"Không phải là muốn tham gia hoạt động, mà là muốn mặc lễ phục tham gia hoạt động, loại có thể lên mục tin tức giải trí ấy." Giang Tiểu Bạch nói.
Nàng không giải thích còn đỡ, vừa giải thích xong, Đổng Nhiễm liền cảm thấy bản thân có chút không phản ứng kịp.
"...Từ khi nào mà em lại đi tham gia những hoạt động không lên được tin tức vậy?" Đổng Nhiễm theo bản năng hỏi ngược lại.
Giang Tiểu Bạch: ...
"Khoan đã, chị không hiểu ý em lắm, trọng điểm của em là lễ phục, hay là lên tin tức?" Đổng Nhiễm vẫn thấy mịt mờ.
"Là mặc lễ phục lên tin tức." Giang Tiểu Bạch nói: "Không phải lễ phục kiểu mùa hè, mà là kiểu mùa đông, loại giữ ấm được ấy."
Đầu dây bên kia, Đổng Nhiễm ngẩn người mất mấy giây, "Em nói rõ ràng hơn xem nào, đây là đã xảy ra chuyện gì?"
"Hôm qua ở phòng hóa trang đêm hội Xuân, mấy nữ nghệ sĩ nói đến vấn đề lễ phục. Rõ ràng mùa đông lạnh như thế, nhưng hình như lúc mọi người đi dự sự kiện đều mặc váy mùa hè, dù là hoạt động ngoài trời hay trong nhà cũng đều như vậy. Em cảm thấy việc này... quả thật không ổn lắm."
"Cho nên, em muốn trở thành người đầu tiên mặc lễ phục mùa đông đi dự sự kiện, lại còn bắt buộc phải lên tin tức?" Đổng Nhiễm đã hiểu ra.
"Vâng, em muốn thử xem phản ứng của mọi người thế nào, liệu họ có thực sự ghét bỏ hành vi này không." Giang Tiểu Bạch thản nhiên nói: "Liệu có phải trong lòng họ, chỉ có lễ phục mùa hè mới là đẹp nhất, mặc thứ khác đều không được hay không."
"...Chị nghĩ yếu tố quyết định việc họ có chấp nhận hay không chỉ có một, đó chính là mặc lên có đẹp hay không." Đổng Nhiễm suy tư nói: "Váy mùa hè được ưa chuộng là vì nó phô diễn được vóc dáng của phụ nữ tốt nhất. Ngược lại, đồ mùa đông che chắn nhiều, chất liệu lại dày dặn, một số bộ sẽ trông rất cồng kềnh, xét về vóc dáng thì kém hơn một chút."
"Đồ mùa đông không có nghĩa là nhất định phải dày cộp. Em nghĩ chị Quý Văn chắc chắn có thể giúp em tìm được bộ lễ phục phù hợp." Giang Tiểu Bạch cười nói.
"Chị cũng thấy không khó, trong tủ đồ cá nhân của em có mấy bộ rất hợp, có khi còn chẳng cần phải đi mua mới." Đổng Nhiễm cũng cười theo, "Được, chị hiểu ý em rồi, chị sẽ sắp xếp, cố gắng tìm cho em một hoạt động thích hợp trước khi em ra nước ngoài làm việc."
Đổng Nhiễm nghe xong lời của Giang Tiểu Bạch thì thấy rất tán đồng.
Ai bảo cứ phải mặc ít mới là đẹp?
Giống như hiện tại, các nữ minh tinh đi dự sự kiện đều mặc lễ phục mỏng manh, nhưng thực tế người mặc lên thật sự đẹp thì chẳng có mấy. Có người là do tạo hình trang phục không hợp phong cách bản thân, có người là nhan sắc không quá cao, có người thì xinh đẹp nhưng lại khom lưng gù vai, dáng điệu kém cỏi...
Đã như vậy rồi còn chịu lạnh, để làm gì chứ?
Chi bằng mặc dày một chút, đằng nào kết quả cũng như nhau.
Hơn nữa, cư dân mạng cũng rất thấu tình đạt lý, chỉ cần em mặc lên trông đẹp mắt, thì dù em mặc gì cũng không thành vấn đề, ngay cả khi không phải lễ phục mà chỉ là khoác một tấm ga trải giường cũng được.
Tất nhiên, điều kiện tiên quyết là phải đẹp.
Mà điểm "đẹp" này lại là thứ Giang Tiểu Bạch không bao giờ thiếu, nên Đổng Nhiễm cảm thấy việc đổi sang mặc đồ dày cũng chẳng phải chuyện gì to tát.
Giang Tiểu Bạch cũng thông báo chuyện tìm lễ phục cho Quý Văn, bảo cô chuẩn bị trước.
"Lễ phục mùa đông?"
Quý Văn cũng ngẩn người một chút, "Có hoạt động gì đặc biệt sao? Có yêu cầu gì đặc thù không?"
"Không có." Giang Tiểu Bạch nói: "Chỉ là em muốn mặc lễ phục dày một chút thôi."
Quý Văn: ??
Cô im lặng một lát rồi nói: "Cũng không phải là không được, để chị tìm xem. Có yêu cầu gì cụ thể không?"
