Cái Chết Của Những Xác Sống Tập 2

Lượt đọc: 735 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mục 1.

“Đó là tất cả những gì tôi muốn nói. Thanh tra đã gạt tôi sang một bên nên tôi chẳng thể nói gì”

Lời bào chữa của Fox bắt đầu vừa lúc Grin đến văn phòng tìm Tiến sĩ Hearst. Tracy ngồi phịch xuống sofa, trông không khác gì người chết ngồi sau bàn làm việc. Fox vừa lo lắng nhìn sếp vừa báo cáo.

“Kẻ giết nữ sinh trung học trong đêm Halloween đã bị bắt ngay trước khi tôi nhận được cuộc gọi từ thanh tra. Goodman, một sĩ quan từ đồn cảnh sát của chúng ta chính là hung thủ. Viên cảnh sát cận thị này đến từ New Jersey, vào làm việc từ năm ngoái. Goodman có vẻ đã chịu tổn thương tinh thần rất lớn từ chiến tranh đến mức ám ảnh về việc giết người. Nhưng vẫn chưa thể khẳng định nguyên nhân chính là do chiến tranh. Anh ta đã khéo léo giấu bệnh, nhưng trước khi đến làm việc tại đồn cảnh sát, anh ta đã ở một thời gian trong bệnh viện. Mọi chuyện sáng tỏ khi chiếc xe của anh ta bị một tên côn đồ đường phố đánh cắp, sau đó gây tai nạn trên Phố Amos. Khi mở cốp, cảnh sát phát hiện thi thể một nữ sinh cấp ba được bọc trong tấm cao su. Trong lúc đó, Goodman đang nghỉ lễ Halloween. Khi đang lái xe, một nữ sinh trung học đã lọt vào tầm ngắm của anh ta nên Goodman đã bắt cóc cô bé. Sau đó, khi gặp đồng nghiệp, anh ta còn vờ như không có chuyện gì xảy ra, vẫn điềm nhiên hỏi: ‘Chuyện gì thế?”

Tracy không đáp, vẫn mềm nhũn trên ghế sofa.

“Nhà của Goodman bị lục soát, phát hiện thi thể của ba người phụ nữ đã mất tích trước đó ở sân sau. Đồn cảnh sát bây giờ vô cùng hỗn loạn, tinh thần của cảnh sát trưởng cũng không ổn định. À đúng rồi, cảnh sát trưởng muốn ông cho ông ấy số điện thoại của Bác sĩ Collins.”

Giật nảy mình như một xác chết sống lại, Tracy hét lên: “Tôi muốn Bác sĩ Collins ký hợp đồng độc quyền với tôi. Nhưng tay cảnh sát đó có thật là thủ phạm không? Làm sao có thể tin những chuyện vô lý như vậy? Vậy mẫu đơn hỏa táng thì sao? Bảng điều phối xe tang đó nữa? James lang thang trên đường trong một chiếc xe tang mà không có tang lễ nào? Bằng chứng đó thì sao? Còn chiếc mũ che mặt trông như mặt nạ trong nhà của James nữa?”

“Tôi cũng không biết giải thích thế nào về mẫu đơn hỏa táng hay bảng điều phối xe tang. Nhưng câu chuyện về nữ sinh trung học hóa trang thành kẻ sát nhân đeo mặt nạ thì không có căn cứ. Trong ảnh ông không nhìn rõ, nhưng chiếc mà cô ấy đeo hôm đó không phải là thật, hình như được làm bằng bìa cứng. Thứ mà thanh tra tìm thấy ở nhà James là một chiếc mũ che mặt thật, phải không?” Fox bối rối.

Không thể nói gì thêm, Tracy lại ngồi phịch xuống sofa. Như để thay thế Tracy, cái xác ở phía bên kia bàn vùng dậy. Sau khi co giật hai, ba lần như thể bị điện giật, James-đã-chết mở mắt, kinh ngạc nhìn xung quanh.

Tracy nhận ra mình chẳng hề ngạc nhiên nữa. Ông đã quen với tình huống này đến mức trở nên vô cảm. Con người đã thích nghi với mọi thứ và tồn tại qua hàng nghìn năm, nhưng giờ Tracy đang bắt đầu thích nghi với một thế giới nơi hiện tượng kỳ lạ như người chết sống lại diễn ra thường xuyên.

