Cái Chết Của Những Xác Sống Tập 2

Lượt đọc: 628 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mục 1.

Gian chờ bên ngoài “Phòng Giấc ngủ hoàng kim” lúc này trông chẳng khác gì Bảo tàng sáp Madame Tussaud.

Hai người phụ nữ, Helen và Isabella đang túm lấy nhau cùng bất động. Hai người đàn ông, James và Thanh tra Tracy cũng đứng yên ngay sau lưng họ. Những người còn lại túm tụm xung quanh và nuốt nước bọt. Mọi ánh nhìn đều đổ dồn vào cái xác đứng sau Isabella.

Isabella ngoái đầu lại, cứng người nhìn chằm chằm vào xác chết, nuốt nước bọt rồi thốt lên một từ duy nhất: “John..?”

Cái xác phản ứng lại bằng một cái co giật rồi xoay người, để lộ chuôi dao găm đang cắm sâu sau lưng trước mặt mọi người. Phòng chờ tràn ngập tiếng rì rầm. Với suy nghĩ mình là một thanh tra chuyên nghiệp, Tracy rụt rè mở miệng: “Ông là... thứ gì thế?”

Một câu hỏi ngớ ngẩn, nhưng không ai trong phòng chờ nhận ra điều đó – trừ người chết.

Người chết mở miệng: “Thứ gì... là thứ gì? Ông là ai mà hỏi câu này?”

Đây là lần thứ ba Tracy bị hỏi cấu này. Tệ hơn là lần này lại phải giới thiệu với một cái xác... Lần đầu tiên trong ngày, dạ dày ông bắt đầu quặn đau.

“Tôi là Thanh tra Tracy, Sở Cảnh sát Thị trấn Marbletown. Ông chết rồi phải không?”

--- Mình vừa nói cái quái gì thế này?

Người chết trông có vẻ bối rối, vội vã quay sang nhìn vai mình. Chuôi dao găm bất thường trên lưng hẳn đã thu hút ánh nhìn của mọi người. Người chết kiểm tra tình trạng lưng của mình, nhún vai rồi nói: “Hình như vậy. Thứ này đâm rất sâu nhưng tôi chẳng có cảm giác gì, ngứa ngáy cũng không”

Nói gì nữa đây, hỏi gì nữa đây, chín mươi chín dòng chữ xuất hiện rồi biến mất trong tâm trí rối bời của Tracy. Học viện cảnh sát không dạy ông cách thẩm vấn người chết. Trong khi viên thanh tra đang bối rối, Helen lần nữa hét lên: “John, anh bị giết rồi. Hung thủ là Isabella! Anh biết không?”

Dường như Helen đã ở trạng thái mất bình tĩnh và không kiềm chế được bản thân từ trước cả khi nhìn thấy xác chết, cô cười nhạt rồi tiếp tục buộc tội Isabella không chút sợ hãi. Có vẻ choáng ngợp trước hành động của Helen, người chết chớp mắt và nhìn lơ đãng sau cặp kính. Tracy quyết định đã đến lúc mình phải kiểm soát mọi việc. Ông bước một bước về phía người chết: “Ông Barleycorn, bà Shimkus có phải là hung thủ giết ông không?”

Dù đã bị thứ to hơn cắm vào lưng nhưng người chết vẫn bật dậy như có thứ gì ghim vào mông, vươn vai rồi nổi cơn thịnh nộ: “Gì cơ, Isabella sao? Thật buồn cười! Cô ấy không làm thể” John chỉ tay về phía Tracy: “Vì những câu hỏi ngu ngốc của một cảnh sát như ông mà Isabella bị đổ oan đấy!”

Hàng nghìn tế bào quặn lại trong dạ dày Tracy. Vì sao ông lại bị một người chết coi là ngu ngốc chứ? Dù vô cùng khổ sở nhưng Tracy vẫn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.

“Nhưng ông Barleycorn à, bà Shimkus là người mang con dao đến căn phòng này vào khoảng mười rưỡi. Ngoài bà ấy ra, không ai bước vào căn phòng này từ lúc đó cho đến hiện tại. Hơn nữa, đồng hồ của ông cũng dừng lại vào 10 giờ 35 phút. Không phải chiếc đồng hồ bỏ túi đó bị hỏng trong lúc ông giằng co với thủ phạm sao?”

“Đồng hồ ư?”

Người chết, như chưa hề biết đến sự tồn tại của chiếc đồng hồ, đưa tay vào túi áo gile lấy nó ra.

