Bí ẩn các vì sao Tập 3, Bộ mặt thật của bóng tối

Lượt đọc: 561 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
GỌNG KÌM SIẾT CHẶT

Thưa Thầy! Thưa Thầy! Quân đội bên ngoài sắp chiếm được Thành rồi ạ...

Cái bóng tối di động đang đứng trước chiếc bàn bằng gỗ sồi ở giữa gian phòng nó dùng làm phòng thí nghiệm, trên nóc tòa tháp. Trước mặt hắn là một cuốn sách dày đang mở, có bìa da màu đen lấm chấm sao, và hắn vừa đọc ngấu nghiến vừa lẩm bẩm những từ gì đó nghe không rõ.

Hắn tức tối quay lại phía gã thầy tu đã cắt ngang.

- Ngươi dám... làm phiền ta... vì những chuyện cỏn con ấy sao...

Gã đàn ông đầu cạo trọc, mặc áo chùng trắng quỳ lạy.

- Nhưng, thưa Thầy... gã lắp bắp.

- Đến báo với Lomgo... hay Thunku... xem sao... Ta đã trả công nó rất hậu hĩnh... để làm việc này... Cấm không được làm phiền ta lần nữa... Dù cho Thành có bị... sụp xuống biển... cũng mặc.

Gã thầy tu im lặng rồi lủi ra khỏi phòng, không nằn nì gì thêm. Thây kệ, Giáo chủ không biết là Lomgo đã biến mất từ khi Thành bị bủa vây...

Bóng tối quay lại với bùa phép trong cuốn Bí ẩn các vì sao. Đó là một trong những bùa phép cuối cùng mà hắn giải mã được, bằng cách dùng hết cả quyền năng hắn có. Phần còn lại của cuốn sách cương quyết không cho nó đọc...

Cuốn Bí ẩn các vì sao mang lại pháp thuật cho Hiệp hội Pháp sư Xứ Ys. Một trong những nét đặc trưng của cuốn sách là dường như nó có ý chí riêng. Cuốn sách chỉ cho phép người ta đọc một phần các trang mà nó có, dù các Thầy Phù thủy có chăm chỉ rèn luyện đến đâu, dù Bóng tối có ngoan cố đến mấy cũng đành chịu thua. Từ bao thế kỷ nay đã như vậy rồi. Bóng tối phải đấu tranh quyết liệt với cuốn sách mới giành giật được vài bùa phép chỉ trong cuốn sách mới có.

Nhưng mấy bùa phép này đâu có là gì so với biết bao điều hứa hẹn trong những trang còn lại. Ai giải mã được toàn bộ cuốn sách sẽ làm chủ toàn bộ thế giới, đúng hơn là tất cả các thế giới. Ai thuần phục được cuốn Bí ẩn các vì sao sẽ có thể bắt cả Xứ Ys, Thế giới Vô hình và nhất là Thế giới Thực, phải chịu khuất phục quyền uy của anh ta.

Mà muốn thế chẳng cần gì nhiều. Chỉ cần một đứa trẻ có Nội Khí (hay Khả năng Thiên phú) phát triển hơn bình thường, dễ lĩnh hội sức mạnh các Linh Phù hơn kẻ khác là được! Mà đó lại chính là đứa trẻ đang đương đầu với hắn trong một phòng giam ở tầng dưới. Chẳng hiểu sao thằng bé lại làm được như vậy...

Bóng tối nện nắm đấm tay xuống bàn rồi tự ép mình phải tập trung vào bùa phép đang nghiên cứu.

Hắn đã có cách khuất phục sự kháng cự của Guillemot! Cách này buộc hắn phải tập trung hết thời gian và năng lượng, kể từ khi con Rùa-Thế giới thất bại...

Vì đụng độ với cậu bé chỉ càng làm cho quyền năng của Bóng tối mạnh lên, nên hắn quyết định bất ngờ tấn công cậu từ phía sau khi cậu bất cẩn. Vì vậy Bóng tối đã tạo ra một bùa phép rất phức tạp và truyền từng Linh Phù một xuyên qua các bức tường tháp đến tận chỗ phòng giam Guillemot. Có thể thấy ngay những hiệu quả ban đầu của bùa phép. Trong phòng giam lúc này, Guillemot người vẫn cứng đờ trong trạng thái xuất thần, và nằm trong quả trứng Mannaz, ánh sáng xanh của Odala không còn chiếu sáng Bộ giáp Aegishjamur, những ngọn lửa đỏ cũng đã tắt trên ba trong số tám cành của Hagal...

Đòn tấn công ào ạt của Quân vùng Đồi đẩy lùi bọn Ork đến gần chiếc cầu bắc qua sông. Kushumai đứng giữa đám đông hỗn loạn, đưa mắt tìm các vị chỉ huy khác, để tổ chức các trận đánh trong Thành. Đôi mắt màu lục của cô sáng lấp lánh. Trông cô đẹp tuyệt vời, y như Nữ thần Chiến tranh vậy.

- Hỡi các thợ săn! cô kêu lên với đám quân của mình. Tiến quân tới nhà tù! Hãy giải cứu các Hiệp sĩ đang bị giam ở đó!

Quân vùng Rừng Irtych Tím rời bỏ chiến trường và lao ngay về hướng tòa nhà được dùng làm ngục tối, theo gián điệp của Hội Gấu tiết lộ.

- Cung thủ! Thợ làm đàn! cô nói tiếp. Các anh lo tiếp việc khử lũ quái vật Ork nhé!

