Đang mặc bộ đồ tối màu bó sát không hề phù hợp, Grin thu mình bên cạnh chiếc quan tài đã được đưa vào “Phòng Hoa súng”.
Nắp quan tài đã mở, buổi lễ tiễn biệt bắt đầu. Trong khi chờ đợi, Grin liếc nhìn tấm thẻ mà Norman đã đưa cho mình trước đó, gồm tên, chiều cao, trọng lượng của xác chết, loại quan tài được chỉ định... Ở cột tên có ghi Charles Socrates Stewart Good Royal III, có vẻ là một cái tên khá dài. Cậu dám chắc đây là một quý tộc người Anh sa sút đã bán lâu đài của mình cho một người phương Đông giàu có rồi chuyển đến đây. Grin ngước mắt nhìn những người đưa tang. Bản Requiem của Fáure đang bật, những bông hoa súng trang trí trên tường khiến không khí trở nên dễ chịu, nhiều người trong trang phục thanh lịch được cắt may cẩn thận tham dự tang lễ.
Khi nhìn những người đưa tang đang đứng đợi, Grin đột nhiên tự hỏi tại sao ở Mỹ lại có chuyện trang điểm cho xác chết.
Hình như việc người Mỹ dùng lớp trang điểm để hồi sinh thần sắc cho xác chết không đơn thuần chỉ để đợi những người đưa tang phương xa đến gặp mặt người quá cố lần cuối cùng. Trong sâu thẳm, hẳn là họ cũng sợ vẻ nhợt nhạt đáng sợ của xác chết nên muốn che nó đi. Nhưng điều này cũng thể hiện họ có một trái tim yêu thương và quan tâm đến người chết. Hơn nữa, một số tín ngưỡng Cơ đốc giáo tin rằng thể xác sẽ được hồi sinh. Tuy nhiên, dù nhìn ở góc độ nào, ngành công nghiệp này ở xứ cờ hoa đã “đóng gói” mọi thứ, kiểm soát và nuốt chửng tâm lý của những người Mỹ đi đưa tang.
Grin cực kỳ hoảng sợ. Nếu chuyện đã chết bị phát hiện, cậu sẽ khó tránh khỏi những chuyện này. Cậu chắc chắn sẽ được trang điểm đẹp như trong truyện tranh, được đóng gói như một sản phẩm đẹp mắt trong cửa hàng rồi nhét vào quan tài.
Một bà cụ trùm khăn đen ở hàng đầu tiên trong số những người đưa tang lên tiếng, cắt ngang dòng suy nghĩ của Grin: “Cậu là ai? Cậu có phải nhân viên ở đây không? Sao cậu lại đeo kính đen? Trên đầu cậu quấn thứ kỳ quái gì thế? Xin lỗi nhưng khi nào cậu mới định mở nắp quan tài? Mọi người đang đợi đấy, mau chóng mở đi”
Grin lật đật đẩy nắp quan tài lên. Khi xác chết trong quan tài xuất hiện thường có tiếng trầm trồ ngưỡng mộ của những người đưa tang. Nhưng lần này, phần lớn lại là tiếng rì rầm không hài lòng.
Grin hốt hoảng nhìn vào quan tài, chợt hiểu tại sao mọi người lại khó chịu như vậy. Quan tài có bản lề nằm bên phải và mở về bên trái, thi hài thường nghiêng đầu về đó để người đưa tang nhìn rõ mặt. Tuy nhiên, thi hài bị quay hẳn về phía khác, tấm màn che kéo cao đến nỗi từ phía người đưa tang chẳng thể nhìn thấy dù là mái tóc hoa râm ngả vàng trên đỉnh đầu đang vùi trong gối. Grin chắc mẩm người tẩm liệm ca sáng mới vào làm không có kinh nghiệm.
Bà cụ tỏ ra khó chịu, kéo mạng che khỏi gương mặt kiêu ngạo rồi lao đến quan tài. Grin vội vàng đặt tay giữa đầu xác chết và chiếc gối, cố gắng quay chiếc đầu lại.
--- Mong hành động này thay cho lời xin lỗi. Sự khó chịu của những người đưa tang sẽ sớm trở thành lời khen ngợi khi họ chứng kiến sự ra đi hoàn hảo chỉ có ở Nghĩa trang Smiley.
Nhưng Grin không nhận được kết quả như mong đợi.
Âm thanh khó chịu trong phòng lắng xuống khi đầu của thi hài quay về phía những người đưa tang. Một giây sau, họ la hét hoảng loạn.
Khuôn mặt quay lại là một cái mõm với đôi tai dài và chiếc lưỡi dài thè ra từ cái miệng rộng. Đó không phải là một ông lão quý tộc mà là một con chó – đúng hơn là xác của một con chó săn Afghanistan lớn.
Trong sự náo loạn của căn phòng, bà cụ che mặt chậm rãi ngã xuống sàn theo phong cách thời Victoria.