“Tôi đang nghĩ đến nghỉ việc và chuyển sang một nơi khác.”
Walter vừa nói vừa lật giở sách trước mặt Grin và Cheshire.
Sau khi đọc bản đánh máy trên gác mái, Grin và Cheshire đến phòng tẩm liệm ở tầng hầm để tìm James. Nhưng James không có ở đó, chỉ có Walter đang ngồi một mình trước tủ đựng đồ.
“Mọi người đều sợ nghĩa trang này, một số nhân viên đã nghỉ việc.”
Walter nắm lấy tay cầm của tủ đựng đồ bằng thép phía sau. Tủ đựng xác chết trông giống phiên bản lớn của két an toàn ở ngân hàng. Nhưng thứ Walter lôi ra không phải một xác chết được bảo quản ở nhiệt độ nhất định mà là một chai rượu vang trắng ướp lạnh ngon đúng như mong đợi. Walter tiếp tục.
“Funeral Companion có đăng tin tuyển tài xế cho nhà tang lễ tại Memphis, tôi nghĩ vị trí này khá ổn.”
Grin cau mày.
“Ông định ngồi mãi trong xe và nhìn xác chết đằng sau tấm kính sao? Đừng nhận nó. Đó là công việc nhàm chán như quản lý nhà trọ vậy. Mà còn…”
“Còn gì?”
“Cây thánh giá được trang trí bằng đèn xanh và nhấp nháy quanh năm giống như lễ Giáng Sinh vậy.”
“A” Khuôn mặt của Walter trở nên u ám: “Vậy tôi lại quay về làm trang điểm cho ban nhạc rock được không nhỉ?”
“Ông có chỗ rồi sao?”
“The Morticians [9E] đã đăng tin tuyển dụng”
“Dịch vụ tang lễ sao?”
“Không. Là một ban nhạc với phong cách psychedelic rock từ Texas. Tôi nghĩ mình có khả năng được nhận vì có kinh nghiệm làm việc với người chết.”
“Nếu vậy, ông nên chọn Grateful Dead hơn là một ban nhạc vô danh như thế”
“Nhưng Grateful Dead không trang điểm.”
“Ồ, đúng rồi”
Walter nhún vai và nhấp một ngụm rượu: “Hai đứa thì sao?”
Cheshire lẩm bẩm khi nghịch ly rượu trong tay: “Cháu muốn cùng Grin đến một nơi ấm áp ở phương Nam, cùng nhau vui chơi và quên đi mọi thứ khi vụ này kết thúc.”
Walter cất tiếng sau một hồi im lặng: “Hai đứa đang làm thám tử nghiệp dư phải không?”
Cả hai gật đầu.
“Tôi nghĩ chẳng có ích gì khi tìm kiếm kẻ giết người khi người chết lần lượt sống lại. Nhưng hãy cẩn thận. Tôi thấy hơi lo”
Grin nghĩ rằng nhìn từ bên ngoài, những gì họ đang làm hẳn là cực kỳ kỳ lạ. Nhưng Cheshire đột nhiên trở nên nghiêm túc, cô nắm tay Walter.
“Thật khó nói lời chia tay với ông. Tôi chắc chắn mình sẽ nhớ đến ông mỗi khi xem Dracula, thấy cỗ quan tài và Bá tước ma cà rồng bật dậy”
Walter cũng là một người giàu tình cảm.
“Tôi sẽ không bao giờ quên lần trao đổi chiếc quần lót hoa với cô đâu. Nói rồi, Walter lấy khăn tay che mắt: “Nhưng làm ơn hãy trả lại đôi bông tai xương mà tôi đã cho cô mượn tuần trước”
Norman xuất hiện khi Cheshire và Walter đang vui đùa trong buổi chia tay. Norman rụt rè đến trước ba người hỏi: “James đâu rồi?”
Walter thì thầm vào tai Grin.
“Nhìn xem, nhiều người bỏ việc nên thiếu nhân lực đến mức Norman cũng được cử đến phục vụ nhà tang lễ rồi.”
Grin vừa định nói “Thật ra, chúng cháu cũng đang tìm chú James..” thì James xuất hiện.
James tỏ ra hung hăng.
“Trong lúc bận thế này mà bốn người còn ngồi đây chơi trò khóc lóc chia tay sao?”
Norman co rúm người nhưng vẫn cố gắng trả lời: “Hẳn là anh đang tức giận vì quan tài vẫn chưa đến dù lễ tiễn biệt đã bắt đầu tại ‘Phòng H ©We-love-ebook oa súng. Người phụ trách hỏa táng cũng nói quan tài chưa đến”
Nghe vậy, cơn tức giận của James tăng gấp đôi.
“Đúng là một thằng ngốc. Tôi mà đợi anh gọi chắc lễ đã kết thúc rồi. Mấy nhân viên ca sáng đã xử lý xong quan tài. Nhìn đi, ở trước thang máy”
Họ nhìn theo hướng James chỉ, quả thật có hai chiếc quan tài có bánh xe ở trước thang máy. James ngay lập tức chỉ đạo.
“Francis, mang quan tài lên cùng Walter. Tôi phải hoàn thành việc tẩm liệm của mình.”
Grin bối rối vì không quen khiêng quan tài: “Nhưng cái nào là cái nào ạ?”
James hét vào mặt Norman, quở trách sự thiếu kinh nghiệm và thể hiện sự thất vọng của mình: “Norman, anh có giữ tấm thẻ anh viết hôm qua không? Nhìn vào đó và trả lời cho Francis biết đi. Nào, nhanh lên”
Norman vội vàng rút hai tấm thẻ từ hộp hồ sơ ở góc phòng, cùng Grin và những người khác đến nơi đặt quan tài.
“Chiếc quan tài hai mảnh bằng gỗ gụ đó đến ‘Phòng Hoa súng, còn chiếc quan tài bằng gỗ tếch là lò hỏa táng”
Grin và Walter nhận thẻ của mình, Grin sẽ đến “Phòng Hoa súng” và Walter sẽ đến nhà hỏa táng. Cả hai vội vã khiêng quan tài vào thang máy để tránh cơn thịnh nộ của James lại bùng phát. Khi cửa thang máy bắt đầu đóng lại, hai người nghe thấy tiếng James đổ lỗi cho Norman: “Chúa ơi, tại sao tôi phải làm việc với một người như anh?”
Bị bỏ lại một mình, Cheshire vội vàng ném chai rượu và chiếc ly Walter để lại vào tủ đựng đồ ở góc của hàng dưới cùng để James không tìm thấy Nhưng Cheshire không nhận ra có thêm một xác chết nằm ở đó – không ai trong nhà tang lễ biết sự hiện diện của nó.