Đối với câu hỏi mà người dẫn chương trình đưa ra, Đào Hi nghe xong liền cười, cậu không hề né tránh mà trả lời rất trực diện: "Đương nhiên đây không phải là trùng hợp rồi, là tôi cố ý muốn tiếp tục hợp tác với chị Bạch, đúng lúc lại có cơ hội nên mới có thể trùng khớp như vậy. Nếu không thì vòng tròn của chúng tôi nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ, muốn hợp tác liên tục trong thời gian ngắn như thế thật sự rất khó."
Câu trả lời của Đào Hi khiến Giang Tiểu Bạch cũng rất bất ngờ.
Họ không hề diễn tập, những câu hỏi mà người dẫn chương trình sẽ đặt ra thì Hướng Nhật Nam đã báo trước cho họ, họ đã có chuẩn bị tâm lý, nhưng Giang Tiểu Bạch không ngờ Đào Hi lại phản hồi như vậy. Cô tưởng cậu sẽ giống như những cuộc phỏng vấn khác mà lấp liếm cho qua.
Về những nội dung bên trong, nếu người trong cuộc không nói thì cư dân mạng và khán giả không thể nào biết được, những người đoán ra được cũng chỉ là số ít. Mọi người chỉ cảm thấy họ có duyên phận, nhưng giờ cậu thừa nhận như vậy lại khiến mọi chuyện có vẻ không bình thường chút nào.
Giang Tiểu Bạch cảm thấy Đào Hi không phải là người thích tạo scandal, càng không phải là với cô, vậy cậu định làm gì đây?
Đào Hi nói như vậy khiến các người dẫn chương trình cũng rất bất ngờ, Hướng Nhật Nam phản ứng rất nhanh liền tiếp lời: "Tại sao lại muốn tiếp tục hợp tác? Chẳng lẽ cậu cũng là một thành viên bị nhan sắc của Tiểu Bạch chinh phục sao?"
"Anh Nam sao lại dùng từ 'cũng'?" Nhất Nguyệt cười chen ngang, "Có phải anh đã lộ ra điều gì rồi không?"
"Cái này thì có gì mà lộ, từ 'cũng' dùng chung cho tất cả mọi người, không phân biệt nam nữ." Hướng Nhật Nam hất đầu, đầy lý lẽ, "Giống như Kiều Đông vậy, lần này cậu ấy biết Tiểu Bạch sắp đến thì hào hứng thế nào? Cậu ấy thậm chí còn không ăn cơm tối hôm đó!"
Lời này vừa nói ra, mọi người đều bật cười.
Sự chen ngang thiện ý của Nhất Nguyệt thực chất là để cho Đào Hi một "khoảng lặng", để cậu có thời gian ngắn suy nghĩ xem rốt cuộc nên nói thế nào, tránh việc nhanh miệng nói ra những điều không nên nói dẫn đến tranh cãi.
Sau khi cười xong, Hướng Nhật Nam liền chuyển chủ đề, nhìn về phía Đào Hi.
"Lý do hợp tác rất đơn giản, tôi là fan cứng của chị Bạch, fan cứng ở đây ý nói giống như fan nhìn thần tượng vậy. Ngoài ra, hợp tác với chị Bạch cũng là một việc rất vui vẻ, tôi nghĩ những người từng làm việc với chị ấy đều thấm thía điều này." Đào Hi nghiêm túc nói.
"Cái này tôi rất tò mò, muốn nghe kỹ một chút." Nhất Nguyệt vừa nói vừa nghiêng tai lắng nghe.
Cô ấy thực sự rất tò mò.
"Làm việc nghiêm túc, có trách nhiệm, ít chuyện, dễ chung sống, đáng tin cậy." Đào Hi suy nghĩ một chút rồi nói.
"Cách mô tả của cậu rất thực tế, hơn nữa tôi nghĩ mình cũng có thể hiểu được suy nghĩ của cậu." Một nữ MC khác là Chúc Ý Tuyết nói với vẻ đồng cảm sâu sắc: "Tôi thấy Nhất Nguyệt cũng là người như vậy, tôi cực kỳ thích làm việc cùng Nhất Nguyệt, thực sự rất yên tâm, hiệu suất lại cao!"
Nhất Nguyệt thông minh nhưng không tinh ranh, ít nói nhưng câu nào cũng rất đúng chỗ, làm việc đáng tin cậy, làm việc và kết bạn với những người như vậy là một sự hưởng thụ. Tuy là con gái nhưng cảm giác có thể gánh vác được rất nhiều thứ.
So sánh mà nói, một số người đàn ông ngược lại còn thiếu trách nhiệm, gặp chuyện thì không có chủ kiến.
Chúc Ý Tuyết nghĩ vậy liền kín đáo liếc nhìn Kiều Đông một cái.
"Tiểu Bạch là một cô gái tốt như vậy, vậy cậu có từng nghĩ đến việc tranh thủ một chút không?" Hướng Nhật Nam hỏi với giọng đùa cợt.
"Hả?" Đào Hi sững người một chút, sau đó giải thích: "Cái này thì không dám, không dám, nữ thần là để đứng từ xa ngắm nhìn, tôi không dám mạo phạm."
"Mạo phạm??" Chúc Ý Tuyết mở to mắt nhìn Đào Hi, cảm thấy khó tin với từ này, "Nhưng cậu cũng là một nam thần mà, tại sao cậu lại tự hạ thấp mình như vậy?"
