Ánh chiều tà bắt đầu nhuộm những mảng màu tinh tế lên bức phù điêu người chết sống lại.
Những đường viền tối bao quanh dáng vẻ người chết càng thêm sẫm màu, làm nổi bật sự kinh hoàng trên gương mặt họ.
Grin đang đứng ở phía Tây nhà thờ trong khuôn viên nghĩa trang, lặng ngắm bức phù điêu trên mái vòm nhuộm màu hoàng hôn. Sở dĩ mặt trước của nhà thờ quay về hướng Tây vì bàn thờ bên trong quay về hướng mặt trời mọc, tức là hướng Đông, nhờ đó, những tác phẩm điêu khắc kỳ lạ trên mái vòm được đắm chìm trong ánh tà dương, tạo nên hiệu ứng màu sắc ấn tượng.
Chủ đề tác phẩm điêu khắc này tương tự hầu hết trong các nhà thờ Công giáo khác, xoay quanh sự phán xét cuối cùng. Chúa Jesus đứng trên mây, giơ cánh tay phải lên cao chủ trì phiên xét xử. Đức mẹ Maria đứng cạnh nhìn xuống nhân gian với vẻ thương xót. Trên mặt đất, những người chết sống lại từ quan tài đứng dậy nhìn lên trời. Một số người được cứu rỗi lên thiên đường, một số khác bị kéo trở lại địa ngục bởi những con quái vật do quỷ dữ điều khiển.
Điều khiến Grin quan tâm là sự xuất hiện của những bộ xương đang sững sờ nhìn người chết sống lại từ quan tài. Bộ xương – hay chính là thần chết đã cướp đi sinh mạng của rất nhiều người, nhưng vào ngày phán xét cuối cùng này, những người đã chết sẽ được hồi sinh. Mọi nỗ lực của thần chết đều vô nghĩa.
---Vô ích thôi, Grin gượng cười trong lòng. Như những gì Walter đã nói, rằng thật vô ích khi tìm kiếm một kẻ giết người khi người chết cứ sống lại.
Có lẽ đúng vậy. Công việc thám tử trở nên vô nghĩa. Nhưng có khi kẻ giết người cũng thế. Tên sát nhân hệt như bộ xương trên bức phù điêu ở mái vòm, nhận thức được những gì mình làm đều vô ích. Giết người ở thế giới này – nơi người chết được hồi sinh – thì có ý nghĩa gì?
Grin lần nữa cảm thấy những gì mình đang làm không còn ý nghĩa gì nữa.
--- Mình đã chết rồi. Dù có bắt được kẻ đã giết mình thì mọi chuyện cũng quá muộn. Chỉ riêng điều đó thôi đã đủ vô nghĩa rồi. Trong thế giới này, việc giết người từ lâu đã mất đi ý nghĩa của nó...
Dòng suy nghĩ trong Grin đột nhiên bị gián đoạn. Cheshire đang tiến về phía cậu. Cô chui vào bụi cây bên cạnh, lầm bầm tìm kiếm, trong tay là một con mèo béo xấu xí.
“Em nghĩ nó là Sourire, con mèo yêu thích của John nhưng em đã nhầm”
“Nó ở đâu ra vậy?”
“Đây là con mèo cái ở Quán cà phê Ngã Tư. Này, thôi nào!”
Con mèo nhảy khỏi vòng tay của Cheshire và chạy trở lại bụi rậm.
Grin lên tiếng: “Tên em là Cheshire nhưng mấy con mèo có vẻ không thích em lắm. Nhưng hình như mấy gã đàn ông trung niên lại thích em, nên cũng được mà nhỉ?”
Cheshire lộ vẻ kinh tởm.
“Dù sao em không nghĩ mình có thể chịu được bụng mỡ của mấy gã đàn ông trung niên quá hai ngày đâu.”
Cô đang đề cập đến bụng của Norman và James. Sau khi cạo sạch râu của xác chết, James đã lộ bụng ra để chứng tỏ mình không có vết bớt cạnh rốn như Jason. Giả thuyết của Cheshire lại sụp đổ.
“Mọi chuyện đều do em suy đoán cả. Chú James không nói gì về quá khứ phải không?”
Cheshire thô lỗ đáp trả.
“Xui xẻo thay, ngay cả với chiến thuật tâm lý thông minh của em, chú ấy cũng không hé nửa lời.
Grin tự hỏi chiến thuật đó có thực sự thông minh không nhưng không dám nói ra. Cheshire ngay lập tức đứng dậy, tiếp tục nói.