“Ôi, chuyện gì xảy ra với tôi thế? Tôi chết rồi ư?”

Người chết thốt ra những câu quen thuộc. Tiến sĩ Hearst cũng vậy. Với sự khéo léo vốn có, ông kiểm tra mạch đập và phản xạ ánh sáng của đồng tử rồi giải thích cặn kẽ về việc nạn nhân đã chết như thế nào. Sau khi kiên nhẫn chờ đợi người quá cố hiểu, thông cảm và bình tĩnh lại, Tiến sĩ Hearst mới hỏi: “Vậy ai đã giết cậu?”

James cộc cằn trả lời: “Tôi không biết. Tôi đang ngồi trên ghế thì cửa đột nhiên mở ra, có người đánh vào đầu tôi từ phía sau. Quá nhanh, tôi không biết là ai”

“Cậu có nhớ ra gì không?”

“Không có ấn tượng gì cả. Tôi không biết. Chuyện gì đang xảy ra?” James giật mình: “Mà các ông đang làm gì ở đây?”

Tracy cất tiếng yếu ớt: “Anh bị buộc tội giết John và nhiều phụ nữ khác. Tôi có bằng chứng. Anh không nghe tôi nói sao?”

Tracy kết thúc câu nói bằng giọng điệu thảm thiết, gần như run rẩy. Nhưng James thẳng thừng: “Xin lỗi, tôi đã chết rồi, tôi không nghe thấy gì cả. Ông có thể lặp lại từ đầu không?”

Tracy lắc đầu từ chối như một đứa trẻ đang ăn vạ. Tiến sĩ Hearst và Fox nhìn nhau khi thấy Tracy có vẻ bất lực, vị tiến sĩ lặp lại những lập luận đã được đưa ra.

Người chết ngay lập tức bác bỏ lập luận của Tracy. Đây là nỗi sợ hãi lớn nhất và kinh khủng nhất với viên thanh tra.

--- - Lại bị người chết làm nhục...

Tracy chưa bao giờ nghĩ sẽ chấp nhận điều này như một thử thách của Chúa.

James nhẫn tâm phản bác: “Phòng kín gì? Thật ngu ngốc. Đây không phải lúc đọc tiểu thuyết trinh thám đâu. Đêm đó, cửa sổ ‘Phòng thăng thiên không cài chốt. Ngày đó…”

“Đợi đã” Tracy hốt hoảng: “Cửa sổ ‘Phòng thăng thiên... vậy anh có mặt ở đó sao? Gác vụ mất tích phụ nữ sang một bên, vậy là anh có liên quan đến vụ của John.”

“Chờ chút. Tôi sẽ nói từng phần ngay bây giờ. James quở trách bằng giọng điệu nhẹ nhàng. Giờ không biết ai mới là thám tử.

“Khoảng sáu giờ tối hôm đó, tôi đang ở trong Phòng thăng thiên để chuẩn bị cho đám tang của Farrington vào hôm sau. Tôi mở cửa sổ để hít thở không khí trong lành và vô tình quên cài chốt. Khoảng năm giờ sáng, nhân viên xác nhận cửa đã đóng. Sau đó, tôi cũng không vào chốt then cài cửa sổ nữa. Vì vậy, nơi đó không phải là một căn phòng kín. Phòng kín chỉ là phán đoán chủ quan của ông thôi.”

Tracy cố hết sức bám vào lý luận của mình: “Nhưng ngay sau khi xác của John được tìm thấy, Fox đã xác nhận các cửa sổ của Phòng thăng thiên’ đã bị khóa. Anh giải thích thế nào? Lúc đó anh vẫn ở cánh Tây phải không? Tại sao anh lại chặn lối thoát của mình?”

“Tôi không biết. Tôi không làm thế. Nghĩ lại thì, khi cố trốn khỏi căn phòng đó, tôi cũng ngạc nhiên khi thấy cửa sổ đã bị khóa”

“Cháu cá bác John là người chốt cửa”

Grin đột nhiên cắt ngang, Tracy và James kinh ngạc nhìn cậu. Grin vội vàng nói: “OK, cháu sẽ nói sau. Mời chú tiếp tục.”

