Đôi mắt to tròn của Dương Khả Nhi tràn đầy vẻ nghi hoặc. Cô không phải đang mượn cớ châm chọc, mà là thật sự không hiểu tại sao bầu không khí xung quanh lại trở nên kỳ quặc như vậy sau khi họ đến, hơn nữa ánh mắt mọi người nhìn về phía mình cũng khiến cô vô cùng ngơ ngác.
Những người này đang nhìn cái gì vậy?
Bộ đồ chị Tiểu Bạch mặc đâu có vấn đề gì đâu?
“Em không xem Weibo sao?”
Giang Tiểu Bạch nhìn Dương Khả Nhi, thấy rõ sự ngơ ngác trong mắt cô bé, không nhịn được mà hỏi.
Giang Tiểu Bạch cảm thấy hơi bất lực, đứa trẻ Dương Khả Nhi này... sao lúc nào cũng hóng chuyện chậm hơn người ta một nhịp vậy?
Nhớ lúc chuyện của Trần Trình Trình và La Sanh xảy ra, đạo diễn Nhậm đã cảnh báo mọi người trong nhóm không được tiết lộ nội dung liên quan cho người ngoài, thế mà cô bé vẫn ngây ngô hỏi một câu: Đã xảy ra chuyện gì vậy?
“Em không xem, đây là lần đầu tiên em tham gia dịp trang trọng thế này, căng thẳng quá nên hôm qua cứ tập đi đứng suốt thôi.” Dương Khả Nhi cười gượng.
Những sự kiện lớn thế này cô chưa từng thấy qua, cô đã bắt đầu hồi hộp từ mấy ngày trước rồi. Đến tối qua, sự căng thẳng ấy lên đến đỉnh điểm, cô sợ nhất là lúc đi đứng lại xảy ra chuyện mất mặt, đặc biệt là đôi giày cao gót mới mà cô chưa quen đi, điều đó càng khiến cô lo lắng.
Nếu không cẩn thận ngã nhào thì làm sao bây giờ?
Cô không hề muốn lên tin tức theo cách đó!
Cho nên cả ngày hôm qua cô đều luyện đi giày cao gót, còn thử chạy và nhảy với nó, chỉ để làm quen trước.
Thực ra cô đã ngã một lần, nhưng may là không bị trẹo chân, chỉ là ngã đau cái mông mà thôi.
“Ừ, không sao đâu, đợi lát nữa quay về rồi em sẽ biết.” Giang Tiểu Bạch nói.
Ở đây cô không thể giải thích quá nhiều.
Dương Khả Nhi nghe xong càng thêm nghi hoặc, nhìn Giang Tiểu Bạch, rồi lại nhìn Nguyễn Tương Âm cũng đang quay mặt đi nơi khác.
Hai người này chỉ giao tiếp bằng ánh mắt trong chớp nhoáng, một câu cũng không nói, thậm chí ánh mắt trông cũng có vẻ bình thản, nhưng Dương Khả Nhi dù sao cũng không phải kẻ ngốc, cô vẫn cảm nhận được những "dòng ngầm" bất thường giữa họ.
Thật kỳ lạ, rốt cuộc giữa hai người này đã xảy ra chuyện gì?
Dương Khả Nhi tuy hóng chuyện không nhanh nhạy, nhưng vẫn có một trái tim ưa hóng hớt, lúc này chỉ thấy trong lòng ngứa ngáy, hận không thể lấy điện thoại ra để hóng drama ngay lập tức.
Thế nhưng...
Cô thở dài.
Vẫn là đợi về rồi xem sau vậy.
Dù không ít ánh mắt đang đổ dồn vào Giang Tiểu Bạch và Nguyễn Tương Âm, nhưng hai người trong cuộc trông có vẻ đều rất bình thản. Khi đến lượt Nguyễn Tương Âm, cô ta liền bước lên ký tên.
Lúc bước lên đài, cô ta nhận lấy chiếc bút từ tay nhân viên, sau đó viết tên mình lên phông nền của liên hoan phim. Chữ viết bay bướm đến mức dù có nhìn chằm chằm vào đó cũng khó mà thấy rõ nét bút.
Viết xong, cô ta trả bút lại cho nhân viên.
Tiếp theo là thời gian chụp ảnh.
Dưới đài có rất nhiều phóng viên của các phương tiện truyền thông tranh nhau chụp ảnh. Phóng viên giành được vị trí trung tâm liên tục nhấn nút chụp, còn Nguyễn Tương Âm thì nhìn thẳng về phía trước, tạo dáng, miệng nở nụ cười.
Tất nhiên, cũng phải để ý đến các phóng viên đứng ở vị trí khác không thể chen lên phía trước, nên Nguyễn Tương Âm lại đổi vài tư thế, không ngừng điều chỉnh góc mặt, cố gắng để các phóng viên chụp được chính diện của mình nhiều nhất có thể.
Giang Tiểu Bạch nhìn Nguyễn Tương Âm, bất chợt mỉm cười.
Ngoài cô ra, bên cạnh cũng có vài nữ diễn viên không nhịn được mà bật cười khúc khích.
Nguyên nhân không gì khác, chính là vì Nguyễn Tương Âm vừa gặp phải một sự cố mất mặt.
