Quỷ Phương rất tức giận, sự tức giận ấy hiện rõ lên trên mặt. Mặc dù chỉ là tuyển diễn viên, không có lợi ích gì liên quan đến bản thân, nhưng dù là ai đến thì người ta cũng có xu hướng muốn chọn một người mà mình thấy thuận mắt.
Vốn dĩ khi đặt Giang Tiểu Bạch và Khương Tô cạnh nhau, vì tâm lý "tiên nhập vi chủ" (ấn tượng ban đầu), Quỷ Phương đã tiếp xúc với Giang Tiểu Bạch nên có ấn tượng tốt hơn về cô. Ở điểm này, Khương Tô đã chịu thiệt thòi. Nếu hôm nay cô thể hiện xuất sắc thì còn có thể gỡ gạc, nhưng rõ ràng, cô không những không để lại ấn tượng tốt mà ngược lại còn tạo ra ấn tượng xấu.
Vì đã nảy sinh bất mãn nên khi Quỷ Phương nhìn cô, trong ánh mắt đã lộ rõ sự khắt khe: Mặc dù cô ta diễn kiểu tiểu thư nhà giàu khá giống, nhưng giọng điệu lại có phần cố làm quá, không được tự nhiên. Hơn nữa, sự kiêu ngạo đầy ưu việt này cũng không phải là thứ mà nhân vật Kiều Kiều nên có.
Lúc này, Khương Tô đã hoàn toàn mù tịt. Nếu như trước đó Quỷ Phương tức giận cô còn đoán được lý do, thì lần này cô thực sự không hiểu nổi. Cô rất muốn hỏi nhưng lại không tiện dừng buổi thử vai, đành cắn răng diễn tiếp. Tâm trí đã rối loạn, diễn xuất tự nhiên cũng không còn, trong quá trình thực hiện không tránh khỏi những sai sót.
So với cô ta, Giang Tiểu Bạch tự nhiên hơn nhiều. Nhân vật Diêu Phi do cô thủ vai cứ như thể Diêu Phi thật sự đang ngồi đó, sự tự ti và nhạy cảm được bộc lộ không sót một chút nào. Quỷ Phương nhìn mà vô cùng hài lòng.
Đến lúc này, anh đã hiểu rõ dụng ý của Giang Tiểu Bạch khi hóa thân thành Diêu Phi: Dù là Giang Tiểu Bạch hay Khương Tô, cả hai đều đã từng tiếp xúc với tầng lớp thượng lưu, cuộc sống hiện tại của họ so với Kiều Kiều cũng chẳng kém là bao, thậm chí còn hơn một chút, cho nên khi đóng vai một Kiều Kiều có cuộc sống sung túc, biểu hiện của họ đều không tệ.
Thứ thực sự tạo ra khoảng cách giữa hai người, có lẽ chính là khi hóa thân thành một Diêu Phi nghèo khó. Diêu Phi là cô gái ở khu ổ chuột, cuộc sống không như ý, sự tự ti cùng nhạy cảm đó không dễ gì diễn ra được. Giang Tiểu Bạch trực tiếp từ bỏ vai Kiều Kiều, chọn thể hiện vai Diêu Phi, chính là đang nói cho Quỷ Phương biết rằng: cô diễn cả hai vai đều không thành vấn đề.
Còn Khương Tô, cô ta có thể diễn tốt vai Kiều Kiều, nhưng nếu thật sự bắt cô ta làm Diêu Phi, e rằng sẽ kém xa so với biểu hiện của Giang Tiểu Bạch. Đôi khi chọn diễn viên, không chỉ cân nhắc ưu điểm mà còn phải xét cả khuyết điểm, điều này giống như "quy luật thùng gỗ": Lượng nước một chiếc thùng chứa được không phụ thuộc vào miếng gỗ dài nhất, mà phụ thuộc vào miếng gỗ ngắn nhất trên thành thùng. Cô diễn Kiều Kiều có tốt đến mấy cũng vô ích, nếu ở vai Diêu Phi có độ khó cao hơn mà cô lại là mắt xích yếu, thì cuối cùng diễn viên này vẫn sẽ không được chọn.
"Dừng lại đi, các cô có thể về chờ tin tức rồi." Quỷ Phương thấy thời gian đã gần đủ thì lên tiếng.
Xong việc thì phải đi ngay cho rảnh nợ, một đống người vây quanh phòng bệnh làm anh thấy phiền chết đi được.
"Được, Lola, đi thôi." Giang Tiểu Bạch không nói hai lời, nghe vậy liền vẫy tay với Lola, cầm túi chuẩn bị rời đi.
Ngược lại, Du Du lại không nỡ rời xa Lola, ánh mắt lộ rõ sự lưu luyến, nhưng với tính cách của cô bé thì không thể thốt ra lời giữ người lại. "Không sao đâu, chúng ta giữ liên lạc nhé." Lola lắc lắc điện thoại của mình. Lúc này Du Du mới mím môi mỉm cười, vẫy tay với cô.
Sau khi Giang Tiểu Bạch rời đi, Khương Tô lại không đi ngay. Cô ta cố tình nán lại, muốn nói thêm vài câu với Quỷ Phương. Cô ta đã nhận ra Quỷ Phương không thích mình, dù không hiểu tình hình nhưng nói chuyện nhiều thêm một chút chắc chắn sẽ không sai.
