Cái gì thế nhỉ? Gérald hỏi, ông nhìn cảnh vừa rồi mà chẳng hiểu gì cả.
Một tiếng nổ khác vang lên và gã thầy tu thứ hai ngã úp bụng từ tường thành xuống.
- Kia kìa! Yorwan reo lên, chỉ tay vào mỏm đá nơi vài ngày trước, Urien làng Troêl đã leo lên hô hào kích động đám Hiệp sĩ.
Người Cát kê súng đại bác lên đống đá, từ tốn chỉnh đường bắn và nhắm vào tụi thầy tu.
Ba Thầy Phù thủy chạy về phía họ. Trong Thế giới Vô hình, chưa ai thấy súng đạn bao giờ. Chẳng thế mà nhóm trộm cướp và nông dân miền Tây rất ngạc nhiên khi trông thấy những khẩu súng trường, mà những đàn ông mặc đồ màu xanh sẫm, trắng sữa và đỏ thắm, đang giương lên.
- Chú Gérald! Ambre cười reo lên và lao đến gặp ông.
- Ambre à? Gérald ngạc nhiên thốt lên khi nhận ra cô bé. Vậy là cháu đã thành công.
- Vâng, cô bé phấn khích khẳng định. Lúc đến rìa Sa mạc Ngốn ngấu, cháu và Thomas đã nhóm lửa để thu hút sự chú ý của Người Cát. Họ đã đến, nhưng phải mất rất nhiều thời gian! Sau đó, phải tìm gặp Kyle, bạn của Guillemot và kể cho cậu ấy nghe chuyện của chúng ta. Rồi Kyle còn phải triệu tập ba bộ lạc lại để họp và thuyết phục họ tới cứu viện cho chúng ta. Rồi còn phải quay về nữa chứ! Mất nhiều thời gian lắm ạ! Vì thế nên bây giờ bọn cháu mới về đến đây. Và...
- Cậu bạn Thomas của cháu ổn chứ? Qadwan bỗng lo lắng hỏi. Cậu ấy có đi cùng cháu không? Cậu ấy có khỏe không?
- Dạ, cậu ấy... ở đằng kia ạ. Cậu ấy khỏe.
- Thomas ơi! Qadwan gọi, vẻ ngập ngừng của Ambre làm ông thấy lo. Cháu đang trốn ở đâu đấy?
- Cháu có trốn đâu ạ, Thomas làu bàu.
Cậu vừa nói vừa ra khỏi chỗ nấp, theo sau là Romaric, Gontrand, Bertram, Coralie, Agathe, Toti, và một cậu bé trạc tuổi bọn trẻ có đôi mắt mắt màu xanh, tóc nâu sẫm và làn da rám nắng.
- Ồ không! Gérald thốt lên khi nhìn thấy cả đám trẻ. Bertram, chú chẳng đã bảo cháu...
- Cháu đã cố hết sức rồi, Bertram biện bạch. Nhưng chúng nó cứng đầu cứng cổ lắm ạ...
- Quân của cháu phải có người dẫn đường thì mới đến gặp các chú được chứ ạ, cậu bé tóc nâu sẫm nói xen vào.
Cậu tự giới thiệu:
- Cháu tên là Kyle, con trai các tộc trưởng Người Cát!
- Chào mừng cháu, Kyle, và các chiến binh Người Cát dũng cảm, Qadwan trả lời thay Gérald. Có thể nói là mấy khẩu súng lạ lùng của Người Cát đúng là quà trời cho đấy.
- Dân cháu có súng này từ lâu rồi, từ lúc bị mắt kẹt tại Sa mạc Ngốn ngấu, cậu bé bắt đầu giải thích. Chắc chắn là súng này có ở thế giới khác, và dân cháu mua được từ thời còn sống du mục ở bên ngoài Thế giới Vô hình. Súng cứ được truyền từ đời này sang đời khác. Dân cháu giữ gìn rất cẩn thận, vì nhờ có súng mà chúng cháu chống lại được quân trộm cướp và lũ người Thành Yâdigâr, cũng như mọi đe dọa khác của sa mạc!
- Điều làm ta ngạc nhiên, Gérald thú nhận, là đạn súng trường không bị lớp sóng thần đẩy lùi như bùa phép của chúng ta...