James nhún vai: “Nếu Francis nói vậy thì cũng có thể. Tôi không biết John làm gì. Thật tình cờ khi tôi để mở cửa sổ của ‘Phòng thăng thiên vào buổi tối. Tôi không bao giờ nghĩ nó sẽ có ích như vậy. Khi John nói sẽ qua đêm trong văn phòng sau bữa tối, tôi sực nhớ là mình chưa chốt ‘Phòng thăng thiên. Hôm đó, trước bữa tiệc tối, John bảo tôi rời khỏi nghĩa trang. Vì vậy, đêm đó, tôi đã bỏ thuốc ngủ vào rượu của John.”

“Mục đích là gì?” Tracy hỏi, nhưng bị át đi bởi cùng câu hỏi của Tiến sĩ Hearst.

“Harding đã uống một nửa ly rượu chứa thuốc ngủ, rồi ngủ quên trong xe trên đường về nhà, phải không?”

“Phải, tôi đã rất khó chịu khi thấy Harding uống ly rượu đó, nhưng lượng thuốc cho vào khá nhiều nên tôi nghĩ nó sẽ có tác dụng với John – người đã uống một nửa ly đó. Trước mười giờ một chút, hội trường kín người nên tôi đi vòng qua cửa sau của cánh Tây phòng tang lễ, vào ‘Phòng thăng thiên qua cửa sổ. Sau đó, tôi trốn sau chiếc ghế sofa trong phòng nghỉ và đợi. Rồi tôi ngạc nhiên thấy Edding đẩy quan tài vào Phòng thăng thiên. Thực sự bất ngờ. Tôi đã viết lịch lên bảng trong phòng tẩm liệm, nhưng tôi không trực tiếp đưa cho cô ấy bất kỳ chỉ dẫn nào. Tôi nghĩ cô ấy đã làm quá trách nhiệm của mình.”

“Có nhất thiết phải mang quan tài vào không?”

“Có” James nhún vai.

Giả thuyết của Tracy sụp đổ với một lời khẳng định.

“Nhưng tôi đã sớm nghĩ đến chuyện tận dụng lợi thế bất ngờ này. Đây là thời điểm những hiện tượng kỳ lạ như người chết hồi sinh thường xuyên xảy ra. Tôi đã nhét cánh tay của O’Brien vào túi áo hoodie của mình”

“Vậy là trong quan tài chỉ có đầu và tay của xác chết phải không?” Tracy hỏi như níu kéo.

“À. Khi ông hỏi, tôi đã nói dối rằng William và Jim đã mang thi thể của O’Brien ra khỏi quan tài, nhưng thật ra tôi đã làm việc đó. Là đầu và cánh tay. Với bộ quần áo liệm và lớp đệm đơn giản ông đã chỉ ra, cơ thể của Farrington đã được ngụy tạo hoàn mĩ đủ để đánh lừa một người như Nanga. Phần thân của O’Brien được đặt trong quan tài ban đầu. Tôi cũng lo rằng những người đưa tang khiêng quan tài sẽ nhận ra vì trọng lượng của nó. William không biết chuyện đó nên khi John bị giết, anh ta nghi ngờ rồi tra hỏi tôi, tôi đã trả lời rằng xác của O’Brien hẳn đã sống lại và chui ra khỏi quan tài. Anh ta hoàn toàn tin điều đó và đã rất sợ hãi.

Đó là lý do tại sao tôi băn khoăn liệu mình có nên vào văn phòng khi bước ra hành lang cánh Tây hay không. Cùng lúc đó, tôi cảm thấy có ai đó đang di chuyển, vì vậy tôi đi qua đi lại giữa ‘Phòng Giấc ngủ hoàng kim’ và ‘Phòng thăng thiên. Tôi đã không nhận ra nhưng có vẻ lúc này tôi đang chơi đuổi bắt với John. Tôi không biết mọi thứ đã bị video ghi lại. Khi đó, tôi chỉ muốn hoàn thành kế hoạch của mình bằng mọi giá nên đã bước vào văn phòng”

“Kế hoạch gì? Anh không giết John sao?” Tracy vừa hỏi vừa nhoài người ra khỏi ghế.

“Tôi ư? John? Ông đùa à? Tôi không giết John, John là một tên khốn, nhưng tôi không muốn phạm tội giết người. Mục đích của tôi là con mèo Sourire. James phản bác.