"Đúng đó, dũng cảm lên đi, cậu nhìn Hoàng Diệu Sinh xem, chẳng phải đã theo đuổi được Hồ Kiều Kiều rồi sao?" Kiều Đông cũng gật đầu.
Hoàng Diệu Sinh là một nam diễn viên có ngoại hình không mấy nổi bật, chiều cao cũng không ổn lắm, nhưng anh ta lại theo đuổi được Hồ Kiều Kiều - người lúc đó vẫn là ca hậu. Ca hậu kia gương mặt và vóc dáng đều là cực phẩm, sự kết hợp của hai người lúc đó đã khiến bao người rơi cằm. Khi phỏng vấn, Hoàng Diệu Sinh nói anh ta yêu Hồ Kiều Kiều ngay từ cái nhìn đầu tiên, sau đó lại dành tình cảm sâu đậm cho cô. Anh ta biết mình có lẽ không có hy vọng, nhưng vẫn rất dũng cảm theo đuổi đối phương rất lâu, cuối cùng Hồ Kiều Kiều cũng bị anh ta làm cho cảm động.
Ngay cả một người rất bình thường như Hoàng Diệu Sinh còn theo đuổi được nữ thần, vậy Đào Hi còn có gì mà phải tự ti?
Mọi người đều có chút không hiểu.
Đào Hi cười không nói, nhưng trong lòng lại đầy cảm thán.
Có rung động với Giang Tiểu Bạch hay không, cậu không nói ra được, nhưng cậu hiểu rất rõ mình quả thực không xứng với cô.
Chỉ riêng đời sống cá nhân trước kia của cậu thôi đã đủ để cậu nhận án tử hình rồi.
Có lẽ vì luôn biết điểm này nên cậu ngược lại rất thản nhiên, cũng không ôm ấp những kỳ vọng viển vông. Trong mắt cậu, có thể làm đệ tử đầu tiên dưới trướng Đại Tiên đã là rất tốt rồi, như vậy mình chính là người gần Đại Tiên nhất!
Cáo mượn oai hùm gì đó, cũng khá thú vị đấy chứ.
"Cậu ấy chỉ đùa thôi, chúng tôi chỉ là bạn tốt, đều không có ý nghĩ gì khác." Giang Tiểu Bạch cười lên tiếng, "Đào Hi cũng rất xuất sắc, sự ngưỡng mộ của chúng tôi dành cho nhau là sự ngưỡng mộ thuần túy, không có tâm tư tình cảm gì khác, tôi cũng rất mong chờ nhìn thấy cậu ấy gặp được hạnh phúc của riêng mình."
"Cái này được, tôi cứ lo làm việc trước đã, đợi đến khi nào tôi muốn yêu đương kết hôn thì chị phải tặng tôi một chiếc vòng tay thoát ế đấy." Đào Hi cười nói.
Giang Tiểu Bạch bật cười gật đầu.
Sau đó, nội dung phỏng vấn chuyển sang những người khác. Đến lượt Tô Lạc Lạc, cô kể một vài chuyện nhỏ trong đoàn phim, trong đó có một chuyện là sự trắc trở khi đi đến khu nghỉ dưỡng.
"...Lúc đó thiếu kinh phí, điều kiện quay phim không tốt lắm, khu nghỉ dưỡng đã đặt trước lại bị một nhóm người khác chiếm mất. May mà Tiểu Bạch có bạn thân giúp đỡ, chúng tôi tạm thời đến khu nghỉ dưỡng của bạn cô ấy để hoàn thành việc quay phim."
"Còn có chuyện như vậy sao? Những người tranh khu nghỉ dưỡng là ai? Họ đã bỏ ra nhiều tiền hơn à?" Nhất Nguyệt tò mò.
"...Không, họ không hề đưa tiền." Sắc mặt Tô Lạc Lạc hơi kỳ lạ, "Khu nghỉ dưỡng đó là do bố của anh ta mở."
Mọi người: "..."
"Vậy thì cái này... các bạn có chút xui xẻo rồi." Hướng Nhật Nam đầy vẻ cảm thông, "May mà có bạn của Tiểu Bạch giúp đỡ. Tiểu Bạch, người bạn đó của cậu làm nghề kinh doanh khu nghỉ dưỡng sao?"
"Nói chính xác thì đó không phải bạn tôi, mà là bạn của chị dâu tôi, nhưng sau đó chúng tôi cũng thành bạn của nhau." Giang Tiểu Bạch cười giải thích, "Đó là một trong những cơ ngơi của nhà cô ấy, mới mở, cô ấy qua đó quản lý để học hỏi kinh nghiệm."
Chúc Ý Tuyết nghe xong liền há hốc mồm.
Cái này...
Một trong những cơ ngơi đó.
Thật là ngưỡng mộ, ghen tị và hận mà.
"Khoan đã, chị dâu?" Kiều Đông dựng tai lên, "Chị dâu ruột?"
"Đúng vậy." Giang Tiểu Bạch gật đầu, "Cô ấy là bạn gái của anh trai ruột tôi."
"Anh trai cậu có phải cũng rất đẹp trai không? Gen nhà cậu chắc chắn là rất tốt!" Nhất Nguyệt tò mò hỏi.
"Ừm, anh trai tôi rất đẹp trai." Câu hỏi này không cần bàn cãi.
"Các bạn chênh lệch tuổi tác nhiều không?" Hướng Nhật Nam hỏi.
"Không nhiều, rất gần nhau."