- Tôi nghĩ là đạn bắn đi nhanh quá nên pháp thuật của bọn thầy tu không kịp ngăn trở, Yorwan nói sau một hồi suy nghĩ. Điều quan trọng là đạn giúp ta trừ khử tụi thầy tu! Càng ít thầy tu thì bùa phép của chúng càng yếu đi... Ta quay lại chỗ mấy Phù thủy Korrigan và chuẩn bị sẵn sàng mở đường vào Thành thôi!
Gérald đồng ý. Trước khi đi, Yorwan quay lại phía lũ trẻ, nhíu mày và ra vẻ nghiêm nghị.
- Chú cấm các cháu không một đứa nào được đi khỏi chỗ mấy mỏm đá này đấy nhé! Chỉ cần thấy một đứa trong đám không vâng lời là chú sẽ phạt các cháu đến nơi đến chốn đấy, đến hết đời cũng chưa hết tội đâu. Hy vọng là các cháu hiểu chú...
Trong lúc này, Kushumai, các thợ săn của cô và các chiến binh thảo nguyên phải chống chọi với lũ Ork leo từ tường thành xuống.
Kushumai rút kiếm và lăm lăm chĩa vào lũ quỷ đang xông tới. Các thợ săn vây quanh cô, sẵn sàng hy sinh thân mình để bảo vệ người thủ lĩnh của họ. Về phần mình, các chiến binh thảo nguyên tản ra để hành động được mau lẹ.
- Ai đến được Thiên đường trước thì chờ những người khác với nhé! Tofann vui vẻ nói với đồng đội.
Một con Ork chồm lên người anh, tay lăm lăm cái chùy đầy máu. Người khổng lồ dùng hai tay nắm cây kiếm và tránh được cú đánh một cách ngon lành. Anh cúi rạp người xuống, xoay người một vòng, đập mạnh vào bụng con Ork, rồi đứng lên bổ đôi sọ nó ra. Anh nhanh nhẹn tránh được đòn tấn công từ phía sau của một con Ork khác, giơ chân đá một cú khiến nó gập người lại, rồi gầm gừ lấy hết sức chặt bay đầu nó. Miếng vải nhờn nhờn buộc mớ tóc xám cứng đơ của con Ork bay lên, cùng lúc cái đầu nó lăn lông lốc dưới mặt đất.
- Tôi đã bảo là tụi Ork thực ra không đáng sợ như cái vẻ bề ngoài của chúng đâu mà! Tofann vui vẻ thốt lên.
Các thợ săn thì không nghĩ vậy. Họ đang vất vả chống đỡ lũ quái vật. Bọn Ork đã giết được ba người thợ săn. May mà họ không chiến đấu theo nhóm nữa mà lập thành hàng rào phòng vệ gồm những người chuyên ném lao. Nhờ vậy mà họ mới vất vả đẩy lui được tụi Ork đang điên cuồng.
- Nếu các Thầy Phù thủy không nhanh chóng khử tụi thầy tu đi, một bác thợ săn nói với Kushumai, thì chúng ta thua đến nơi rồi.
- Tôi biết, Kushumai vừa lấy hơi vừa trả lời. Các chiến binh phương Bắc đâu rồi?
- Họ có vẻ đang gây rắc rối cho kẻ thù! một thợ săn trả lời, vẻ ngưỡng mộ.
Nữ Thợ săn rất mừng vì có các chiến binh của Tofann trong trận này. Họ là những chiến binh thật cừ khôi. Nếu có một trăm người chắc họ chinh phục được cả Thế giới Vô hình nếu muốn. May mà họ vốn bản tính ưa cô độc và nhìn đời bằng con mắt thi sĩ...
Những đôi mắt ti hí ác độc của bọn Ork ánh lên vẻ hoảng sợ khi phải giáp chiến với các chiến binh vạm vỡ. Rất nhiều con đang quằn quại dưới đất trong khi tất cả các chiến binh phương Bắc vẫn còn nguyên vẹn.
- Nào ta moi ruột nó ra! Nào ta móc mắt nó ra! Tofann bắt đầu hát bằng cái giọng vang như sấm.
Anh hất ngã một con Ork và cắm phập kiếm vào ngực con thứ hai.
- Nào ta rút hết máu nó đi! Nào ta bẻ hết răng nó đi! Đồng đội của anh vừa hòa giọng hát theo, vừa tiếp tục chặt phăng chân tay và bổ vào sọ lũ Ork.
