Cái Chết Của Những Xác Sống Tập 2

Lượt đọc: 688 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mục 1.

Trong lúc vội vàng phủi bụi trên trường kỷ, Bác sĩ Collins lại nghĩ về bệnh nhân vừa trở về nhà.

Đây là lần thứ tư anh ta đến phòng khám của Bác sĩ Collins.

Anh ta đã đến hai lần liên tiếp vào hôm qua và hôm nay. Đây là trạng thái đáng báo động. Bệnh nhân đến thường xuyên là dấu hiệu cho thấy tình trạng của họ đang trở nên tồi tệ hơn. Nghĩ lại những gì anh ta nói hôm nay, Bác sĩ Collins cũng cảm thấy bất ổn.

Nhưng Bác sĩ Collins chợt nhớ ông cũng có một bệnh nhân khác cần lo lắng.

Bệnh nhân đó – Thanh tra Tracy – đã hẹn ông liên tiếp hôm qua và hôm nay. Sáng nay, ông ta có vẻ đã phải chịu thêm một cú sốc khủng khiếp nữa. Trong điện thoại, giọng Tracy rất to: “Một người chết biến mất, một người chết khác xuất hiện, hai người sống biến mất, trước mặt là một xác chết với một người bố và một đứa con đều biến mất... Bác sĩ, vợ hỏi tôi tại sao phải điều tra một vụ giết người khi người chết cứ sống lại. Tôi không thể tiếp tục điều tra nữa. Đây là một cuộc khủng hoảng danh tính.

Bác sĩ Collins ngừng phủi bụi trên ghế và nhìn đồng hồ đeo tay. Gần đến giờ hẹn của Tracy, nhưng…

Tracy bất ngờ bước vào phòng mà chưa được gọi. Ông đảo mắt và vẫy tay. Bác sĩ Collins có phần lo sợ. Bệnh nhân rõ ràng đang bị kích động. Đây là một dấu hiệu xấu.

Ngay khi bước vào, Tracy lập tức chạy đến chỗ bác sĩ. Bác sĩ Collins vô thức lùi lại, va vào chiếc trường kỷ và ngã ngồi. Tracy nói khi nhìn vào mặt ông.

“Gã đàn ông vừa nãy...”

“Hả?”

“Bệnh nhân của anh, người vừa rời khỏi đây một lúc trước. Khi ra khỏi thang máy, tôi thấy anh ấy rời khỏi phòng khám này. Tôi đã kiểm tra lại. Anh ta là..”

Tracy nói thẳng tên bệnh nhân. Nhưng Bác sĩ Collins tỏ ra phớt lờ.

“Sao anh lại hỏi tôi? Tôi phải giữ bí mật, nên câu trả lời là..”

Nhưng Tracy thậm chí còn bức xúc hơn khiến Bác sĩ Collins phải ngả người ra sau.

“Đừng lừa tôi. Tôi thấy anh ta ở đây. Anh ta đang lo lắng điều gì? Anh ta có thú nhận gì không?”

Sự chuyên nghiệp giúp Bác sĩ Collins tung ra đòn phản công.

“Tôi không có nghĩa vụ phải báo cáo anh. Là bác sĩ, tôi phải đảm bảo quyền riêng tư của bệnh nhân.”

Tracy vẫn kiên định không lay chuyển.

“Anh làm nghĩa vụ của bác sĩ, tôi thực hiện đúng chức trách của một cảnh sát. Tôi cho rằng anh ta có liên quan đến một vụ giết người.”

Bác sĩ Collins kiên quyết lắc đầu, chống khuỷu tay lên ghế và thả lỏng cơ thể. Thấy vậy, Tracy chuyển hướng cầu xin.

“Xin anh đấy. Tôi hiểu trách nhiệm của anh. Nhưng tôi cũng là bệnh nhân mà. Tôi sắp phát điên rồi. Chẳng phải sứ mệnh cao cả của anh là chữa bệnh sao? Với tôi, cách chữa trị tốt nhất là tìm ra thủ phạm của vụ giết người điên cuồng này. Vì vậy, mong anh cho tôi một số thông tin…”

“Không” Collins lạnh lùng từ chối: “Trừ phi anh có lệnh”

Dù lo lắng nhưng Tracy vẫn là một nhà điều tra chuyên nghiệp. Ông đã tích lũy đủ kinh nghiệm để “cạy” miệng một bác sĩ kín tiếng. Tracy bất ngờ túm lấy áo Bác sĩ Collins, đầy ông ngã xuống ghế và thì thầm.

“Thưa bác sĩ, liệu anh có đủ dũng khí để đối mặt với vụ kiện ly hôn lần thứ ba của mình không?”

“Sao cơ?” Bác sĩ Collins há hốc.

