“Thà sức cùng lực kiệt còn hơn là tan biến”
- Neil Young -
[ Hey Hey, My My (Into the Black)]
---❊ ❖ ❊---
Chiếc xe tang màu hồng đang hướng về phía Nam với tốc độ chóng mặt.
Vùng nông thôn New England, mùa tuyết lại bắt đầu. Những chiếc lá phong ngả màu cuối cùng đã nằm yên trên mặt đất. Tuyết đầu mùa năm nay tới sớm hơn mọi lần. Vạn vật chìm trong tấm chăn mỏng trắng muốt. Cái chết sẽ bao phủ mặt đất từ nay cho đến mùa xuân – mùa tái sinh. Mùa của cái chết là mùa mà mặt đất lạnh giá khô cằn cản trở những người đào hầm xây mộ...
Tuyết bắt đầu rơi trên đường 113. Chiếc xe tang màu hồng lao vút đi như chạy trốn điềm báo mùa tàn. Nhưng nếu ai từng chứng kiến cảnh tông xe lúc nửa đêm hẳn sẽ nghĩ khung cảnh đó rất phù hợp với mùa chết chóc này. Nắp capo của xe tang bẹp dúm, kính chắn gió vỡ nát, một ống sắt thay ở vị trí chiếc cản bị mất, trên xe ghi dòng chữ “Ái tình và cái chết là anh em” và một vết rạch như móng vuốt của quỷ dữ.
Nam nữ trong chiếc xe tang có thể xem là một đôi hợp với mùa chết chóc này. Cả hai đều mặc đồ đen như tang phục, khuôn mặt tái nhợt và mệt mỏi như người chết. Khó chịu vì gió lạnh thổi qua tấm kính chắn gió bị vỡ, cô gái lái xe cất tiếng gọi chàng trai đang kiệt sức ngồi ở ghế phụ.
“Grin, anh không sao chứ? Gắng lên.
Lúc ông Smiley châm lửa, Grin đã chạy ra khỏi phòng, lao đến chiếc xe tang màu hồng. Cậu không thể chịu nổi vì cảm giác ngộp thở và chỉ muốn trốn chạy. Cheshire lao lên xe cùng Grin. Chiếc xe lăn bánh. Hai người rời đi, bỏ lại sau lưng biệt nhà Barleycorn đang bắt đầu thắp sáng nghĩa trang như một ngọn đuốc.
“Này Grin, vui lên đi. Ta đi đâu đó ấm áp hơn nhé. Mình sẽ khiêu vũ ở New Orleans. Hoặc đến quần đảo Caribbean. Anh sẽ được truyền máu và chúng ta sống hạnh phúc bên nhau. Này, Grin, anh không được chết”
Không lâu sau khi rời nghĩa trang, Grin đột nhiên mất ý thức nên quyết định để Cheshire lái xe. Linh hồn dường như bắt đầu rời khỏi cơ thể rệu rã này. Từ lúc trở thành xác sống, cậu đã không còn cảm giác về thân xác mình, nhưng giờ đây, ngay cả ý thức lẽ ra phải tồn tại cũng trở nên mơ hồ, như khung cảnh đêm tối mịt mờ trong một bộ phim điện ảnh.
Bản năng mách bảo rằng lần này cậu thực sự sẽ chết.
Phải, không nghi ngờ gì nữa, đây là dấu chấm hết. Như các câu chuyện kể, cuộc sống của con người sẽ đi đến hồi kết.
Nhưng câu chuyện đời Grin lại hay thay đổi. Cái chết, sự hồi sinh và cái chết thực sự không tuân theo bất kỳ quy luật nào đã bất ngờ tấn công Grin.
Ý nghĩa của câu chuyện hồi sinh bất thường này là gì? Ai đã viết kịch bản? Có phải Chúa đã sắp đặt tất cả?
