Cái Chết Của Những Xác Sống Tập 2

Lượt đọc: 692 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mục 3.

“Tuổi ước tính của hộp sọ, hai xương cẳng tay trái và phải, xương bàn tay tìm thấy tại hiện trường vụ cháy Quán cà phê Ngã Tư là từ 60 đến 65 tuổi. Nhiều tuổi hơn John. Ngoài ra, hình dạng răng không khớp. Đó không phải là xương của John.”

Fox im lặng với vẻ mặt hoang mang.

Chờ đợi Tracy khi ông từ phòng khám trở lại sở cảnh sát là thông tin mới từ cấp dưới. Tiến sĩ Hearst cất tiếng khi lắng nghe bên cạnh Tracy: “À vậy đó không phải xương của John. Ông hỏi Fox: “Anh còn điều gì cần báo cáo nữa không?”

“Về thư đe dọa giết người lần ba mà James nhận được vào sáng sớm nay, khi tôi gửi nó cho bên giám định, họ có nói vài điều kỳ lạ.

“Là gì?”

Về bức thư cảnh báo gửi cho John.

“Ý anh là sao? Người bình thường cũng biết là cả bức thư mà John và James nhận đều là thư đánh máy.”

“Không, không phải vậy. Bức thư cảnh báo gửi cho John và di ngôn của ông Smiley được đánh trên cùng một máy đánh chữ”

“Smiley?” Tracy nói không nên lời.

“Đúng vậy. Pháp y đã xác định nguyên nhân tử vong của Smiley là tự sát bằng thuốc độc. Chuyên gia của chúng ta cũng xác nhận di ngôn này được tạo ra bằng máy đánh chữ kiểu cũ Century trong phòng của Smiley. Thanh bên cạnh chữ H bị thiếu. Họ đã rất ngạc nhiên khi lá thư cảnh báo của John xuất hiện trong trường hợp khác lại có cùng đặc điểm này”

Tracy nhìn Tiến sĩ Hearst: “Ông nghĩ sao?”

Tiến sĩ Hearst trả lời với vẻ hài lòng: “Đúng như tôi nghĩ. Máy đánh chữ trong phòng của Smiley có thể được các thành viên trong gia đình tự do sử dụng, nhưng sẽ thế nào nếu nghĩ rằng cả hai đều do chính tay Smiley đánh máy? Bởi tôi đang nghĩ tới khả năng Smiley giả thành John. Hoặc hai người này đã đổi chỗ cho nhau ở đâu đó”

Nghe được giả thuyết kỳ lạ này, Tracy thầm chế nhạo trong lòng. Ông từ bỏ vị tiến sĩ khoa trương luôn đưa ra những giả thuyết sai lầm này.

Tracy cố ý ngắt lời Tiến sĩ Hearst.

“Tiến sĩ, tôi sẽ nghe giả thuyết của ông sau, nhưng tôi cũng nhận thấy một điều thú vị”

Tracy chìa ra bức ảnh của Janice. Một là hình ảnh của một nữ sinh trung học trước khi cô mất tích vào ngày Halloween. Cái còn lại là ảnh phóng to.

“Ông có thấy tòa nhà gạch bỏ hoang đằng sau cô học sinh trung học này không? Có phải gì đó phản chiếu ở kính cửa sổ tầng một không? Một vật gì đó không có trong trường nhưng lại phản chiếu trên cửa sổ. Nếu phóng to thêm nữa, ông có thể nhìn thấy một chiếc ô tô. Trên thân xe có một biểu tượng. Ông biết biểu tượng này là gì không?”

Tiến sĩ Hearst nhìn kỹ bức ảnh nhưng ngay lập tức nhìn lên và cố gắng lựa lời: “Hmm, đường viền không rõ ràng lắm, nhưng nếu anh nghĩ là nó thì… đúng, nó trông giống biểu tượng của Nghĩa trang Smiley, nhưng…”

Tracy nhún vai.

“Việc phân tích bức ảnh này bằng máy đã bị hoãn. Tôi cũng mới phóng to ảnh đến đây. Đủ chuyện kỳ lạ xảy ra khiến tôi hoàn toàn quên mất mục đích của chuyến hẹn gặp tiến sĩ. Thật ra, tôi đến nghĩa trang vào đêm hôm trước với ý định hỏi chuyện này. Ngoài ra, tôi có nghe được một chuyện nữa về sự kiện Halloween này”

“Là gì vậy?”

“Bộ trang phục Halloween mà nữ sinh trung học mặc vào đêm cô ấy biến mất và bộ mà kẻ lạ mặt mặc đồ khúc côn cầu là giống nhau, dù tôi không chứng minh được vì tôi không thể nhìn thấy khuôn mặt của cô ấy trong bức ảnh”

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của masaya yamaguchi