Trận đánh đang hồi ác liệt. Dân miền Bắc vất vả chống đỡ lũ quái vật. Quân cướp xoay xở khá hơn, nhưng ai cũng thấy rõ cán cân lực lượng quá chênh lệch.

- Chúng tôi sẽ làm hết sức mình! Cung thủ hét lên.

Kushumai không quên mục đích chính của cuộc tấn công nên đảo mắt xem Yorwan, Gérald, Qadwan và các Phù thủy Korrigan có theo sát mình không. Chắc chắn tòa tháp cũng được bảo vệ nghiêm ngặt, nhưng là do tụi thầy tu đảm nhận chứ không phải bọn Ork.

- Tofann! cô cất tiếng gọi. Chúng tôi ra chỗ tòa tháp đây! Quân của anh mở đường cho chúng tôi nhé!

- Cô bảo mở hả? người khổng lồ hài hước trả lời. Được thôi, mở thì mở!

Anh lao ra phía trước, nhân thể bổ một con Ork ra làm đôi.

Các chiến binh thảo nguyên dùng thanh kiếm rộng bản của họ mở đường cho Kushumai ngay giữa trận chiến. Đi đầu là các Phù thủy Xứ Ys, Phù thủy Korrigan, rồi đến Người Cát cũng lặng lẽ vác súng trường cổ lỗ tiếp bước họ.

- Cái tháp! Đây có phải tòa tháp mà cậu nói không? Agathe hỏi Romaric.

- Dù sao thì tớ cũng chẳng thấy có cái nào khác...

Bọn trẻ lủi được vào trong Thành, và lợi dụng cảnh hỗn loạn bụi mù trời, chúng chui vào nấp trong một con ngõ nhỏ, bên ngoài khu vực giao chiến.

- Đi thôi! Ambre đề nghị. Mất thời gian vô ích làm gì.

- Đồng ý! Bertram tán thành.

Bảy đứa trẻ đi về hướng tòa tháp tối sẫm nổi bật trên nền trời. Chúng thận trọng chỉ đi qua các ngõ nhỏ và nép sát mình vào tường.

Cả bọn sắp tới tòa tháp thì Coralie chợt hét lên. Một con Ork xuất hiện từ góc phố đang huơ huơ cái chùy đuổi theo bọn trẻ.

- Ôi không! Ambre rên rỉ.

- Các cậu thấy hơi giống với cảnh bọn mình đã trải qua không? Gontrand thở dài thốt lên.

Cậu vừa nhớ đến cảnh ở trong Rừng Troêl, lúc bọn trẻ bị bọn Ork phục kích.

- Đúng thế, Thomas trả lời. Rồi các cậu sẽ thấy điều phải thấy!

Cậu rút cây đoản kiếm dùng để đi săn mượn của cha Agathe rồi quay ngoắt lại. Thomas lao đến chỗ con Ork. Rõ ràng con quái vật không nghĩ nó sẽ bị tấn công. Nó vừa kịp dùng chùy bổ vào Thomas thì đã đổ sụp xuống đất. Thomas bị nó bổ trúng chân và vai, cậu hét lên sợ hãi. Đau quá nên cậu bé rưng rưng nước mắt. Tuy vậy, cậu vẫn còn đủ sức để chém con quái vật nhiều nhát bằng cây đoản kiếm rồi mới ngất đi. Dưới chân Thomas, con Ork còn cựa quậy giây lát rồi cứng đơ người, không cử động nữa.

- Thomas!

Agathe lao về phía cậu bạn. Cả nhóm đi theo cô. Bọn chúng kiểm tra xem con Ork đã chết thật chưa rồi quay ra chăm sóc Thomas lúc này đang nằm bất động, bị ngất vì cú chùy của con quái vật. Thấy lũ bạn bối rối không biết làm gì, Toti bèn vội vàng dựng nghiêng Thomas để cậu không bị ngạt.

- Cậu biết sơ cứu à? Agathe hỏi, mắt nhìn Toti tràn trề hy vọng.

- Tớ từng chăm sóc bạn bè của anh tớ khi họ bị thương, Toti hơi đỏ mặt thú nhận.

- Trong trường hợp này thì, nếu cậu đồng ý, Agathe đề nghị, cậu và tớ ở lại chăm sóc cho Thomas. Cậu giúp tớ đưa cậu ấy lánh tạm vào một trong mấy căn nhà trống này. Các cậu khác đi ra chỗ tòa tháp đi. Nó ở ngay kia kìa!

Romaric, Coralie, Ambre, Gontrand và Bertram ngần ngại không muốn bỏ mấy đứa kia lại, nhưng sau khi hội ý, chúng đều thừa nhận là Agathe có lý. Cả bọn cần phải thực hiện đến cùng công việc chúng đã bắt đầu. Nếu không thì mọi nỗ lực cho đến lúc này đều là vô nghĩa.

- Chúc cậu may mắn, Agathe, Ambre vừa ôm cô bé vừa nói.

- Giúp tớ cứu Guillemot nhé! Agathe cảm động trả lời. Và, cô hạ giọng nói tiếp, để mắt trông chừng Gontrand hộ tớ nhé...

Ambre ngạc nhiên nhìn Agathe rồi gật đầu cười tỏ ý đã hiểu. Không phải như tụi con trai tưởng, có những bí mật mà tụi con gái không bao giờ tiết lộ...

Ambre dẫn đầu đám trẻ, lúc này chỉ còn sáu đứa. Vài phút sau, chúng đã vào được trong tháp bằng cách chui qua cửa ngầm đang hé mở.

« Lùi
Tiến »