---Không, Grin nghĩ. Không có Chúa. Việc người chết sống lại không phải là ý muốn của bất kỳ ai, đó chỉ là một hiện tượng. Không chỉ trong vấn đề người chết hồi sinh mà cả trong sự sống và cái chết bình thường của con người, chúng ta cũng không thể tìm thấy một lý do, ý nghĩa hay xuất phát điểm từ mong muốn của bất kỳ ai.
Câu chuyện kỳ lạ này không xuất hiện trong kịch bản thần thánh. Nói ngắn gọn thì đó là câu chuyện mà chính tay cậu đã viết. Nhưng câu chuyện cuộc đời trước khi sống lại không phải do cậu chắp bút. Trước đó, cậu chỉ sống theo quy luật sắp đặt của tạo hóa. Nhưng sau khi sống lại thì khác. Cậu giải quyết vụ án, kiểm soát cuộc đời mình. Nếu cậu khoanh tay để mặc, có lẽ bây giờ thế giới đã khác. Lần này, sau khi chết đi sống lại, cậu đã tự tay viết kịch bản đời mình.
— Đúng thế, mình chắc chắn không được sống lại bởi ý thích bất chợt của một sinh vật vô thần nào đó. Mình đã tự hồi sinh. Là người xây dựng cốt truyện cuộc đời và tự mình đặt dấu chấm hết cuối cùng, việc linh hồn đi đến hồi kết là điều không thể tránh khỏi...
Câu chuyện kết thúc...
Cheshire gọi lại linh hồn của Grin, người đang tuyệt vọng bám víu vào suy nghĩ của mình.
“Hãy đi đâu đó thật đẹp, nơi không có mưa axit, rồi chúng ta sẽ sống vui vẻ cùng nhau. Này Grin, nói gì đi..”
Grin ngồi dậy khỏi ghế và mở đôi mắt đục ngầu của mình. Cậu nhận ra mình phải nói gì đó.
“Anh đang nghĩ lại những gì ông Smiley đã nói. Ông ấy nói cuộc đời anh thật kỳ lạ và ngắn ngủi, như thể anh sống chỉ để biết cảm giác chết là thế nào.”
“Anh lại nói những chuyện kinh khủng rồi. Nhưng dù nói chuyện gì thì anh vẫn luôn tươi cười nên em không sợ đâu”
“Nghe này Cheshire. Anh nghĩ cuộc sống ngắn ngủi kỳ lạ này không hẳn tồi tệ đâu”
“Ý anh là sao?”
“Mọi người đều sợ chết và khao khát sự sống vĩnh cửu. Họ nghĩ ra đủ loại triết học, tôn giáo và lý thuyết để cố gắng tìm kiếm nó. Nhưng Cheshire, em có biết có thứ bất tử trên thế giới này không?”
“Em không biết, là gì thế?”
“Chính là vi khuẩn”
“Vi khuẩn sao? Anh đang nói gì vậy?”
Cheshire bật khóc khi nghĩ rằng linh hồn của Grin đã phát điên trước khi nó biến mất.
Grin tiếp tục.
“Khi em giết một con vi khuẩn, nó sẽ phân chia liên tục và tiếp tục nhân lên, nghĩa là nó sẽ không bao giờ chết. Đối với nó, cái chết là một khái niệm vô nghĩa.”
“Chuyện khó vậy cũng nói được. Thôi anh cứ tiếp tục đi.”
“Nhưng các sinh vật sống không hài lòng với trạng thái là vi khuẩn. Chúng thay đổi bản thân để có thể thích ứng với những thay đổi của môi trường và cố gắng trở nên tốt hơn, tiến bộ hơn. Và chúng đã tìm ra một cách rất hay.”
“Là cách gì?” Cheshire bắt đầu tò mò.
“Tình dục. Các sinh vật đã có một phương pháp tối ưu để trao đổi vật chất di truyền giữa các cá thể. Và sau đó, bằng tiến hóa, ta trở thành con người, thậm chí có thể nghĩ đến những thứ khó vươn tới như cuộc sống vĩnh cửu. Tuy nhiên, vì lý do đó, chúng ta cũng phải trả giá đắt.”
