Cái Chết Của Những Xác Sống Tập 2

Lượt đọc: 694 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mục 4.

James đang bận chăm sóc những thi thể trên bàn mổ. Cheshire ngồi yên ngắm nhìn và đang suy nghĩ xem nên dùng cách nào để tóm gọn chú James.

Lý do Cheshire và Grin đến tầng hầm của nhà tang lễ là để thăm dò chú James. Đọc bản đánh máy trên gác mái, Cheshire chợt nảy lên một suy đoán. Cô nghĩ xác chết thối rữa được tìm thấy trên núi hai mươi năm trước không phải Jason mà là James. Và Jason, người mắc bệnh tâm thần như được mô tả trong bản ghi chép đáng sợ đó, đã cải trang thành James, một nửa của cặp song sinh, và hồi sinh “sự thôi thúc chết chóc” của mình hai mươi năm sau – đó là lập luận của Cheshire.

Vì thế, cô đã thúc giục Grin tiến hành một cuộc “tấn công tâm lý” chống lại chú James. Nếu gây đủ áp lực tâm lý, có thể chú James sẽ nói điều gì đó xác nhận giả thuyết mình là Jason.

Tuy nhiên, Grin đang phải đi khiêng quan tài. Cheshire bắt đầu lo lắng không biết mình có thể tự xử lý công việc thám tử khó khăn này hay không.

Sau khi hoàn thành trang điểm phần má và mí mắt, James bắt đầu điều chỉnh mức độ nhắm mắt của xác chết.

Sách hướng dẫn có viết: “Mí mắt trên phải che phủ chính xác hai phần ba nhãn cầu. Cheshire nghĩ bây giờ là cơ hội của mình. Tại thời điểm này, lúc James đứng trước một xác chết, cô sẽ khiến ông ta bị sốc tâm lý khi nhớ lại câu chuyện bi thảm về việc xử lý xác chết ở Việt Nam từ bản ghi chép đó. Cheshire nhắm mắt, cố nhớ lại cụm từ cô vừa ghi nhớ trong bản đánh máy. Cô hắng giọng rồi nói: “Chà, xác chết thật đẹp.”

James ngừng tay và từ từ quay sang Cheshire.

“Cô nói gì cơ?”

“Xác chết thật đẹp. Cheshire nhắc lại.

James nhìn Cheshire với vẻ mặt tự hỏi cô gái này có phải một đứa ngốc không, nhưng ông ta lập tức ngoảnh mặt đi và quay lại làm việc. Không nản lòng, Cheshire tiếp tục với một trích dẫn dài hơn: “Tôi thậm chí còn nghĩ thứ khủng khiếp này thật đẹp. Tôi nghĩ đây là Jackson...à..”

Cheshire phát hoảng vì không nhớ nổi tên nghệ sĩ trong bản đánh máy.

“À, Jackson... Nhìn chằm chằm nó như một sinh viên nghệ thuật bị động tác của Michael Jackson [10E] mê hoặc…”

James dường như chẳng nghe thấy gì. Càng lúc càng bối rối, Cheshire lấy từ trong túi ra một tờ giấy và bắt đầu đọc: “Chà, như Job nói trong Kinh Thánh, là Chúa ‘lấy lại những gì Ngài ban cho” Cô thậm chí còn không biết bản thân đang nói gì nữa.

Quay lưng về phía Cheshire, James cất tiếng: “Thứ tôi muốn lấy lại là màu da của xác chết này. Lấy cho tôi dung dịch thuốc nhuộm. Ở phía bên phải kệ đằng kia”

“Ơ, à, vâng vâng. Ừm, ‘Má đào hay ‘Đóa hoa thanh xuân ạ?”

“Đóa hoa thanh xuân”

Giờ Cheshire mới là người bị điều khiển. Tuy nhiên, cô vẫn tiếp tục với tinh thần chiến đấu bất khuất. Sau khi đưa James lọ dung dịch, cô bắt đầu đọc lại: “Và tôi nghĩ nếu đống thịt đó vẫn hiện hữu thì Chúa cũng không tồn tại. Lúc này, thay vì nghĩ đến Chúa, ý nghĩ về cái chết bắt đầu xâm chiếm mạnh mẽ tâm trí tôi.”

Sau cùng, sự kiên nhẫn của James cũng cạn kiệt. Ông ta ngẩng đầu lên khỏi xác chết, nhìn chằm chằm Cheshire và nói: “Này, cô đang bắt đầu công việc bán thời gian là bán Kinh Thánh à? Từ nãy đến giờ, cô toàn nói những điều vô nghĩa cả. Nếu không muốn giúp thì ra ngoài đi. À nhân tiện, cô và mẹ cô sẽ ở nhà Barleycorn bao lâu? Bây giờ John đã mất, mẹ con cô cũng phải rời đi sớm thôi”

Câu nói này khiến Cheshire khó chịu. Cơn giận dâng lên, cô phản bác: “Có chuyện gì với chú vậy? John đã khó chịu rồi nhưng chú cũng là một người xấu tính. Đó là lý do không phụ nữ nào chịu nổi chú nên chú mới bị cô Anita Morgan bỏ rơi đấy”

Đây không còn là một cuộc tấn công tâm lý tinh vi nữa. Cô bối rối đến mức không thể phân biệt được người đàn ông trước mặt mình là James hay Jason.

“Cháu không biết chuyện gì đã xảy ra vào Halloween, nhưng tính cách của chú..”

Dù đang tỏ ra hung hăng nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt của James, Cheshire đột nhiên ngậm miệng. Không còn cái nhìn chế giễu ban nãy, James nhìn chằm chằm Cheshire với khuôn mặt giận dữ. Ông ta chậm rãi mở miệng.

“Này, cô biết gì về chuyện ngày xưa à?”

Cheshire quyết định thẳng thắn.

“Phải. Sau vài cuộc điều tra, cháu nghĩ chú chính là Jason.”

Không quan tâm suy nghĩ của Cheshire, James nheo mắt nhìn cô với khuôn mặt vô cảm. Nụ cười nhếch mép xuất hiện trên khuôn mặt ông.

“Tôi hiểu rồi, vậy là các thám tử nghiệp dư đang rình mò quanh đây. Còn gì buồn cười hơn chuyện tôi là Jason không?”

“Vậy trả lời cháu đi”

Cheshire cố vực dậy tinh thần chiến đấu bất chấp cơ thể đang run rẩy. Thấy vậy, James thoải mái trả lời.

“Được rồi. Tôi sẽ cho cô biết tôi có phải Jason hay không. Nhưng giờ tôi đang bận xử lý cái xác này nên chúng ta sẽ nói sau. Nhìn này, xác chết còn chưa được cạo râu. Tôi phải cạo trước đã”

James cầm một chiếc dao cạo phát sáng lờ mờ trong tay.

Tap 2 Võ Phương Ngân (dịch)
Tap 1 Trịnh Thanh Tâm (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của masaya yamaguchi