“Sourire sao?” Mọi người đồng thanh.

“Phải, Sourire. Là con mèo Ba Tư yêu quý của John. Tôi thực sự muốn bắt nó, xé xác rồi đốt trụi nó thành tro. Sự thôi thúc mạnh mẽ đến nỗi ngay cả tôi cũng không thể kiểm soát được bản thân nữa. Nhưng John luôn đặt con mèo trong giỏ và không bao giờ rời nó nửa bước. Khi một mình ở khách sạn cũng vậy. Tôi đã tìm kiếm cơ hội trong suốt một thời gian dài. Cuối cùng, đêm đó, không thể chịu đựng được nữa, tôi đã hạ quyết tâm trộm con mèo. Nhưng tôi không muốn làm ầm ĩ nên đã cho thuốc ngủ vào rượu của John và đeo mặt nạ để không ai thấy mặt”

“Chờ chút. Anh nhắm đến con mèo chứ không phải John sao?” Trông Tracy như sắp khóc.

James liếc Tracy.

“Xin lỗi nhé, vì tôi ghét mèo. Chúng tôi đã không sống cùng nhau một thời gian nên tôi không biết John yêu mèo như vậy. Thật không thể tha thứ được, đặc biệt là với một con mèo.”

Có một sự tha thiết kỳ lạ trong giọng điệu của James. Tracy im lặng, vẫn đang quá tải bởi lượng thông tin vừa nghe. Người chết tiếp tục nhiệt tình nói.

“Khi vào văn phòng, tôi thấy lạ khi John, người lẽ ra phải ngủ say bởi thuốc ngủ, lại không có ở đó, nhưng tôi nhanh chóng bỏ qua nó để tập trung vào mục tiêu của mình. Tôi cho Sourire uống Chloroform, nhét nó vào túi áo hoodie và lấy tiền từ két sắt. Sau đó, khi John trở lại, tôi vờ rằng tên trộm đã ra tay với con mèo. John từng xem các mẫu đơn hỏa táng và bảng điều phối xe nên biết rằng tôi đang sử dụng xe tang để bắt cóc mèo trong thành phố. Khi anh ta nói chuyện đó, tôi phớt lờ và tỏ ra mình không biết gì cả. Là người yêu mèo nên John mắng tôi là kẻ điên và yêu cầu tôi rời khỏi nghĩa trang”

Lắng nghe câu chuyện của James, Tracy nhớ rằng đồng nghiệp của ông là Wilson đã rất khó chịu khi một bác gái báo con mèo của mình biến mất khiến ban đầu cảnh sát nhầm nó với vụ nữ sinh mất tích. Chắc chắn đã có nhiều vụ mèo mất tích ở Marbletown trong vài tháng qua.

“Mọi người đang bận còn mình thì làm cái quái gì thế này?” Tracy cau có nhìn lên trần nhà.

“Cậu đã để lại dấu vân tay của O’Brien trong két phải không?” Tiến sĩ Hearst hỏi.

“Đúng vậy. Thời điểm đó, nó chỉ là một trò đùa thôi. Tôi nghĩ nếu để trong két sắt có dấu vân tay thì khi điều tra, cảnh sát sẽ phân tâm. Tôi đã bôi dầu dưỡng da mặt lên các đầu ngón tay của người chết và ấn chúng lên bề mặt két sắt. Tôi đoán pháp y sẽ biết đó là dấu vân tay của một người đã chết. Nhưng trong thế giới nơi người chết được hồi sinh này, mọi nghi ngờ sẽ chuyển sang O’Brien, người có thể đã biến thành một xác sống, nên tôi đã làm thế”

Tiến sĩ Hearst gật đầu.

“Đúng vậy. Chúng ta phải nhớ mình đang trong một tình huống chưa từng có tiền lệ là người chết sống lại nên cần tiếp cận cuộc điều tra từ góc độ khác bình thường”

Xác sống trước mặt ông đồng ý.

