốn kiếp! Thế là thế nào? Urien ngạc nhiên nhìn lớp màn lửa đen ngăn lối vào tòa tháp.
- Đó là hàng rào pháp thuật, chắc do bọn thầy tu dựng lên, Qadehar giải thích trong khi vẫn chăm chú xem xét bùa phép. Hàng rào này rất chắc chắn, mình tôi không phá được!
Ông siết chặt nắm đấm tức tối.
- Thật tồi tệ! Thầy Phù thủy hét lên. Guillemot ở đó, chỉ cách có vài bước chân, vậy mà tôi bó tay. Tôi, thầy Phù thủy giỏi nhất Hiệp hội Pháp sư! Thật là lố bịch...
- Sao, cậu vẫn còn đứng đó mà tự khen mình à?
Qadehar quay phắt người lại. Gérald đang đứng trước mặt ông. Một nhóm người lạ lùng đi cùng Gérald.
- Đừng lo, Gérald nói tiếp, trong khi Qadehar xúc động ôm chặt lấy bạn. Cậu không chỉ có một mình đâu. Tôi hứa là chúng ta sẽ cứu được Đệ tử của cậu.
Gỡ tay Qadehar ra, Gérald giới thiệu mọi người với nhau.
- Bên cạnh Yorwan và Qadwan là Tofann và các chiến binh thảo nguyên. Không có các chiến sĩ dũng cảm này thì chúng tôi đã chết sạch cả rồi.
Mắt Urien sáng lên nhìn các chiến binh đầy tự hào.
- Đây là Kor Hosik, sứ giả của Kor Mehtar, vua Korrigan và các Phù thủy cao tay của họ, Gérald nói tiếp, cố gắng giới thiệu cho đúng phép tắc.
- Như tôi đây thật là hân hạnh,
gặp gỡ bao Phù thủy lừng danh!
Xin nhận lấy lòng tin cậy chân thành... Qadehar nói bằng tiếng Korrigan, vừa cúi mình tỏ ý trân trọng. Mấy Phù thủy Korrigan thì thầm vẻ hài lòng.
- Phía sau chúng tôi là đội quân mang súng trường, lúc nào cũng khiêm tốn kín đáo thế đấy. Họ là Người Cát. Còn người phụ nữ đứng sau lưng Yorwan là chỉ huy đội quân của chúng tôi. Cô ấy là thủ lĩnh Hội Gấu. Tôi sẽ kể cho cậu về hội này sau.
Kushumai bước lên phía trước một bước và nhìn thẳng vào mắt Qadehar. Đôi mắt màu lục gặp đôi mắt xám. Đôi mắt màu lục thì long lanh đầy cảm xúc, còn đôi mắt xám ngỡ ngàng ngạc nhiên.
- Kushumai đấy ư? Qadehar choáng váng thốt lên.
- Chào Azhdar, hay là Qadehar, vì hình như đó mới là tên thật của anh. Rất vui được gặp lại anh. Lâu quá rồi còn gì...