“Nhưng lần này em có một giả thuyết tuyệt vời khác. Em quyết định bỏ qua giả thuyết chú James là Jason. Có tin chú Jason đã chết cách đây hai mươi năm rồi. Nhưng em cho rằng chú ấy không chết. Trong thế giới kỳ lạ nơi người chết được hồi sinh này, chú ấy cũng được sống lại. Sau đó, chú ấy giết một cô gái khác, rồi giết cả John, người có thù với chú ấy”
Nói đoạn, Cheshire chỉ thẳng vào cửa nhà thờ với một cử chỉ khoa trương rồi nói: “Cuối cùng, kẻ sát nhân sống lại đang trốn ở đây”
Grin lại nhìn lên nhà thờ. Tự hào với vẻ ngoài uy nghi có thể sánh ngang với các thánh đường lịch sử của Châu Âu, nhà thờ cũ kỹ theo phong cách Gothic này xuất hiện tại đây trước khi nghĩa trang được xây dựng. Monica đã thúc giục Smiley quyên góp rất nhiều tiền để trùng tu nhà thờ. Nghe nói bên trong nhà thờ có mộ của Jason.
Nhìn xuyên qua tháp chuông là bầu trời chạng vạng với những nét chạm khắc theo phong cách Gothic như đôi cánh nhỏ đang dang rộng của một con chim khổng lồ, Grin lẩm bẩm: “Sao người đàn ông đã chết hai mươi năm có thể sống lại được?”
Cheshire lập tức phản đối.
“Vậy anh còn giả thuyết nào khác không? Đừng vội phủ nhận ý kiến của người khác, cho em biết ý kiến của anh đi”
“Anh cũng không rõ, nhưng vụ án này có vẻ do một kẻ giết người hàng loạt gây ra liên quan đến tài sản thừa kế. Đầu tiên ông Smiley bị giết, sau đó bác John bị giết. Bác ấy đã nhận được một lá thư cảnh báo rằng sẽ là người thứ hai bị giết, phải không?”
Tất nhiên, nguồn gốc suy luận của Grin là vụ đầu độc trong bữa tiệc trà, nhưng cậu thận trọng không đề cập đến nó. Cheshire nói với vẻ mặt như trách cậu chưa đặt hết tâm sức vào chuyện này.
“À, tài sản thừa kế, lá thư cảnh báo – đó là những gì đã xảy ra. Bức thư cảnh báo trên bàn trong văn phòng đó, phải không?”
Ngạc nhiên, Grin bất giác nắm lấy cánh tay của Cheshire.
“Này, em đã thấy bức thư đó sao? Sao em không nói với anh?”
“Đau quá. Vì có ai hỏi em đâu.”
Cheshire kể lại chuyện nhìn thấy một lá thư cảnh báo trong văn phòng. Grin rơi vào trầm tư. Cheshire bắt đầu cáu kỉnh vì bị phớt lờ.
“Chà, nếu anh cho rằng đây là một vụ giết người vì thừa kế, chẳng phải anh nên tìm kiếm tung tích chú Jason sao?”
“Tại sao?”
“Chú Jason là con trai của ông Smiley phải không? Vậy nếu sống lại, chẳng phải chú ấy sẽ được thừa kế sao? Em nhớ thế”
“Sao cơ?”
“Anh có nhớ bà Monica đã hỏi có phải Jason sẽ được chia phần khi tranh cãi về thông tin sửa đổi di chúc không? Không phải bà ấy mất trí đâu, có thể bà ấy biết chú Jason đã sống lại. Sau đó...”
Dường như tế bào não và chất xám của Cheshire đang giảm đi một nửa.
“Có lẽ ông Smiley biết chú Jason đã trở lại. Vì vậy, theo yêu cầu của bà Monica, ông quyết định viết lại di chúc và để lại tài sản cho chú Jason. Điều đó gây rắc rối cho John. Loạn thật, nhưng chỉ cần vào nhà thờ, kiểm tra quan tài xem chú Jason có sống lại không thì mọi chuyện sẽ kết thúc.
Grin không thể can ngăn Cheshire, người đang có niềm tin mạnh mẽ vào giả thuyết của mình. Grin muốn xem xét những mảnh ghép đang có nhưng Cheshire giục cậu mau chóng vào nhà thờ.
Không có ai trong nhà thờ. Cheshire – dù đang thực hiện nhiệm vụ quan trọng nhưng vẫn vô tư và tung tăng như một đứa trẻ, háo hức nhìn vào chậu nước thánh.
Grin bước vào gian giữa vắng vẻ và lạnh lẽo. Hai bên cột vươn thẳng nâng đỡ mái vòm như những thân cây vững chãi. Khi đến gần, cậu có cảm giác như đang lạc vào một khu rừng sồi và dẻ gai đã bị Gorgon [11E] biến thành đá. Ánh sáng chiếu qua kính màu như ánh nắng mặt trời xuyên qua tán cây tạo ra hiệu ứng thị giác ấn tượng. Buổi sáng mang đến ánh sáng trong trẻo, nhưng vào buổi chiều, ánh tà dương khiến nơi này trông như một khu rừng đá tối tăm mù mịt.