“Tiến sĩ, đó không chỉ là vấn đề của đội điều tra. Là thủ phạm và bây giờ là nạn nhân, tôi cũng thế. Tôi đã suy nghĩ và hành động mà quên rằng mình đang trong một thế giới nơi người chết được hồi sinh... Sau đó, tôi quay lại ‘Phòng thăng thiên và trốn trong quan tài của Farrington để qua mặt Thám tử Fox. Tôi quấn đầu và tay của O’Brien cùng với con mèo trong một tấm vải liệm đơn giản và kẹp nó dưới cánh tay, rồi mở chốt cửa sổ và trốn thoát. Đúng như ông nói, tôi đã giấu những gì mình mang theo trong quan tài trên chiếc xe tang đang đỗ. Sau khi xong việc, tôi đến cánh Tây thêm lần nữa thì thấy một đám đông đang náo loạn. Tôi rất ngạc nhiên. Rồi John lái chiếc xe tang chở những thứ mà tôi đã giấu trong quan tài rời khỏi nhà tang lễ.”

Fox cất tiếng với giọng điệu khó chịu đúng như dự đoán.

“Vậy là tại hiện trường vụ cháy ở Quán cà phê Ngã Tư, con mèo bị thiêu cháy ở cạnh Bill không phải con mèo trung thành của ông ta mà là con mèo Sourire sao?”

“Con nào cũng thế. Tất cả loài mèo trên đời này nên bị đốt thành tro.

“Tại sao cậu lại ghét mèo thế?” Tiến sĩ Hearst hỏi thay mọi người trong phòng.

Do dự một hồi, James cuối cùng cũng nói.

“Tôi thực sự không muốn nhắc đến chuyện đó, nhưng giờ tôi đã chết rồi nên có lẽ nó không còn quan trọng nữa. Có vẻ người hiện đang có mặt ở đây là Francis cũng đã tìm hiểu nhiều về quá khứ của tôi rồi. Tôi nghe Cheshire nói cả hai đã đọc nhật ký của Jason để trên căn gác mái. Jason đã viết gì về ngày Halloween lúc hai anh em chúng tôi sáu tuổi vậy, Francis?”

Grin thừa nhận đã đọc nhật ký và kể cho James nghe những gì Jason đã viết vào ngày Halloween. Cuối cùng, cậu hỏi: “Liệu chú có thể nói về thứ đã xuất hiện từ bụi cây ngày hôm đó không?”

James trả lời đầy mỉa mai.

“Tôi sẽ nói ngay đây. Đó là... một con mèo rừng. Những con mèo hoang từ Gánh xiếc Wild Mountain đến thị trấn vào tuần đó đã trốn thoát và lang thang vào nghĩa trang”

Giọng ông ta bắt đầu run rẩy.

“Con mèo đó cắn vào của quý của tôi, chỗ Jason bôi nước thịt lợn, rồi xé toạc nó...”

Mọi người trong phòng là đàn ông nên tất cả đều phát ra tiếng rên rỉ thông cảm như thể chuyện đã xảy ra với họ.

“Kể từ đó, tôi như một xác sống. Tôi bị bất lực. Không đủ tư cách làm đàn ông chính là không đủ tư cách làm người. Tôi không thể có con được nữa. Khả năng sinh sản để đóng góp vào chuỗi sự sống không thể phá vỡ trong hệ sinh thái đã bị gián đoạn. Nhưng tôi không còn khả năng đó nữa – tôi chẳng khác gì xác sống cả. Mãi đến tuổi dậy thì, vấn đề này mới trở thành gánh nặng đè lên tâm trí tôi. Lúc biết về khiếm khuyết đó, người bạn gái Anita Morgan đã bỏ tôi để chạy đến bên Jason. Trên tất cả, Jason là người phải chịu trách nhiệm cho bi kịch cuộc đời tôi. Nhưng tôi không ghét anh ấy. Jason cũng cảm thấy có trách nhiệm với tôi nên đã quyết định trở thành linh mục rồi sau đó cũng bị bệnh tâm thần. Tôi kìm nén nỗi oán giận với Jason nhiều nhất có thể. Một ngày nọ, tôi quyết định đối diện với cái ‘chết. Thay vì sống cuộc đời dở dang, vướng bận chuyện sinh sản, tôi chọn đối diện với cái chết, một trạng thái cân bằng của vật chất tự nhiên, như thế dễ chịu hơn nhiều. Thế rồi tôi chọn làm công việc tẩm liệm và đến Việt Nam.

