Khi người dẫn chương trình công bố danh sách bài hát là "Mạnh Bà đích oản" (Bát của Mạnh Bà), dù là các huấn luyện viên hay những giám khảo đại chúng bên dưới đều tỏ ra ngơ ngác.
Cái gì thế này?
Chưa nghe bao giờ.
Nghe tên đã thấy đây là một ca khúc thuộc dòng nhạc tiểu chúng, ít người biết tới.
Thế nhưng, khi Nặc Ngôn bắt đầu cất tiếng hát, vẻ mặt mọi người dần lộ ra chút hứng thú.
Một bài hát có nổi tiếng hay không, ngoài việc phụ thuộc vào chất lượng vốn có của nó, thì vai trò của người thể hiện cũng cực kỳ quan trọng. Âm sắc khác biệt, bản phối khác biệt, cảm xúc khác biệt... sau khi được hát lên, trạng thái của ca khúc sẽ hoàn toàn thay đổi.
Có lẽ khi nam giới hát thì mọi người thấy không cảm xúc, nhưng giọng nữ vang lên lại thấy vô cùng kinh diễm, chạm đến lòng người.
Cũng có thể cùng là giọng nữ, nếu một giọng ca mềm mại dịu dàng hát lên thì thấy nhạt nhòa bình thường, nhưng thay bằng một giọng hát có độ xuyên thấu cao, mang chút cảm giác lạnh lùng thì lại khiến người ta phải sáng mắt lên.
Cùng một bài hát, bản gốc có thể không nổi, nhưng người hát lại lại làm cho nó trở nên đình đám, những ví dụ như vậy nhiều vô kể.
Giọng hát của Nặc Ngôn có một loại ma lực. Cô ấy tựa như một luồng sáng mạnh mẽ xuyên qua màn sương mù, vang dội và trong trẻo, mang theo chút sắc lạnh phá tan không gian.
Bản gốc "Mạnh Bà đích oản" mang một nỗi buồn man mác, nhưng khi qua sự thể hiện của cô ấy, nó lại mang theo sự cố chấp như thiêu thân lao đầu vào lửa. Dường như dù cho có đến tận đường Hoàng Tuyền, cô ấy vẫn cứ một mực làm theo ý mình, không màng đến bất cứ điều gì vì tình yêu.
Đặc biệt là ở những đoạn cao trào, cô ấy xử lý tốt hơn cả bản gốc, khiến màng nhĩ người nghe có cảm giác rung động.
Hai người Giang Tiểu Bạch ngồi trong phòng chờ xem màn trình diễn của Nặc Ngôn qua màn hình. Dù trong lòng nghĩ gì đi chăng nữa, trên mặt chắc chắn phải thể hiện biểu cảm kinh ngạc.
Nếu tỏ ra thờ ơ, thậm chí bĩu môi kiểu "chỉ có vậy thôi sao", thì cứ chờ bị cư dân mạng ném đá đi.
Giang Tiểu Bạch lăn lộn trong giới đã khá lâu nên rất rành chuyện này. A Thích trước đây không hiểu, nhưng giờ đã đi đến tận vòng chung kết thì chắc chắn cũng đã thấu hiểu.
"Nặc Ngôn hát bài này rất có cá tính riêng." A Thích nhận xét.
Bài hát này nếu để người khác hát thì chắc chắn là "tử huyệt", nhưng Nặc Ngôn lại xử lý rất tốt.
Những người có thể tiến vào chung kết đều chẳng phải kẻ tầm thường.
Nặc Ngôn hát đơn xong là đến phần song ca. Cô ấy mời ca sĩ A Thu, một nữ ca sĩ có giọng hát vô cùng tinh tế. Khi hai người hợp xướng đã tạo ra hiệu ứng 1+1 lớn hơn 2, khán giả bên dưới hưởng ứng rất nhiệt tình.
Khi hai người song ca, Giang Tiểu Bạch chăm chú quan sát, xem cách họ tương tác cũng như kỹ thuật di chuyển trên sân khấu.
Nặc Ngôn không phải ca sĩ chuyên nghiệp, cô ấy xuất thân từ streamer. Khi đứng trên sân khấu, phong thái biểu diễn vẫn còn kém xa ca sĩ kỳ cựu như A Thu, hơn nữa việc quản lý biểu cảm cũng tỏ ra yếu hơn một chút.
Giang Tiểu Bạch không đưa ra nhận xét về phần hát đơn, nhưng đối với phần song ca, cô chấm cho nhóm này 7 điểm.
Tiếp theo là nhóm thứ 2, thí sinh nữ mời một nam ca sĩ, cả hai cùng thể hiện một bản tình ca nổi tiếng. So với phần song ca của Nặc Ngôn thì họ nhỉnh hơn một chút, khoảng 7.5 điểm.
Đến nhóm thứ 3, người dẫn chương trình bất ngờ thông báo người sẽ lên sân khấu là Hoài sir!
Điều này có nghĩa là thứ tự của Hoài sir và A Thích lại liền kề nhau, khiến cuộc chiến trở nên vô cùng khốc liệt.
Giang Tiểu Bạch liếc nhìn A Thích, thấy đối phương đang chăm chú nhìn màn hình với vẻ mặt nghiêm nghị.
Người dẫn chương trình vẫn đang giới thiệu, còn đang nói những lời dẫn dắt trước khi công bố tên bài hát, thì lúc này nhân viên công tác đã nhắc nhở họ đến lúc phải ra chờ sân khấu.
Giang Tiểu Bạch lúc này cảm thấy hơi cạn lời.
