Cái Chết Của Những Xác Sống Tập 2

Lượt đọc: 740 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mục 3.

Ở cuối con dốc, Grin ngước nhìn dinh thự Barleycorn. Hình bóng ngôi biệt thự như lơ lửng trong bóng tối kích thích trí nhớ cậu. Grin nghĩ từng nhìn thấy một tòa nhà tương tự ở đâu đó trước đây.

Đó có thể là ngôi nhà trong một bộ phim kinh dị cũ, nơi sinh sống của một người đàn ông mắc bệnh tâm thần, người điều hành một nhà nghỉ cùng mẹ anh ta, hoặc cũng có thể là ngôi nhà trong một cuốn truyện tranh có bìa rách nát của Charles Addams. Hoặc như Smiley từng nói, có thể cậu chỉ đang sống trong ký ức của một cậu bé đã chết cách đây một thế kỷ.

Nhưng biệt thự nhà Barleycorn vẫn lặng lẽ đứng đó, như không hay biết gì về hồi ức của Grin.

“Ban công góa phụ” đặc trưng cùng chạm khắc trên mái nhà tựa ngọn giáo xuyên qua bầu trời đen kịt, âm thầm theo dõi quá khứ của những người chết ngủ yên trong nghĩa trang bên dưới ngọn đồi và cuộc đời của những người sống. Nhưng giờ Grin đã đưa căn dinh thự vào một vùng ký ức mới. Từ thời điểm này, trong dinh thự này, sự thật về những vụ việc kỳ lạ đã xảy ra trong vài ngày qua sẽ được tiết lộ, suy luận về mối đan xen phức tạp giữa sự sống và cái chết sẽ lần lượt được phơi bày.

Đứng trước dinh thự Barleycorn là bốn người Grin, Tiến sĩ Hearst, theo sau là Tracy và Fox. Grin vẫn chưa nói cho họ biết sự thật vì không có bằng chứng cụ thể để chứng minh giả thuyết của mình, nhưng cậu nghĩ Monica đang gặp nguy hiểm nên đã nhờ hai điều tra viên đi cùng.

Khi Grin chạm lên tay nắm cửa của biệt thự, cánh cửa tự mở ra từ bên trong, để lộ khuôn mặt tái nhợt đầy vẻ ngạc nhiên của Isabella.

“Norman bị đánh ngất. Tôi vừa về đến nhà thì thấy Norman nằm đó, không có ai ở tầng dưới nên tôi nghĩ mình nên đến nhà tang lễ gọi thêm người.”

Tất cả cùng chạy đến chỗ Norman. Mọi người đặt ông ta lên chiếc ghế dài để Tiến sĩ Hearst kiểm tra vết thương.

“Bị sưng ở đây nhưng không sao đâu. Nghỉ ngơi một chút là bình phục”

Tiến sĩ Hearst liếc nhìn Grin. Cả hai linh cảm có điều chẳng lành.

Xác sống cuối cùng đã hành động. Tiến sĩ Hearst tỏ ra căng thẳng.

“Tôi lên xem Monica.”

Họ chạy vội lên tầng, thẳng đến phòng Monica. Khi Grin gõ cửa phòng, một giọng nói vui vẻ bất ngờ của một bà già vọng ra từ bên trong.

“Mời vào”

Cửa mở, Monica ngồi trên xe lăn với giường ở phía sau, tươi cười chào đón mọi người.

Và xác sống đang đứng cạnh bà.

“John...” Isabella, người đi cuối cùng, rên rỉ.

Monica nhìn xung quanh với nụ cười trên môi và cất tiếng: “Từ giờ, John sẽ đưa tôi đến một nơi rất đẹp.”

“Không, Monica, bà không thể đi với bác John được. Bác John sẽ…” Nhưng Grin bị xác sống chặn họng.

“Francis, ồn ào quá. John nói với giọng thô bạo: “Không phải việc của cậu, đừng quấy rầy tôi.”

John nhăn mặt đe dọa. Một nửa khuôn mặt tái nhợt chuyển sang màu tím đỏ, có lẽ bị bỏng do vụ tai nạn. Đương nhiên, ông cũng không đội tóc giả, cặp kính hình như bị rơi ở đâu đó, lộ ra con ngươi khô khốc và đục ngầu như trứng thối.