“Tôi hỏi là liệu anh có muốn dùng lông trên người mình làm tiền cấp dưỡng không? Tôi đang nói đến Mimi ở đường Laurel. Khi bị bắt trong một cuộc đàn áp, cô ấy đã tự hào nói với đồng nghiệp của tôi rằng mình đã trả cho bác sĩ bao nhiêu để được điều trị trên chiếc ghế dài này. Mọi thứ đều có giá đặc biệt, phải không? Nếu vợ anh biết chuyện này…”

“Anh đang đe dọa tôi đấy à?”

Sự kiên định của Tracy thật phi thường.

“Tôi có thể đe dọa, thậm chí còn hơn thế. Chỉ cần có thể giải quyết vụ án này thì giết vài người cũng chẳng sao?”

Bác sĩ Collins thở dài. Nếu ly hôn lần nữa, không chừng ông sẽ phải trả tiền cấp dưỡng đến hết thế kỷ tới.

“Tôi hiểu rồi. Hãy hứa với tôi chuyện này chỉ anh và tôi biết. Người đàn ông mà anh nói là bệnh nhân của tôi. Đây là lần thứ tư anh ta đến phòng khám. Lần đầu là ba tháng trước.”

“Trước hay sau Halloween?”

“Hai ngày sau Halloween, đầu tháng này, sau đó là hôm qua, rồi hôm nay. Tần suất anh ta đến nhiều hơn.”

“Anh ta gặp vấn đề gì?”

“Quá trình điều trị chỉ mới bắt đầu, còn nhiều nút thắt mà bệnh nhân chưa tháo gỡ được..”

“Anh là bác sĩ dày dặn kinh nghiệm mà. Tracy gắn giọng: “Anh nhận 80 đô-la cho 45 phút phải không? Hẳn anh đã đọc được điều gì về anh ta trong vài lần gặp, nếu không, chẳng ai chịu trả anh 80 đô-la cả”

Bị chạm trúng lòng tự tôn, Collins tỏ ra khó chịu.

“Anh ta là bệnh nhân khó nhằn nhất tôi từng gặp. Anh ta thậm chí còn không nói cụ thể về tình huống mình đang gặp phải. Dù phàn nàn rằng mình lo lắng và đau đớn, nhưng khi tôi cố gắng đi vào trọng tâm của vấn đề, anh ta lại khéo léo chuyển hướng cuộc trò chuyện. Nói chung, những người rơi vào tình trạng rối loạn thần kinh có xu hướng trở thành chiến lược gia, nhưng với anh ta thì đặc biệt khó khăn. Tuy nhiên, ngay cả một chuyên gia giàu kinh nghiệm như tôi cũng không thể tìm ra manh mối về trạng thái tâm lý của anh ta ngay cả trong cuộc trò chuyện xã giao.”

“Đó không phải những gì tôi muốn nghe.” Tracy rướn người về phía trước.

“Hình như anh ta mặc cảm với anh trai mình. Có vẻ tình cảm của mẹ chỉ hướng về người anh. Sự thiên vị này ảnh hưởng đến anh ta. Ngoài ra, tôi không chắc nó có liên quan không nhưng tôi nghĩ anh ta cũng có vấn đề về tình dục”

“Vấn đề về tình dục sao?”

“À. Anh ta tự nói mình là kẻ ‘bất lực’, một xác sống, kiểu vậy?”

“Một xác sống... Để thoát khỏi mặc cảm đó, anh có cho rằng anh ta đang tìm kiếm một lối thoát không?”

“Tôi không biết. Tất cả những gì anh ta nói đều trừu tượng như sự thôi thúc chết chóc bên trong con người. Tôi không nghĩ anh ta là một người đàn ông nguy hiểm... Dù gì nguyên nhân cũng nằm ở quá khứ của anh ta. Lâu lâu anh ta cũng bóng gió nhưng chưa thực sự hé lộ điều gì. Dường như anh ta đang chịu đè nén từ sâu bên trong. Nếu có thời gian, anh hãy tìm hiểu kỹ xem sao”

“Nhưng tôi không có thời gian.”

Dứt lời, Tracy đi thẳng ra cửa. Bị bỏ lại, Bác sĩ Collins tỏ ra sửng sốt nhưng vẫn gọi với theo: “Ồ, anh đi sao?”

Tracy quay lại nói to: “Anh còn điều gì muốn nói không?”

Collins nằm ủ rũ trên ghế với hai tay khoanh trước ngực. Với đôi mắt ngấn lệ, ông nói: “Ừ thì tôi muốn anh biết vợ đã đối xử tệ với tôi như thế nào và nó ảnh hưởng đến đời sống tình dục của tôi ra sao…”

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của masaya yamaguchi