Nhưng những gì kìm nén trong lòng thường bộc phát trước khi chúng ta kịp nhận thức. Để tìm lối thoát, tôi bắt đầu sử dụng bạo lực. Tôi dần ham muốn cái chết. Và cái chết của những con mèo là khởi đầu. Ý nghĩ đó đã vượt khỏi tầm kiểm soát từ lúc tôi còn ở Bờ Tây. Mọi thứ vẫn không có gì thay đổi khi tôi trở về đây. Nhưng đây là bí mật nhục nhã tôi không muốn bất kỳ ai biết. Tôi cẩn thận vạch ra chiến lược ngụy trang và lái xe tang đi săn mèo. Và rồi John mua con mèo đáng ghét đó. Anh ta đã quên mất bản thân phải chịu một phần trách nhiệm cho bi kịch cuộc đời tôi. Đây là hành động không thể tha thứ. Tôi càng muốn đánh cắp con mèo yêu quý của John bằng mọi giá. Nhưng tôi thề mình không giết John. Mèo là thứ duy nhất gây ra ân oán giữa hai chúng tôi. Trong thế giới người chết liên tục được hồi sinh như vậy, không đời nào tôi lại làm chuyện ngu ngốc như giết người, đúng chứ? Tôi có thể là một kẻ giết mèo ngu ngốc, nhưng tôi không phải kẻ giết người.”

Dứt lời, James lấy tay che mặt rồi ngồi phịch xuống ghế. Người ta có thể thấy rõ vết thương hở lớn ngay sau đầu ông ta. Bề ngoài, dù là một người ít kinh nghiệm sống nhưng Fox vẫn tỏ vẻ đồng cảm nhưng trong thâm tâm lại có ý nghĩ James là một kẻ mất trí phiền phức.

Tuy nhiên, Tracy lại có phản ứng khác. Viên thanh tra mệt mỏi đang chất chứa nỗi thống khổ rõ ràng rất xúc động. Tracy bước tới, đặt tay lên vai James và mở lời: “Anh đã trải qua quãng thời gian không dễ dàng gì. Tôi sẽ không nói gì nhiều. Tôi hiểu cảm giác của anh. Chúng ta cũng có một người bạn chung là Bác sĩ Collins, vậy lần sau tôi mời anh một cốc bia nhé? Ta sẽ từ từ nói chuyện.”

James ngạc nhiên ngước lên. Một tia phấn khích xuất hiện trong mắt ông ta. Tuy nhiên, Tracy ngay lập tức dập tắt nó.

“Tôi cũng có phiền não của mình. Tất cả chúng ta đều vậy, phải chấp nhận đau khổ của mình, sống tích cực và dũng cảm hơn. À không, tôi xin lỗi, anh đã chết rồi mà”

James lần nữa gục đầu xuống bàn, lắc đầu liên tục như muốn chối bỏ mọi thứ. Tracy và Fox đã bị James thuyết phục. Nếu là một vụ giết người thông thường thì chỉ cần gọi nhân viên điều tra là được, nhưng giờ mọi chuyện rắc rối hơn nhiều. Việc họ cần làm là thuyết phục những nạn nhân bỏ trốn quay về và giao cho Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh.

Trong khi Tracy và Fox đang cố ép James vào xe do Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh gửi đến, Grin tiếp tục nói chuyện với Tiến sĩ Hearst.

Sau khi lắng nghe những gì James nói, Grin đã bổ sung và thu thập các mảnh ghép còn thiếu, đồng thời loại bỏ những mảnh ghép không cần thiết để giải toàn bộ câu đố. Sau đó, cậu sẽ cùng Tiến sĩ Hearst thảo luận về vụ việc để có lời giải đáp về một số điểm còn mơ hồ. Vị tiến sĩ già vô cùng ngạc nhiên trước bức tranh hoàn chỉnh như trò ghép hình vừa vặn mà vị thám tử nghiệp dư đã chết đưa ra. Sau cùng, ông đã bị thuyết phục, nhưng ở cuối câu chuyện, Tiến sĩ Hearst nói với vẻ mặt khó chịu.

“Ta hiểu rồi, nhưng nếu đây là sự thật đằng sau vụ án này, không thể để Monica gặp nguy hiểm được. Ta phải đến dinh thự nhà Barleycorn ngay bây giờ.”

Tap 2 Võ Phương Ngân (dịch)
Tap 1 Trịnh Thanh Tâm (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của masaya yamaguchi