"Nhóc con, vừa nãy xin lỗi nhé, cô không phải cố ý từ chối bánh quy của con đâu, chỉ là lời thoại và tính cách của nhân vật là như vậy, mong con đừng giận nhé."
Khương Tô không tìm Quỷ Phương ngay mà tiến đến trước mặt Du Du, cúi người xoa đầu cô bé, nụ cười đầy vẻ thân thiện. Diễn viên nếu thật sự muốn diễn thì khả năng đánh lừa rất cao. Khương Tô vốn dĩ đã rất xinh đẹp, lúc này lại cố ý thể hiện mặt dịu dàng, dù Du Du không giỏi tiếp xúc với người lạ nhưng đối mặt với cô ta như vậy cũng không nhịn được mà đỏ mặt lên tiếng: "Không sao đâu ạ."
"Nếu tính cách là như vậy, tại sao sau đó cô lại tự ý sửa?" Quỷ Phương đột nhiên lên tiếng.
Khương Tô sững người, rất nhanh đã nhớ tới hành động đòi sữa chua của mình, vội vàng giải thích: "Tôi thấy Du Du có vẻ không vui, sợ con bé hiểu lầm, tôi cảm thấy so với việc diễn xuất thì tâm trạng của đứa trẻ quan trọng hơn."
Du Du nghe vậy càng cảm động hơn, chút khúc mắc cuối cùng trong lòng cũng tan biến. Thế nhưng lời này lừa được Du Du chứ không lừa được Quỷ Phương: "Toàn là lời nói dối. Nếu cô thật sự quan tâm đến suy nghĩ của một đứa trẻ, thì lúc đó đã không không chút do dự mà xua tay từ chối. Sự bù đắp sau đó thì có tác dụng gì? Hơn nữa, nếu Du Du là người do Giang Tiểu Bạch mang đến chứ không phải con của tôi, cô còn bù đắp hay không?"
"Được rồi, cô về đi, Du Du cần đi ngủ rồi." Quỷ Phương lại một lần nữa tiễn khách.
Đến đây thì Khương Tô không tiện ở lại nữa, nói thêm vài câu rồi xoay người rời đi. Thế nhưng nào ngờ vừa tới cửa đã thấy một người đàn ông trung niên đi tới, cô ta không khỏi sững sờ: "Đạo diễn Cáo!"
Người tới chính là Cáo Sơn. Quỷ Phương rõ ràng nói Cáo Sơn không tới được, nhưng giờ người lại xuất hiện, Khương Tô suýt chút nữa tưởng mình hoa mắt.
"Khương Tô?" Cáo Sơn thấy cô ta đi ra cũng rất ngạc nhiên: "Cô... kết thúc rồi sao?"
"Vâng ạ, đạo diễn Cáo, chẳng phải ngài nói không tới sao?"
Cáo Sơn nghe vậy thì sờ sờ mũi: "Cô về đi, tôi đi tìm Quỷ Phương." Nói xong liền không để ý đến Khương Tô nữa, gõ cửa rồi đi vào.
Quỷ Phương nhìn thấy Cáo Sơn liền nhíu mày: "Sao ông lại tới đây? Chẳng phải tôi đã bảo ông không cần tới nữa sao?"
"Ông bảo tôi không tới là tôi không tới à? Lúc đó tôi sắp lên máy bay rồi đấy!" Cáo Sơn rất tức giận.
Sao lại có loại người như vậy cơ chứ? Ông cũng đâu phải không muốn tới, chỉ là máy bay bị hoãn, ông sợ không kịp nên gọi điện cho Quỷ Phương, bảo anh lùi thời gian thử vai lại một hai tiếng, nào ngờ Quỷ Phương nghe xong liền nói thẳng là ông không tới cũng không sao, không kịp thì đừng tới nữa. Ông cũng là đạo diễn đường đường chính chính, không cần mặt mũi sao? Ông cố tình muốn tới đấy!
"Ông muốn tới thì cứ tới, nhưng giờ tôi đã làm xong việc rồi, ông có thể về được rồi." Quỷ Phương nhìn ông một cách kỳ lạ, sau đó dời bàn về vị trí cũ.
Cáo Sơn tức đến mức thở dốc: "Ông... ông ra ngoài với tôi trước đã, nói xem tình hình thử vai thế nào."
Người có thể nói chuyện với ông như vậy, có lẽ chỉ có mỗi Quỷ Phương. Quỷ Phương đúng là kẻ "độc dược trong trò chuyện", một câu nói có thể khiến người ta tức chết. Người bình thường thật sự không chịu nổi anh, chỉ cần có chút tính khí thôi là nói chuyện với anh hai ba câu đã tức đến mức muốn nhảy dựng lên đánh người.
Cáo Sơn không phải người có tính khí tốt, ban đầu ông nhìn Quỷ Phương kiểu gì cũng thấy ngứa mắt, hai người cứ gặp nhau là cãi vã. Nhưng sau đó, chính nhờ tài năng của anh mà ông dần thấy thuận mắt hơn. Hai người trước kia từng hợp tác qua phim ảnh, cũng là kịch bản của Quỷ Phương do Cáo Sơn đạo diễn, cuối cùng đoạt giải. Chuyện này thực sự khiến Cáo Sơn gạt bỏ thành kiến với Quỷ Phương. Chỉ là dù vậy, nói chuyện với anh vẫn khiến ông tức đến nửa sống nửa chết.