“Phải, đồng hồ bị hỏng trong lúc giằng co. Nhưng thủ phạm không phải Isabella.

Người đàn ông đã chết đặt đồng hồ lên chiếc bàn nhỏ bên cạnh rồi quay mặt về phía Isabella.

“Em mang con dao găm đến đây ư?”

Câu hỏi đâm trúng nỗi lòng Isabella. Bà cất giọng nức nở: “Phải... Vì em nghe anh nói... nhưng sao mọi chuyện lại thế này? Hãy tin em, em không làm chuyện đó”

Tracy hỏi lại người chết: “Nếu không phải bà ấy, vậy ai đã giết ông?”

Người chết do dự một lúc rồi nói: “Chính... chính là William..”

William hét lên: “Này, đùa nhau à, tôi không làm chuyện đó. Anh nói cái quái gì thế, dừng lại đi.”

Vợ của William – Helen, dù có phần bối rối và mất bình tĩnh nhưng cũng đứng về phía chồng: “Khoan đã, John, anh bảo vệ Isabella, tôi không quan tâm. Nhưng chồng tôi – William, dù là một gã đàn ông lăng nhăng đáng ghét cũng chắc chắn không phải là kẻ sát nhân!”

Người chết lắc đầu: “Không, tôi bị William giết. Tôi bị đâm từ phía sau!”

Dứt lời, người chết làm động tác vung dao, nhưng do hung khí vẫn cắm trên lưng nên trống ông khá hài hước. Helen mải mê bênh vực chồng mình, như thể quên rằng người đối diện đã chết: “Đừng đổ oan nữa, John. Chồng tôi là người duy nhất không có khả năng làm mấy trò lố bịch này. Anh ấy đang ở cạnh tôi lúc Isabella ở đây với con dao găm đó. Làm sao William có thể đâm chết anh được? William có chứng cứ ngoại phạm.”

“Gì cơ? Hai người ở cùng nhau lúc đó ư?” Vẻ ngạc nhiên hiện rõ trên khuôn mặt người chết, bộ tóc giả như muốn rơi ra khỏi đầu. Tracy, người lắng nghe cuộc trao đổi giữa hai bên như đang xem một trận đấu tennis thì ngày càng khó chịu.

Mọi người ở đây, dù sống hay chết, đều phớt lờ ông. Nhưng ông vẫn kịp bắt được cụm từ “chứng cứ ngoại phạm”.

Niềm tự hào tràn ngập cơ thể Tracy. Ông hít một hơi thật sâu, nghiêm nghị cất lời: “Nào, mọi người đừng nói gì nữa. Hãy để tôi xử lý. John, anh William có thực sự là người đã đâm ông không? Mọi người đang tranh cãi vấn đề này.”

Người đàn ông đã chết mơ hồ nói: “Hừm, nó thật may mắn. Tôi chắc chắn là William. Tôi nhận được một lá thư đe dọa giết người khá ngớ ngẩn. Chỉ có William mới làm thế”

“Thư đe dọa sao?” Tracy bối rối: “Nhưng ông có biết ai đã đâm mình không? Ông có thấy mặt người đó không?”

Helen lại ngắt lời: “Nên tôi mới nói người giết anh là Isabella.

“Im đi!” Người chết bức xúc: “Chết tiệt, nếu không phải William thì tôi cũng không biết là ai. Tôi bị đâm từ phía sau nên không nhìn rõ...”

Tracy đứng lặng như trời trồng: “Không nhìn thấy mặt? Vậy thì...”

Vẫn im lặng ở góc phòng, Tiến sĩ Hearst bất ngờ xen vào: “Nghe có chút khó hiểu. Chúng ta cùng xem xét lại vấn đề nhé... Đoạn về chiếc đồng hồ có vẻ đáng nghi. Trước đó, John nói chiếc đồng hồ bỏ túi bị vỡ khi giằng co, là khoảng mười rưỡi. Đúng lúc đó, Isabella lại mang con dao găm đến. Điều này khiến mọi người nghi ngờ Isabella là thủ phạm. Tuy nhiên, John lại khẳng định Isabella không giết mình.”