“Nữa rồi, toàn những điều khó hiểu. Cái giá đó là gì?”
“Cái chết”
“Chết ư?” Một từ khủng khiếp cô đã phải nghe đi nghe lại nhiều lần.
“Đúng. Cái chết. Các sinh vật chia thành nam và nữ, đực và cái, và chỉ vì chọn con đường nhân lên theo giới tính, chúng đã đánh mất sự bất tử thông qua khả năng phân chia và nhân lên của vi khuẩn. Cái giá của tình dục là cái chết. Ái tình và cái chết là anh em không phải là một câu nói ngớ ngẩn đâu.”
“Gì thế Grin? Nói chuyện gì mà em có thể hiểu đi”
“Chuyện anh muốn nói là: Anh rất vui vì được gặp em.”
Cheshire ngạc nhiên nhìn Grin.
“Con người chắc chắn đã mất đi sự bất tử và cuộc sống vĩnh cửu. Nhưng đổi lại, thứ ta nhận được là sự cá thể. Chúng không giống nhau nữa, chúng được chia thành giống đực và giống cái, đàn ông và phụ nữ, anh là anh, Cheshire là Cheshire... Đó là lý do chúng ta, những người xa cách lại gặp gỡ, yêu thương và gắn bó với nhau, nó có ý nghĩa như sự bất tử mà chúng ta đã trả giá để có được, như thể nó là vĩnh cửu. Em hiểu không?”
Cheshire cau mày lẩm bẩm.
“Hiểu một chút. Em yêu anh và anh yêu em, chuyện đó cũng tuyệt vời như bất tử phải không?”
“Đúng vậy, Cheshire. Ông Smiley nói cuộc đời ngắn ngủi của anh tràn ngập cảm giác chết, nhưng không phải vậy. Gặp em và yêu khuôn mặt đáng yêu như một chú mèo của em, trái tim em như một hộp đồ chơi thú vị khiến cuộc sống ngắn ngủi và kỳ lạ của anh có ý nghĩa như vĩnh cửu..”
Chưa dứt lời, Grin đã yếu ớt ngả người ra ghế. Cậu lại bắt đầu mất ý thức. Trên radio, một rocker đơn độc hát: “Thà sức cùng lực kiệt còn hơn là tan biến…”
Cheshire vội vàng nắm vai Grin, vừa lắc cơ thể cứng đờ của cậu vừa tuyệt vọng nói: “Grin. Không được. Việc anh chết chẳng có ý nghĩa gì đâu. Anh từng nói với em không tồn tại cái gọi là cái chết, ở giây phút cuối cùng, mọi thứ sẽ lặp lại mà. Đó là lý do chúng ta không bao giờ chết. Grinnnn!”
Ký ức hình ảnh xuất hiện trong tâm trí Grin.
Ký hiệu trên lồng lạc đà ở sở thú mà cậu đi cùng bố mẹ... Ống truyền dịch trên tay bà... Ban nhạc The Beatles trong hộp đồ chơi trên gác mái... Người lạ mặt đi lang thang trong hành lang tối... Chiếc xe tang bị cháy, ánh lửa phản chiếu trên nắp capo... Nụ cười của ông Smiley trong quan tài... Đám tang di chuyển chầm chậm qua hàng cây phong đường vàng... Khuôn mặt tươi cười như một chú mèo của Cheshire ló ra khỏi cành cây... Tác phẩm điêu khắc những bộ xương đổ nát... Dinh thự Barleycorn rực cháy như một ngọn đuốc... Mùa thu tuyệt đẹp ở New England...
Hài kịch bắt đầu bằng sự sống, bi kịch kết thúc bằng cái chết. Bi kịch sinh tử của con người mãi tiếp diễn như một vòng tròn. Chiếc xe tang màu hồng lao đi.
Hướng về phía Bắc.
Tan biến.