Có lẽ vì phóng viên bên dưới chen lấn dữ quá, suýt chút nữa là bò cả lên đài. Lúc đó cô ta đứng gần mép sân khấu, thấy vậy nên theo phản xạ muốn lùi lại, nhưng trong quá trình đó lại làm rơi chiếc túi xách cầm tay.
Trên đài ngoài cô ta ra thì chỉ có một nhân viên, người đó chuyên phụ trách đưa bút, vị trí cách cô ta một khoảng, nên Nguyễn Tương Âm cũng không trông cậy vào đối phương, tự mình cúi người xuống nhặt.
Trong quá trình đó cô ta cũng rất cẩn thận, cố ý đưa tay che trước ngực để tránh xảy ra sự cố hớ hênh.
Tuy nhiên, lo được bên trên nhưng lại không lo được phần giữa.
Sau khi cúi người rồi đứng thẳng dậy, mọi người đều nhìn thấy rõ ràng vùng bụng dưới của cô ta phồng lên một cách rõ rệt, rồi lại xẹp xuống ngay lập tức, giống như phải cố sức hóp bụng vào vậy.
Phía Nguyễn Tương Âm vẫn thần sắc như thường, có lẽ cô ta không nhận ra "tiểu tiết" vừa xảy ra, tự cho rằng mình ứng biến khá ổn.
Sau khi chụp xong, cô ta bước xuống đài, rồi đi ngang qua chỗ Giang Tiểu Bạch.
Khi hai người lướt qua nhau, không ai nhìn ai, cả hai đều đồng thời nhìn thẳng về phía trước, không liếc mắt nhìn ngang.
“Cô ta chọn bộ đồ này còn tệ hơn cả em nữa.”
Đợi Nguyễn Tương Âm đi khuất, Dương Khả Nhi mới nói nhỏ một câu.
Dáng người thế này mà còn mặc váy bó sát làm gì chứ!
Mặc váy phồng hoặc váy chữ A để che đi phần mỡ bụng dưới chẳng phải tốt hơn sao?
Giang Tiểu Bạch nghe thấy nhưng không nói gì.
Thực ra nói đi cũng phải nói lại, Nguyễn Tương Âm không hề béo, trái lại, dáng người cô ta khá đẹp. Bởi vì nếu cô ta thực sự béo thì đã không thể nào "đụng hàng" với cô được.
Phải biết rằng Giang Tiểu Bạch mặc bộ váy này là vừa vặn, vẫn chừa lại một chút độ lỏng, không đến nỗi căng cứng.
Mà nhìn bức ảnh Nguyễn Tương Âm đăng, cô ta cũng mặc được bộ đồ này, chỉ là tổng thể trông căng cứng hơn cô, không còn chút khoảng trống nào, nhưng cũng không hẳn là béo.
Chỉ có thể nói thiết kế bộ đồ cô ta đang mặc có chút vấn đề, phom dáng không mấy thân thiện với những người có chút bụng mỡ. Nếu đường eo của nó cao lên một chút thì đã không rơi vào cảnh ngượng ngùng như vậy.
Tất nhiên, điều này cũng cho thấy cơ bắp và da dẻ của Nguyễn Tương Âm không săn chắc. Như Giang Tiểu Bạch, dù cô có mặc đồ bó sát thì khi cúi người, phần bụng cũng không hề phồng lên rõ rệt như vậy.
Rất nhanh, đã đến lượt Giang Tiểu Bạch.
Giống như những người trước đó, Giang Tiểu Bạch cũng nhận lấy bút rồi ký tên.
Chữ ký của cô không giống với các nghệ sĩ khác trong giới. Chữ ký của các nghệ sĩ khác hầu hết đều khiến người ta không thể đọc nổi, chỉ cần phóng khoáng, ngầu là được, còn việc người khác có nhận ra hay không thì không phải chuyện của họ.
Thậm chí có người ký tên còn chẳng viết trọn vẹn cái tên, chỉ viết chữ cái đầu hoặc một hai chữ, rồi thiết kế nét chữ hoa lá cành, ngoài fan hâm mộ ra thì đảm bảo không ai biết đó là viết cái gì.
Còn chữ của Giang Tiểu Bạch là lối hành thư hơi thiên về thảo thư, mỗi chữ đều có thể nhận diện được, không hoa lá cành phô trương kỹ thuật, nhưng cũng không thiếu phần mỹ quan.
Điều này không giống với chữ ký của nguyên chủ, nhưng cũng chẳng ai để ý đến chữ ký của nguyên chủ cả, bởi vì lúc đó cô hầu như không có fan, dù có luyện chữ ký thành thạo đến đâu cũng chẳng có ai muốn cô ký tặng.
Cũng chính vì vậy mà Giang Tiểu Bạch mới thay đổi kiểu chữ ký.
Tuy nhiên đây cũng không phải chuyện gì to tát, người thay đổi kiểu chữ nhiều lắm, chẳng ai lại đi để ý đến việc này.
Sau khi ký tên xong, Giang Tiểu Bạch đưa bút cho nhân viên.
Nhân viên là một cô gái nhỏ, trông chỉ tầm chưa đến hai mươi tuổi, đeo cặp kính cận dày trông rất ngây thơ, trên mặt còn vài nốt tàn nhang nhỏ.