Grin đột nhiên muốn bỏ chạy. Cảm giác như nỗi lo lắng của một đứa trẻ bị bỏ lại một mình trong công viên vào giờ ăn tối trong khi đang mải mê chơi đùa chợt sống dậy khi cậu nhận thấy có gì đó đang ẩn nấp trong nhà thờ này.
Đi qua bục giảng, cậu có thể nhìn thấy mộ của Jason phía sau bàn thờ. Những người Nhật muốn tổ chức đám cưới trong nhà thờ dù không theo đạo Thiên Chúa có thể không nhận ra điều này: Trong hầm mộ của các nhà thờ cũ và phía sau bàn thờ, người ta chôn cất thi thể của các giáo sĩ và những người đã quyên góp cho nhà thờ.
Ngôi mộ có dạng một chiếc quan tài bằng đá cẩm thạch với một bức tượng Jason trong bộ lễ phụ nằm nghiêng ở trên.
Những ngôi mộ này thường dành cho các vị đức cao vọng trọng, gia đình Barleycorn quả thật nhiều tiền. Trong nhà thờ tối om, bức tượng của Jason chắp tay cầu nguyện, chờ đợi sự vĩnh hằng. Vừa quan sát, Grin vừa tự hỏi liệu chú Jason đã được tha thứ cho tội lỗi của mình và có được cuộc sống vĩnh cửu chưa, hay lại một lần nữa rơi xuống địa ngục với sự xấu hổ của cái chết.
Trong đầu Grin, một mảnh ghép khác lại được lắp vào vị trí.
Mặt khác, Cheshire thấy bất an khi đứng trước quan tài của Jason. Cô nhớ đến một câu chuyện mình từng đọc khi còn nhỏ.
Câu chuyện mở đầu ở một đất nước nọ, một nàng công chúa sinh ra đã bị quỷ ám, người toàn thân đen đúa và thường tru lên như một con thú. Năm mười hai tuổi, công chúa tự mình đi vào quan tài nằm trong ngôi mộ được xây dựng phía sau bàn thờ trong nhà thờ. Sáu lính gác được giao nhiệm vụ canh giữ ngôi mộ mỗi đêm, nhưng khi nhà thờ được mở vào sáng hôm sau, những lính canh đều chết trong tình trạng bê bết máu...
Đêm này qua đêm khác, công chúa sẽ ra khỏi quan tài và giết người, nhưng Cheshire không nhớ liệu kết thúc của câu chuyện cổ tích này có hậu hay không.
Ngay bây giờ, trước mắt Cheshire là một chiếc quan tài trông rất giống trong truyện cổ tích. Một thứ đáng sợ, như công chúa bóng đêm, có thể đang ẩn nấp bên trong. Nghĩ vậy, chân Cheshire chợt run lên.
“Cheshire, anh có điều này muốn hỏi em.”
Grin đột nhiên gọi khiến cô nhảy dựng lên.
“Gì thế, làm người ta hết hồn.”
Khuôn mặt Grin cực kỳ nghiêm túc.
“Anh đã suy nghĩ một thời gian rồi. Anh có thể chắp nối gần như toàn bộ bí ẩn bên trong nhưng vẫn còn một số phần anh không hiểu. Cheshire, có điều gì em chưa nói rõ với anh không?”
Cheshire giận dữ đáp trả.
“Sao mà em biết được em đã nói gì hay chưa nói chuyện gì? Anh phải hỏi thì em mới biết đường nói chứ.”
“Điều anh muốn hỏi là về bữa tiệc trà buổi sáng. Anh hỏi lại, lúc đó em có uống sữa thật không?”
Cheshire lắp bắp: “À, cái đó thì…”
“Em có uống không?”
Cheshire thở dài rồi thú nhận.
“Em không uống. Mọi người chế nhạo chế độ ăn uống của em, lấy đó làm trò cười nên em giả vờ uống. Còn thức uống thì em đã đổ ra ngoài cửa sổ rồi.”
Grin rên rỉ nhìn lên trời.
“Vậy sao? Nếu anh biết thì…”
Cheshire nhận ra trách nhiệm nặng nề của mình khi thấy thái độ nghiêm túc của Grin, nhưng cô ngay lập tức tìm cách đánh lạc hướng.
“Này Grin, hãy mở nắp quan tài và nhìn vào trong thử xem. Rồi anh có thể dễ dàng tìm ra sự thật mà, phải không?”