Họ mải đánh nhau ở phía trong Thành nên chẳng ai thấy lũ thầy tu đang rơi xuống chân tường thành.
Người Cát bắn rất có phương pháp, từ tốn, cú nào cũng trúng đích. Bọn thầy tu đang đứng trên tường thành hoảng loạn nhìn nhau. Nhưng chúng không được cử động vì nếu vậy sẽ phá vỡ mất bùa phép đang giữ không cho Quân vùng Đồi lại gần Thành! Vì vậy chúng đành tái mặt nhìn đồng bọn hết tên nọ đến tên kia rớt xuống.
- Giờ thì pháp thuật của chúng ta hẳn có tác dụng rồi đấy, Yorwan vừa đếm những bóng trắng trên tường thành vừa tuyên bố, vẻ hài lòng. Nào, ta thử lần nữa nhé!
Nhưng Kor Hosik lại can thiệp:
- Các già Korrigan bảo cứ để họ dùng pháp thuật của đất. Giờ thì sóng trắng không là gì cả!
Yorwan, Gérald và Qadwan lưỡng lự, nhưng cuối cùng cũng chấp nhận để không làm mất lòng đồng minh. Hơn nữa, nếu pháp thuật của các Phù thủy Korrigan không đủ thì vẫn còn thời gian để dùng pháp thuật từ các ngôi sao!
Các Phù thủy Korrigan bắt đầu nhảy múa, miệng ngân nga bùa phép bằng tiếng Korrigan, dưới ánh mắt tò mò chăm chú của các Phù thủy Xứ Ys.
- Stan! Xương của trái đất
sức mạnh cô đọng và vĩnh viễn,
nhờ quyền năng rồng đá và hải đăng thanh khiết,
hãy cho biển nổi phong ba
chống lại phong ba bão biển
lật đổ hết rào chắn.
Pháp thuật màu đỏ phát ra từ đường viền vòng tròn vẽ trên cát.
Nó cũng tự tạo ra một lớp sóng khổng lồ bay về phía lớp sóng bảo vệ thành mà lũ thầy tu đã tung ra. Lớp sóng trắng đã bị yếu đi đáng kể vì rất nhiều thầy tu đã ngã xuống thành. Song nó vẫn đứng vững trước đòn tấn công của các Phù thủy Korrigan. Nhưng khi lưỡi dao của các Ogham đụng vào nó, một tiếng nổ vang như sấm và lớp sóng trắng vỡ vụn, tan ra lả tả.
- Tấn công! Cung thủ vừa hét lên chạy về phía Yénibohor.
Quân cướp theo chân anh ta.
- Tấn công! Đến lượt người thợ làm đàn kêu lên gọi dân miền Tây xung trận.
- Ta đi chứ? Yorwan hỏi các đồng đội.
- Đi thôi! Gérald và Qadwan đồng thanh trả lời.
Từ chỗ mỏm đá nơi Gérald bắt chúng ngồi lại, Romaric, Gontrand, Ambre, Coralie, Agathe, Thomas, Bertram, Toti và Kyle trông thấy đội quân lao vào tấn công Thành Yénibohor. Cả đám Korrigan cũng đi theo họ. Dù vóc dáng bé nhỏ, nhưng mấy Phù thủy già Korrigan chạy nhanh hơn mọi người. Rồi đến lượt Người Cát hòa vào quân cướp...
Chín bạn trẻ nhìn nhau.
- Bọn mình ngoan ngoãn ở lại đây à? Gontrand hỏi giọng mỉa mai.
- Cậu mơ à! Kyle trả lời.
- Yorwan đã nói chú ấy không muốn một đứa nào trong chúng ta rời khỏi mỏm đá, Romaric nhắc lại. Vậy nếu... cả bọn chúng ta đi thì sao? Như vậy chúng ta không hẳn là không nghe lời, đúng không?
- Đúng đấy, Romaric có lý! Coralie hoan nghênh.
Lạ một điều là Bertram không hề có ý cố thuyết phục bọn trẻ ở lại. Cậu ta xem ra còn tỏ ra nôn nóng hơn những đứa khác.
- Vậy thì còn chờ gì nữa? Cậu thốt lên.
- Ai vào Thành cuối cùng là thua cuộc đấy nhé! Ambre kêu lên.
Cả bọn vừa kêu gào ầm ĩ, vừa chạy lao về phía tường thành cao ngất.