Không thể đợi công bố tên bài hát rồi mới đi sao!
Nhưng không còn cách nào khác, thời gian không chờ đợi ai. Hai người đã trang điểm và chuẩn bị xong xuôi đành phải đi ra khu vực chờ.
Trên đường đi, có nhân viên công tác cố ý hỏi thăm tâm trạng của A Thích, có căng thẳng không. A Thích hơi ngượng ngùng đáp:
"Có một chút, nhưng tôi sẽ cố gắng hết sức để hát, không phụ lòng bản thân và công sức của chị Tiểu Bạch."
"Vậy cậu có nắm chắc phần thắng không?" Nhân viên công tác cố ý hỏi.
A Thích đáp: "Trước đây tôi từng nghĩ về việc có đoạt giải hay không, nhưng đến hôm nay tôi lại không còn suy nghĩ đó nữa. Đối với tôi, việc được đứng trên sân khấu lớn hát cho mọi người nghe đã là một sự bứt phá của bản thân. Tôi chỉ muốn hôm nay thể hiện thật tốt, cho hai tháng nỗ lực này một kết quả xứng đáng."
"Vậy cố lên, tin rằng cậu sẽ đạt được ý nguyện." Nhân viên công tác không tiếp tục khơi gợi nữa.
"Cảm ơn."
A Thích hít sâu một hơi rồi liếc nhìn Giang Tiểu Bạch.
Giang Tiểu Bạch đứng đó, dáng người thanh tú, vẻ mặt bình thản, khóe miệng còn vương một nụ cười, hoàn toàn không nhìn ra chút căng thẳng nào.
Cậu ta bất giác cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn, lập tức bình tĩnh trở lại.
Trong lúc hai người trò chuyện, khoảng cách đến sân khấu ngày càng gần, tiếng hát của Hoài sir và Ứng Bách Xuyên cũng ngày một rõ nét hơn.
A Thích chăm chú lắng nghe, không rõ là đang lo lắng hay căng thẳng.
Giang Tiểu Bạch đã nhận ra bài hát này, chỉ là cô không ngờ đó lại là một ca khúc truyền cảm hứng cực kỳ sôi động!
Vì Hoài sir rất giỏi hát những bản tình ca buồn, người hâm mộ thường nói không cần nghe ca từ, chỉ cần nghe giọng hát của anh ta là sẽ thấy như thất tình mà muốn khóc. Nhờ hiệu ứng đó, khi Hoài sir hát những bài kiểu này thường rất lấy nước mắt, vô cùng dễ chạm đến sự đồng cảm.
Giang Tiểu Bạch vốn nghĩ rằng trong đêm chung kết, Hoài sir sẽ phát huy tối đa thế mạnh của mình, không ngờ anh ta lại thay đổi phong cách, bắt đầu hát bài truyền cảm hứng.
Cô cũng như A Thích, cùng lắng nghe và không đưa ra bất kỳ ý kiến nào về giọng hát của Hoài sir.
Một phút sau, tiếng hát ngừng lại, nhân viên nhắc nhở họ sắp phải ra sân khấu.
Phía trước vang lên tiếng của người dẫn chương trình.
"Hít sâu, đừng nhìn người bên dưới, ánh đèn cũng cố gắng lờ đi." A Thích dặn dò Giang Tiểu Bạch lần cuối, "Khi nào không biết đứng đâu thì cứ tìm vị trí của tôi."
"Được, cậu cố lên." Giang Tiểu Bạch nói.
"...Hãy chào đón A Thích!"
Giọng người dẫn chương trình bất ngờ cao vút.
A Thích bước lên sân khấu trước, bắt đầu phần độc xướng của mình.
Bài hát A Thích chọn là một ca khúc được công nhận là đòi hỏi kỹ thuật thanh nhạc rất cao. Nó có những nốt cao, nhưng độ khó không chỉ nằm ở cao độ, mà còn ở việc chuyển đổi liên tục giữa giọng thật và giọng giả, cùng với các kỹ thuật luyến láy phức tạp.
Ai cũng nói bài này hay, nhưng hiếm khi có người dám hát trong các buổi karaoke, lý do không gì khác ngoài việc nó quá khó.
Hát không tốt thì chắc chắn sẽ mất mặt trước bạn bè.
A Thích lên sân khấu, tiếng reo hò nổi lên, nhạc vang lên, cả khán phòng im phăng phắc.
Giang Tiểu Bạch đứng ở lối vào sân khấu lắng nghe, nhận ra bài hát này đã được A Thích phối lại.
Phối lại một bài hát, đặc biệt là một bài đã quá quen thuộc với mọi người, giống như con dao hai lưỡi. Phối tốt sẽ rất mới lạ, ghi điểm cao, nhưng nếu phối không khéo sẽ làm mất đi cái "chất" vốn có, khiến người nghe cảm thấy còn chẳng hay bằng bản gốc.
Giống như một bài hát vốn rất hay lại bị phá hỏng hoàn toàn, khán giả nghe xong không những chẳng vui mà còn có cảm giác bực bội: "Hát cái quái gì thế này?"
Giang Tiểu Bạch hơi lo lắng bản phối của A Thích sẽ gây ra tác dụng phụ đó, nhưng nghe một lúc lại thấy khá ổn.
Cậu ta rất thông minh, đã điều chỉnh bản phối theo hướng sở trường của mình. Kỹ thuật vẫn còn đó, nhưng không hề phô trương quá đà, còn ở những nốt cao thì còn đẩy lên cao hơn một tông.