Quên hết sợ hãi, Cheshire trèo qua hàng rào phía sau bàn thờ và nhảy xuống bên quan tài. Nhìn cô đặt tay lên nắp quan tài, Grin hoảng sợ, cố gắng ngăn lại.
“Này, dừng lại đi, đừng liều lĩnh thế”
“Đừng lo, đừng lo, để nó cho em.”
Cheshire ngồi thụp xuống, cố gắng nhấc cái nắp lên. Nhưng cái nắp với bức tượng nặng trên đó không dịch chuyển.
“Anh bảo em dừng lại ngay.”
Cũng nhảy qua hàng rào, Grin đưa tay ngăn cản Cheshire. Tuy nhiên, cậu dừng di chuyển khi chân vẫn đang vắt qua hàng rào. Cậu thấy nắp quan tài được nhấc lên. Có vẻ không phải do sức mạnh của Cheshire, chiếc quan tài dường như đã tự nâng lên bởi một lực từ bên trong.
Cheshire đang nhắm mắt nên không nhận thấy điều này, cô tin rằng nắp đang được tự mình nâng lên.
“Với sức mạnh của Cheshire, mọi chuyện đều có thể.”
Vừa nói, Cheshire vừa mở mắt ra. Sau khi nhận ra sự thật, cô thở hổn hển và bất giác nhảy ra xa trong khi Grin vẫn đang vắt vẻo ở hàng rào.
Trong bóng tối lờ mờ, cậu có thể nhìn thấy thứ giống như một cánh tay đang đẩy nắp quan tài lên từ bên trong. Cánh tay ấy bất ngờ hất nắp ra với một lực khủng khiếp. Chiếc nắp cùng bức tượng rơi ra, còn Cheshire, người đã ngồi sụp xuống bên cạnh, ngã ngửa xuống sàn.
Người nằm trong quan tài ngay lập tức nhảy ra và đánh Grin với một lực cực mạnh.
Bên trong nhà thờ tối om, cậu không thể nhìn rõ đó là ai. Đang mắc kẹt trên hàng rào nên không tránh được đòn tấn công của đối thủ, Grin ngã xuống sàn. Khi cậu chật vật đứng dậy, tấm kính màu bên phải bàn thờ vỡ tan, tạo ra âm thanh lớn vang khắp nhà thờ. Cái bóng nhảy ra khỏi quan tài và biến mất như thể bị hút vào bóng tối bên ngoài cửa sổ.
Grin đứng dậy trèo qua hàng rào và chạy đến chỗ Cheshire.
“Cheshire, em không sao chứ?”
Cheshire đang nằm ôm chiếc nắp quan tài nặng nề, môi mấp máy. Mái tóc bù xù trông như một nhân vật hoạt hình đang kinh hoàng đứng sững trước mọi sự. Grin đỡ lấy nắp quan tài và giúp cô đứng dậy. Cheshire chỉ bị trầy xước ở đầu gối và không bị thương nặng. Cô nói sau khi bình tĩnh lại.
“Khi nãy anh có thấy mặt không?”
“Không. Trời tối quá nên anh không nhìn được đó là ai”
Khi hai người đang nhìn nhau, cánh cửa đối diện gian giữa mở ra, có người bước vào.
“Này, hai người đang làm gì ở đây thế?”
Là Cha Mariano. Cheshire chợt thấy nhẹ nhõm, cô kêu lên bằng giọng mũi: “Ôi, Cha. Sát nhân Jason trỗi dậy từ quan tài”
“Jason? Hồi sinh?”
Cha Mariano bối rối đứng trước quan tài. Grin kể ông nghe quá trình họ vào nhà thờ, nghi ngờ rằng Jason đã sống lại. Nhưng Cha Mariano thẳng thừng phủ nhận: “Con đang nói gì vậy? Ta không tin Jason đã trở lại. Không thể có chuyện đó được.”
“Nhưng ông ta vừa nhảy ra khỏi quan tài và bỏ chạy” Cheshire tuyệt vọng nói: “Ông ta được chôn ở đây hai mươi năm trước và đã hồi sinh”
Lấy lại bình tĩnh, Cha Mariano nói với giọng trầm lắng: “Đó không phải Jason. Không, ngay cả khi tất cả những người chết trên thế giới này sống lại, Jason cũng không thể đứng dậy và bỏ chạy được.”
“Ý Cha là sao ạ?” Grin hỏi.
Cha Mariano chỉ vào chiếc quan tài trống đang mở nắp.
“Vì Jason đang ở đây.”
Grin và Cheshire ngạc nhiên nhìn vào quan tài. Một chiếc bình sứ màu trắng thấp thoáng trong bóng tối bên trong quan tài. Cha Mariano thì thầm qua vai họ.
“Jason ở trong đó, giờ chỉ là một đống tro tàn”