Grin vẫn cố không tỏ ra sợ hãi.

“John, bác sẽ đến lò hỏa táng phải không?”

“Hỏa táng?” Monica nhạy cảm quay sang John.

“Tôi muốn đi đâu là chuyện của tôi. Tôi sẽ tự quyết định. Dù sao thì tôi cũng phải đưa bà Monica theo cùng”

John đẩy xe lăn của Monica đi.

“Không được!”

Ngay lúc Grin chuẩn bị bước lên, ngăn bên phải của tủ quần áo đột nhiên bật mở, một bóng đen nhảy ra.

Một xác sống khác. Cái xác đó lao về phía John, lôi Monica về phía mình. Isabella hét chói tai.

Mọi thứ diễn ra cực kỳ nhanh. Mất thăng bằng trước cú húc dữ dội của xác sống, John loạng choạng lao đầu vào cửa sổ. Có tiếng kính vỡ, một tiếng hét lớn, và khi tất cả dừng lại, John ngừng cử động. Vẫn với con dao găm cắm trên lưng, ông ta chúi đầu vào khung cửa sổ như một tên tội phạm trên máy chém. Cổ của John bị một mảnh kính sắc nhọn từ khung cửa sổ đâm xuyên qua. Monica sững sờ. Khi mọi chuyện lắng xuống, bà bước về phía xác sống đã giúp mình rồi kêu lên.

“Smiley, sao ông lại nhảy ra đánh con mình vậy?”

Smiley Barleycorn gật đầu với Monica. Sau đó, ông quay sang tủ quần áo và gọi to: “Cheshire, đủ rồi. Cháu cũng ra đây”

Cheshire xuất hiện sau đống váy sặc sỡ treo kín tủ. Cô chạy về phía Grin.

“Trên đường từ nhà thờ về nhà, ông Smiley chặn em lại. Ông Smiley là người trốn trong quan tài của Jason trong nhà thờ.

Smiley tiếp tục.

“Phải. Ta nghĩ ngôi mộ đó là nơi ẩn náu tốt nhất cho xác sống. Ta đã trốn trong quan tài của Jason suốt thời gian qua. Chắc John cũng trốn đâu đó trong nghĩa trang, một ngôi mộ, hầm chứa xác hoặc một nơi nào đó thích hợp cho xác sống”

“Tình hình này là sao? Có ai giải thích cho tôi chuyện gì đang diễn ra không?” Tracy cất giọng thảm thiết.

Viên thanh tra đau khổ gần như không thể đứng vững mà phải được Fox đỡ lấy.

Nước da của ông còn tệ hơn cả của người chết và ông lại ôm bụng trong tư thế quen thuộc. Hoàn toàn phớt lờ Tracy, Smiley quay sang Grin.

“Ta đã nghe từ Cheshire rằng cháu có manh mối về sự thật?”

Grin lặng lẽ gật đầu.

“Cảnh sát cũng có mặt, nghĩa là cháu sẽ phơi bày sự thật ở đây sao?”

“Không, không phải. Cháu chỉ nghĩ bà Monica có thể gặp nguy hiểm nên đưa họ đến. Cháu có chuyện muốn nói với ông”

“Chuyện gì?”

“Chú James vừa bị giết bởi một cú đập vào đầu”

Smiley giật mình nhướn mày.

“Thật sao?”

“Đúng ạ. Cháu tự hỏi liệu có nên tiết lộ sự thật không, nhưng giờ cháu nghĩ bản thân nên làm rõ mọi thứ”

Vai Smiley rũ xuống. Sau một hồi im lặng, ông ngẩng đầu nói.

“Tất cả đã chấm dứt – có lẽ đây là hồi kết. Thật ra, đó là lý do ta đến đây. Quá đủ điều ngớ ngẩn rồi. Nếu người sống muốn biết sự thật, hãy cứ làm như vậy. Làm như cháu muốn. Với những người đã chết như chúng ta, điều đó không còn quan trọng nữa”

---Vâng, có thể không còn quan trọng với chúng ta, những người đã chết. Grin lẩm bẩm trong lòng. Nhưng chính vì vậy, đã đến lúc phải phơi bày tất cả.

Tap 2 Võ Phương Ngân (dịch)
Tap 1 Trịnh Thanh Tâm (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của masaya yamaguchi