"Không cần quá dày, nhưng nhất định phải dày hơn lễ phục các nữ nghệ sĩ chúng ta thường mặc, phải có chút hiệu quả giữ ấm... Cố gắng nhanh một chút, trong ba ngày phải xong. À, đừng có yếu tố lông thú nhé." Giang Tiểu Bạch dặn dò.
Thời trang mùa thu đông có rất nhiều mẫu được trang trí bằng lông thú, hoặc là ghép mảnh, hoặc là toàn thân lông thú.
Các quý bà quý cô vốn rất thích mặc trang phục lông thú, vì nó vừa nhẹ vừa có chất cảm, nhìn thời thượng hơn áo phao nhiều. Thế nhưng những năm gần đây, do việc đề xướng bảo vệ môi trường, khiến không ít người bài xích lông thú. Vì vậy, những nữ giới thường xuyên xuất hiện trước công chúng không dám đụng vào vùng cấm này nữa, chỉ sợ bị mạng xã hội tấn công.
Nghệ sĩ lại càng không dám đụng tới, ngay cả lông thú nhân tạo cũng không dám thử, chỉ sợ bị vạ lây.
"Được, hiểu rồi."
Quý Văn đồng ý.
Cúp điện thoại, Quý Văn có vẻ rất hào hứng - sắp đổi phong cách mới rồi, cảm giác mới mẻ này cô rất thích.
Mặc dù tạo hình trước đây của Giang Tiểu Bạch cũng khác nhau, nhưng đó đều là lễ phục mùa hè, toàn là váy mỏng, phối đồ mãi Quý Văn cũng thấy hơi mệt mỏi.
Mà giờ đây Giang Tiểu Bạch muốn thay đổi phương thức, Quý Văn nghe xong cũng cảm thấy phấn khích đôi chút.
Đổng Nhiễm chỉ cần tìm một lát là thấy ngay một hoạt động có thời gian gần nhất và nội dung phù hợp nhất, đó là một buổi dạ tiệc thời trang do một tạp chí thời trang khá có tiếng tổ chức.
Hoạt động kiểu này, nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ. Nếu là thời điểm bình thường thì số người tham gia có thể coi là trung bình, nhưng thời gian tổ chức lại rơi vào dịp Tết... Mọi người tưởng dịp Tết sẽ ít người sao? Không, trái lại là đằng khác.
Không phải nghệ sĩ nào dịp Tết cũng ở trong đoàn làm phim, cũng không phải đoàn phim nào cũng tăng ca làm việc trong dịp Tết. Nghệ sĩ hạng A có thể lịch trình vẫn dày đặc, nhưng đối với nghệ sĩ bình thường thì lại rảnh rỗi.
Người thực sự nổi tiếng mới có tư cách bận rộn, nhưng người nổi tiếng mãi mãi chỉ là thiểu số, họ đứng trên đỉnh kim tự tháp, còn bên dưới là hàng ngàn hàng vạn "người vô danh", ngành nghề nào cũng vậy. Cho nên trong lúc mọi người không biết, có hơn một nửa nghệ sĩ đang ở trạng thái nhàn rỗi tại nhà, tình trạng này càng trầm trọng hơn vào dịp Tết.
Người bận rộn mới muốn ở bên gia đình nhiều hơn vào ngày nghỉ, còn với những người rảnh rỗi thì không có suy nghĩ đó, họ đã chán ngấy cảnh ở nhà, chỉ muốn kiếm tiền làm việc.
Vì vậy, lần dạ tiệc này có rất nhiều người đi, gần như ai có thời gian đều tới.
Dạ tiệc tất nhiên có mời Giang Tiểu Bạch, chỉ là Đổng Nhiễm vốn chẳng cân nhắc đến nó, một là vì đẳng cấp hoạt động này không cao lắm, không nhất thiết phải đi, hai là Giang Tiểu Bạch rất bận, chị muốn để cô nghỉ ngơi thêm vài ngày.
Nhưng giờ Giang Tiểu Bạch đã có ý định khác, Đổng Nhiễm tất nhiên sẽ làm theo ý cô, vì thế liền gọi điện cho ban tổ chức thông báo Giang Tiểu Bạch quyết định tham gia vào phút chót.
Ban tổ chức nghe xong liền cười rạng rỡ qua điện thoại, hớn hở nói: "Được được, phòng chờ chúng tôi sẽ dọn ra cho cô ấy, phòng đơn, có nhu cầu gì cứ việc đề xuất, đến ngày hoạt động chúng tôi sẽ cử nhân viên đi đón tiếp các cô..."
Ngày mùng ba Tết, Giang Tiểu Bạch đi gặp Trương Thúy Hoa.
Thạch Đầu lái xe đưa Giang Tiểu Bạch đến thành phố nơi Trương Thúy Hoa đang ở, Giang Tiểu Bạch kiểm tra địa chỉ rồi chọn một quán cà phê gần đó, hai người gặp nhau tại quán.
"Sầm Hàm, chúc mừng năm mới, trạng thái của cậu trông rất tốt."
Giang Tiểu Bạch đánh giá cô gái đối diện.
Là một blogger làm đẹp, Thúy Hoa xem như là người có năng lực, từ lớp trang điểm tinh tế trên mặt cô cũng có thể thấy rõ điều đó.