“Tôi đã nói không phải cô ấy, không thể nào. Người chết đưa tay phân trần với giọng điệu cầu xin: “Isabella không phải hung thủ”

“Này, cậu vừa nói không nhìn rõ mặt thủ phạm. Vậy sao cậu biết đó không phải Isabella?” Tiến sĩ Hearst nói tiếp: “Nghe thật buồn cười. John, cậu đang che giấu điều gì sao? Thật ra cậu biết thủ phạm thực sự nhưng cố tình không nói, vì điều đó có thể gây ra thảm kịch khó lường cho Isabella.”

William hít một hơi thật sâu: “Đúng. John đã gọi tôi mang con dao đến. Nhưng lúc ấy, Isabella đang bên cạnh tôi, nói sẽ thay tôi mang dao đến cho John. Anh ta đang cố gài bẫy tôi. Ai đó đã giết John và anh ta cố tình đổ lỗi cho tôi!”

Người chết quay sang nhìn Isabella với vẻ mặt kinh ngạc: “Những gì William nói là thật sao? Lúc đó em đang ở cùng William?”

Isabella chưa kịp trả lời thì Helen đã nhảy vào chen ngang: “Hai người này đang bí mật qua lại với nhau. Anh không nhìn ra việc này sớm hơn hả John?”

Không đợi nghe hết, John – người vừa trở về từ cõi chết, tiến về phía Isabella. Isabella đột ngột đan tay trước ngực và thu mình lại. Người đàn ông đã chết gằn giọng: “Vậy là cô đã ở cạnh William tối nay. Cô đã phản bội tôi suốt thời gian qua sao? Đúng không?”

“Không. Em chỉ yêu mình anh. Em không phản bội anh.”

Isabella lắc đầu nguầy nguậy, nhưng không biết là tự nguyện lắc đầu hay do John đang lắc mạnh vai bà.

Lại bị gạt sang một bên, Tracy cố gắng kéo hai người ra, thầm ng ©We-love-ebook hĩ đây là cơ hội cuối cùng để giành lại sự uy nghiêm của mình.

“Này, ông hơi quá rồi đấy. Không được dùng vũ lực. Nhưng vừa tiến lên một bước, Tracy đã bị đánh ngã. Người đàn ông đã chết đột nhiên giơ bàn tay cứng đơ và lạnh ngắt như một bức tường thành hướng về phía Tracy. Viên thanh tra bị giáng một cú ngay cánh mũi, loạng choạng lùi lại và ngã xuống sàn. Tracy bàng hoàng nhìn John với bộ dạng thảm hại và nhếch nhác. Mũi ông tê cứng, máu và nước mắt chảy giàn giụa. Người đàn ông đã chết nhìn xuống, bảo Thanh tra Tracy nhổ đống máu đó đi: “Này, ông ồn ào quá đấy. Để tôi yên, đừng xen vào chuyện riêng của tôi”

Đây là một sự sỉ nhục ghê gớm. Tracy đã nhanh chóng lao đến hiện trường dù chỉ là trùng hợp, nhưng không ai cảm ơn ông vì hành động ấy. Sự chủ động điều tra của ông bị chà đạp. Ông còn bị đánh ngã xuống sàn...

Dù sống 200 năm đi nữa cũng không thể nào trải qua những chuyện này. Khóe mắt Tracy lại giàn giụa nước mắt, không phải vì đau mà vì hàng nghìn lý do khác.

Không chịu được sự đáng thương của Tracy, Tiến sĩ Hearst phải ra tay can thiệp: “John. Không. Đừng dùng vũ lực. Cậu vừa chết nên sẽ hơi kích động. Sao cậu không đến Trung tâm Y tế ở Marbletown để kiểm tra? Cậu có thể liên hệ với Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh đấy. Nếu chúng ta bình tĩnh nói chuyện, biết đâu cậu sẽ hiểu.”

Người đàn ông đã chết buông vai Isabella, tiếp tục nổi cơn thịnh nộ khác: “Gì cơ, Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh ư? Tôi không bao giờ đến những nơi như vậy. Không bao giờ!”

Người chết vừa hét vừa lao ra cửa. Vừa định đứng dậy, Tracy lại bị người chết tông trúng và ngã nhào xuống đất. Người chết chạy ra khỏi phòng rồi mất hút phía cuối hành lang, những người còn lại chết lặng.

Ngồi trên sàn, Tracy ra lệnh trong nước mắt: “Foxxxx! Đuổi theo cho tôi!” Ông có phần bối rối về đối tượng truy bắt. Thay vì truy đuổi “hung thủ”, họ đang đuổi theo “nạn nhân”

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của masaya yamaguchi