“Ngày tôi ra đi, đừng ai khóc thương bi lụy.” Giọng hát não nề của Robert Plant vang lên trong radio ô tô.
Ngón tay người nghệ sĩ trượt dài trên dây đàn guitar, tạo ra thanh âm đau đớn như dây thần kinh bị tê liệt.
Gus tặc lưỡi. Một DJ chuyên về dòng nhạc Blues trên kênh WNEW lại chơi một bài hát mang âm điệu như một con khủng long ngủ vùi với lưng phủ đầy rêu phong cỏ rậm. Nghe những bài hát này khiến người ta chán nản quá phải không? Chẳng phải họ cũng có những bài Rock & Roll sao? Chuyển kênh. Lúc sau, tiếng vỗ tay ầm ĩ và tiếng kèn saxophone cuồng nhiệt vang lên. Quarter To Three của Gary U.S. Bonds. Đúng rồi, phải thế chứ. Kênh WSQR. Gã thanh niên vừa ngậm điếu thuốc trên môi vừa huýt sáo điêu luyện theo nhạc.
Gus xuôi theo đường số 113 hướng đến Thác Springfield. Gus vừa bán dầu cho Bill ngay Quán cà phê Ngã Tư. Trước đó, Gus có cưa cẩm một cô hầu bàn tại một cửa hàng bánh rán ở Marbletown. Phần ký ức đó khiến gã không vui. Bất chấp lời mời gọi nhiệt tình từ Gus, cô hầu bàn vẫn lái chiếc Honda về nhà thay vì ngồi chiếc Firebird Trans Am màu tím đẹp tuyệt vời cùng gã. Đây là những gì xảy ra khi người Nhật bán những chiếc ô tô giống đồ chơi cho một cô bé vùng nông thôn. Gus lại tặc lưỡi.
Vùng nông thôn? Gus thường tự hỏi phải chăng mình sinh nhầm thời và nhầm chỗ. Lẽ ra gã phải được sinh ra giữa mùa hè nóng bỏng ở một thành phố nhộn nhịp vào những năm 1950. Như thế, các cô nàng sẽ hiểu được lối sống “không phô trương” của gã và đêm nào cũng vui như đêm nhạc rock.
Gus thích thú tưởng tượng mình đang lái chiếc Cadillac màu hồng lộng lẫy. Đèn hậu gợi nhớ đến một nàng tiên cá đẹp tuyệt trần. Tay lái và còi xe cũng màu hồng. Rồi gã sẽ có một cuộc so kè với trưởng nhóm Jet vào một sớm bình minh mùa hè. Đúng vậy, như Jimmy Dean trong video...
Gus đột nhiên bị kéo về hiện thực.
Ánh đèn pha ô tô đang tiến gần ở làn đường bên cạnh. Ô tô hiếm khi di chuyển vào thời điểm này, nhất là trên đoạn đường dài heo hút giữa vùng nông thôn. Gus tò mò nheo mắt. Đèn của chiếc ô tô đang lao tới sáng đến nỗi trong một khoảnh khắc, nó che phủ cả kính chắn gió của chiếc Firebird. Hai chiếc xe lướt qua nhau trong nháy mắt.
Giật mình, Gus nghiêng đầu nhìn chiếc xe lao đi. Rất nhanh. Khoảng hơn 50 dặm một giờ. Khi nó lướt qua, Gus để ý đó là chiếc Limousine Lincoln màu đen với biểu tượng quan tài quen thuộc bên hông xe.
Chắc là xe tang từ Nghĩa trang Smiley.
--- - Nhưng sao xe tang lại chạy nhanh như thế vào giờ này?
Chưa kịp trả lời, kính chắn gió lại lần nữa bị một vùng sáng chói lóa che mất – là đèn pha của những chiếc xe đang lao tới. Hai ô tô nhanh chóng lướt qua. Gus nhảy dựng lên chửi rủa. Một trong đó là chiếc xe tang màu hồng gã không bao giờ quên. Chiếc xe đó đang được hai đứa oắt con chơi nhạc punk rock cầm lái. Chúng vừa khiến Gus mất mặt vào hôm trước. Không cần biết chủ nhân chiếc Coupe màu xám đang đuổi theo là ai, gã chỉ biết họ đang trong một cuộc rượt đuổi gay cấn.
Gus cười thầm. Adrenaline dâng trào khắp cơ thể. Sự máu lửa bùng lên. Gã nghĩ mình chưa thể từ bỏ vùng quê hẻo lánh này được.
— Đêm nay, , mình sẽ là người chiến thắng trong cuộc đua chết chóc này. Mình sẽ trở thành tia lửa tỏa sáng giữa đường Thunder.
Gus quay ngoắt đầu xe trên đường Thunder, lốp xe rít ken két trên mặt đường.